Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 619: Chương 620: Tộc nhân ngư – Botruyen

Tải App Truyện CV

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 619: Chương 620: Tộc nhân ngư

Ngay khi lão quái vật định bỏ hết mặt mũi mà cướp thì 1 dọng nói trong góc tối vang lên:

– Uy, lão già, già rồi cũng nên có chút mặt mũi đi. Cần gì phải dành ăn với hậu bối như vậy chứ. Ngược lại tiểu tử này gợi cho ta 1 ý tưởng không tệ. Lát nữa ta sẽ cho lão 1 đĩa đi.

Lập tức mọi ánh mắt hướng về phía dọng nói được cất lên. Từ nơi đó 2 thân ảnh lững thững đi ra. 1 lão già đi đứng liêu xiêu, tay cầm bầy rượu. Gương mặt đỏ ửng. Xem ra là đã say đến không biết đường nào mà lần rồi.

Đi sau là 1 lão bà lưng hơi còng, chống quải trượng. Vẻ mặt tràn đầy phúc hậu.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là tửu ông và thực bà rồi.Thật không ngờ bọn họ vẫn ở trong bóng tối mà theo dõi cuộc nháo kịch này.

Và bây giờ khi cuộc chiến đã đến hồi kết thì bọn họ xuất hiện để dàn xếp tất cả.

Thực bà mỉm cười hiền hòa nhìn Cầm nói:

– Tiểu hỏa tử, thật bất ngờ khi mà ở đây chúng ta lại gặp được 1 đầu bếp trình độ không thua gì ta. Đã thế tuổi còn trẻ như vậy nữa. Thật tò mò không biết sư thừa của ngươi là ai mà có thể đào tạo 1 tiểu quái vật như ngươi thế này.

Cầm lúc này cũng dừng dùng bữa. Quay sang nhìn vị được biết với tên thực bà này, hứng thú nói:

– Sư thừa của ta là ai không tiện nói ở đây. coi như tự học thành tài cũng có thể đi. Ngược lại ta cũng hững thú với bà. Vốn nghĩ ở thế giới này không có mấy ai hứng thú với việc đầu bêp, không ngờ ở đây lại tồn tại 1 đầu bếp đại sư, thật là bất ngờ a.

– Khi đã đến tuổi này thì tu luyện cũng chẳng còn là vấn đề cần chú trọng nữa, chúng ta đều cố tìm cho mình 1 thú vui tao nhã riêng cho bản thân. Như ta thì trầm mê và ẩm thực, lão già này thì nghiện rượu như mạng nên trầm mê vào ủ rượu. còn lão già mất nết đằng kia thì nghiện tất nhưng mà chẳng thích làm gì nên đâm ra thích cờ bạc để kiếm tiền đi ăn nhờ ở đậu của bọn ta. 

– Đối với chúng ta bây giờ,, so với việc thực lực tăng mạnh thì càng thích hơn là tìm được 1 tri âm để chia sẻ niềm vui thú của cuộc sống.Và tiểu tử ngươi có thể coi như là người mà ta cần tìm để trao đổi thêm đi. Không biết ngươi có hứng thú không.

Cầm nghe vậy thì khẽ gật đầu. Ngẫm lại cũng đúng,Đến cái tuổi gần đất xa trời thế này rồi mà vẫn không thể nào đột phá thành thần thì cơ hội xa càng thêm xa. Thà rằng tìm cho bản thân 1 thú vui để cuộc sống trôi qua vui vẻ có phải hơn không. Như là huyền lão thì thích ăn mĩ thực cùng uống rượu, như Mục Lão thì ưa thích giả làm 1 lão già vô hại ngắm nhìn học sinh học viện sinh hoạt hàng ngày… 

Đối với bọn họ bây giờ, tìm được người có sở thích coi như là 1 niềm vui lớn của nhân sinh. Đó có lẽ chính là lý do dù cho lão đổ thần thiếu tiền nhiều vô cùng nhưng mà 3 lão bà già này vẫn có thể làm bạn với nhau.

Nhưng dù sao thì lão cũng chỉ nghiện ăn mĩ thực chứ không muốn làm đầu bếp. Do đó nhiều cái không thể nào mà trao đổi vậy.

Xem ra đó là lý do vì sao mà bà ta đào tạo cháu mình theo thiên hướng đầu bếp để có thể có được 1 người cùng sở thích để trao đổi đi.

Nhưng rõ ràng cần thời gian rất lâu nữa thì Thiên tuyết mới có thể bắt kịp được thực bà a.

Tuy nhiên bây giờ có Cầm với trình độ không thua gì bà ta. Không thích sao được cơ chứ. 

Cầm hiểu điều đó và cũng tôn trọng điều đó. Anh mỉm cười khiêm tốn nói:

– Đâu có, con đường mà ta cần đi còn rất dài. Ngược lại có thể trao đổi cùng ngài cũng là vinh hạnh của ta đi.nhưng trước đó thì cuộc chiến này cũng cần có kết quả chứ.

– Tất nhiên có thể, dù sao cũng là 1 bữa ăn mà thôi. coi như là ta mời đi. Còn thông tin thì ta có ở đây, ngươi muốn gì cứ hỏi.

Cầm cũng không khách khí mà nói:

– Ta muốn thông tin về tộc nhân ngư. Có phải gần đây bọn họ có biến cố gì không.

Sắc mặt của thực bà bới tươi đi. Bà hơi trầm mặt nhìn cầm nói

– Tiểu tử ngươi… có ý định gì đấy. 

– Cái này có quan trọng không.