Trong khi Cầm đang tiếp thụ thông tin từ thực bà thì cuộc đấu giá đã được đẩy lên cực cao. Giá đã lên đến 1300 vạn đọa lạc tệ và không có bất cứ dấu hiệu nào dừng lại.
– 2100 vạn.
Dọng nói vang lên lập tức khiến cho cả sàn đấu giá yên tĩnh. Tiếng đấu giá cũng ngừng lại chút ít.
Người ra giá không ai khác hiển nhiên là Cầm. Anh không có ý định kéo dài mà lập tức ra giới hạn cao nhất của bản thân mình.Đó là điều anh nhận ra từ trong rất nhiều truyện. Càng đấu giá nhây thì càng khiến cho nhiều kẻ tưởng bản thân còn cơ hội mà đưa cái giá lên cao hơn. Nếu bản thân thật sự muốn thì tốt nhất nên ra giá cao ngất ngưởng để những kẻ nửa vời chùn bước.
Và xem ra hiệu quả cũng không tệ. Chí ít Cầm khiến cho ¾ kẻ muốn đấu giá phải câm họng.
Nhưng vẫn còn nhiều kẻ có thể chi nhiều hơn thế. Cái giá chỉ khực lại đôi chút rồi lại tiếp tục tăng lên. Nhưng tốc độ đã chậm đi rất nhiều.
– 2150 vạn.
– 2200 vạn.
Cầm thấy thế chỉ có thể thở dài 1 hơi. Quả thật là không đủ mua mà. Người lắm tiền nhiều của trên đời này không thiếu a.
Cầm liếc nhìn thực bà 1 cái rồi đột nhiên lên tiếng.
– 3100 vạn.
Cái giá tiền lập tức lại khiến cho cả đấu giá đài yên lặng. bởi nó đủ cao rồi a.
3100 vạn đó, có thể nói nó bằng số tiền 1 thế lực lớn kiếm được trong 1 năm a. Bỏ số tiền kiếm được trong 1 năm chỉ để mua 1 cơ hội mập mờ liệu có đáng hay không không ai biết. Không những thế còn có món đồ cuối cùng mà bọn họ hi vọng chiếm được. Do đó không thể nào tiêu hết sạch tiền lúc này được.
Người chủ trì xem ra cũng đã thỏa mãn với cái giá này rồi. Chỉ thấy hắn nói.
– Còn ai ra giá không ạ. 3100 vạn lần 1, 3100 vạn lần 2. 3100 lần 3. Còn ai ra giá không ạ, nên biết nếu quý vị có Nhã Kỳ thì sẽ có lợi rất lớn. Còn lợi như thế nào thì ta không thể nào tiết lộ nhưng mà nếu có thể sử dụng hiệu quả thì không chỉ có cái giá 3100 vạn này a.
Lão lại liếc mắt 1 lượt rồi lắc lắc đầu:
– Nếu không còn ai ra giá nữa thì ta tuyên bố Nhã Kỳ thuộc về vị khách quý phòng…
– 3150 vạn.Ngay khi Cầm thở dài 1 hơi thì 1 dọng nói lại vang lên khiến sắc mặt anh có chút khó coi. Thật không ngờ lúc cuối này lại tuôn ra 1 Trinh Giảo Kim a.
Cầm nhìn về phía thực bà;
– Bà có biết người đang đấu giá với chúng ta là ai không.
Thực bà khẽ trầm ngâm nói:
– Người có thể ra tay mạnh bạo như vậy thì cả quần đảo này cũng không nhiều. Nhưng người có khả năng lớn nhất chính là Trầm Minh.
– Trầm Minh?
– Không sai, đó chính là thương nhân lớn nhất trên quần đảo… không vùng biển này. Cánh tay của hắn vươn rất dài rất dài. Nhiều tài nguyên bị hắn lũng đoạn. Không những thế, hắn còn có quan hệ với kha khá hải tộc nên con đường trên biển của hắn cực kỳ thông thuận. Ta không nghĩ là hắn thật sự cần quan hệ với tộc nhân ngư nữa. Không chỉ thế, người khác ta không biết chứ hắn chắc chắn đánh hơi được cái gì. Với bản tính cáo già của hắn thì hắn sẽ không mạo hiểm đến mức như vậy. Ta sợ rằng hắn đã biết thân phận của Nhã Kỳ. Nếu như vậy thì, ngươi nhất định phải thắng cuộc đấu giá này.
– Nhưng hiện giờ chúng ta cũng đã hết tiền. Ta biết bà còn tiền nhưng sợ rằng mang đến cũng không kịp a.
– Ta không cần biết, tiểu tử ngươi nghĩ cách đi. Ngược lại lão già kia sợ rằng cũng đến giới hạn nếu không cũng không chỉ tăng lên 50 vạn như vậy. Nếu ta đoán không nhầm thì hắn cũng cần ủ tiền cho món cuối. Như vậy tiểu tử ngươi có lẽ chỉ cần kiếm thêm tầm 100 không 200 vạn nữa là có thể thắng được rồi
Cầm trầm ngâm. Chẳng lẽ cần làm đến mức đó thật sao.
………
– Vâng, giá hiện tại là 3150 vạn. Còn ai ra giá nữa không. Nên biết nếu sử dụng hợp lý thì số tiền thu được sẽ hơn xa con số này a. 3150 vạn lần 1, 3150 vạn lần 2, 3150 vạn lần…
– 3300 vạn.
Dọng nói vang lên khiến cho cả căn phòng sôi trào. Cứ ngỡ đã kết thúc không ngờ lại vẫn có người ra giá tiếp.
Thật đúng là bất ngờ đến phút cuối mà.
– Ngươi. Hừ…
1 dọng nói vang lên đầy tấm tức nhưng lại lặng im. Không có bất cứ âm thanh nào vang lên nữa.