Cơn bão qua đi, cả đám vẫn đang tập bơi tập thể. Cầm mở bản đồ ra. Hòn đảo gần nhất cũng cách đây không hề gần. Hoặc là có nhưng mà có lẽ không hiện ở đây. Nhưng mà bơi hay là bay đến đó cũng là cả 1 vấn đề. Thật đúng là..đen quá mà.
Cầm bay lên trên không nhìn xung quanh cố gắng tìm 1 hướng đi tốt nhất. Mắt anh chợt sáng lên. Bởi vì anh thấy xa xa có 1 chiếc thuyền đang đi qua. Chỉ là… trên đó phấp phới 1 lá cờ đen đen với đầu lâu xương chéo. Thật đúng là… chẳng lẽ khu vực này là khu vực mà hải tặc hoạt động sao?
Mà thế nào cũng được? Miễn là có cơ hội đi thuyền chứ không cần bơi là đã tốt lắm rồi a.
Cầm quay xuống nhìn 3 cô nàng nói:
– Ta nhìn thấy 1 chiếc thuyền đằng kia.Có thể chúng ta không cần đi bộ nữa. Mã Tiểu Đào, nàng mang theo Liên Tâm còn ta mang theo cô nàng công chúa này. Hazzz.. không biết đến bao giở cô nàng này mới tỉnh để Cầm có thêm chút thong tin đây.
Mang theo cô nàng, mở ra 2 cánh. Cầm bay về phía chiếc thuyền hải tặc đằng xa kia. Mã Tiểu Đào đi ngay theo sau.
,….
Trên thuyền hải tặc,2 hải tặc nhàm chán đứng nhìn biển nói:
– Hazzz.. giờ việc đi biển càng ngày càng được chú trọng khiến cho việc kiếm ăn của chúng ta càng ngày càng khó. Thật không biết nên sống sao đây.
– Thôi đừng nói nữa. Thuyền trưởng chúng ta dù sao cũng mới là đấu la. Mà bây giờ bọn thương nhân cũng học khôn. Nếu có chuyến hang quan trọng đều có mời đấu la bảo kê. Ai dám tấn công. Hàng ngon thì ngon thật đó nhưng chắc gì có mạng để hưởng cơ chứ.
– Thì như thế. Nhưng chúng ta còn cách nào. Từ khi còn nhỏ chúng ta đã đi làm hải tặc.Tiếng dữ vang cả vùng biển này. giờ muốn tìm công việc khác cũng khó.
Hắn khẽ thở dài:
– Ta vốn định làm 1 thời gian nữa để tiết kiệm tiền cưới vợ rồi kiếm 1 công việc nghiêm chỉnh
nhưng thật không biết cần tiết kiệm đến khi nào nữa a. Tiền đã khó kiếm mà chủ yếu vào tay cao tầng. Đến tay chúng ta cũng chẳng còn bao nhiêu.
– Thôi đừng ca thán nữa. tiền không còn bao nhiêu nhưng chí ít chúng ta không lo việc ăn ngủ nghỉ nếu để lời này đến tai thuyền trưởng thì sợ cơm ăn hàng ngày còn chưa chắc có nữa. An phận đi.
Rồi hắn lấy ra 1 chai rượu, uống 1 hớp rồi vất cho tên còn lại rồi nói:
– Đây, uống đi.. làm vài hớp là quên hết nỗi buồn ấy mà.
Hắn không chút do dự đập cửa và nói:– Thuyền trưởng, có việc lớn, có việc lớn.
Sau 1 hồi đập thì cánh cửa mở ra và 1 thân ảnh mang theo vẻ khó chịu nhìn qua. Khí thế của hắn tỏa ra bao phủ tên tên này. Lạnh dọng nói:
– Ngươi có biết ta đang nghỉ ngơi không hả. Dám làm phiền ta như vậy xem ra ngượi gan rất lớn nhỉ. Có cần ta để cho đám hải thú kiểm tra thử không.
Tên này khẽ run 1 cái nhưng hắn vẫn có thể mở miệng nói:
– Đại nhân, ta không dám. Nhưng quả thật là có chuyện. Có mối lớn, có mối lớn
Nghe vậy vẻ mặt tên thuyền trưởng mới hòa hoãn 1 chút. Nhưng dọng nói của hắn vẫn rất đanh thép:
– Nói đi. Nhưng nếu thông tin của ngươi không làm ta hài lòng thì cẩn thận đấy.
Tên này vội nói:
– Nhất định, nhất định sẽ để đại nhân hài lòng.1 lời không diễn tả được. Đại nhân,ngài theo ta lên trên boong xem đi ạ.
– Dẫn đường.
Tên này không chút do dự mà đi trước dẫn đường, tay truyền trưởng cũng nhanh chóng đi theo. Kèm theo đó là từng thân ảnh từ trong các khoang thuyền tràn ra. Rõ ràng bị khí thế của thuyền trưởng đánh động.
Cả đoàn người trùng trùng điệp điệp đi lên trên boong thuyền và trùng trùng điệp điệp bị dính định thân thuận.
Vì trước mặt họ là 4 đại mĩ nữ. Không, nói đại mĩ nữ thôi là chưa đủ, phải nói là nữ thần, là nữ thần a.
Bọn họ làm hải tặc rất nhiều năm rồi. Mĩ nữ như thế này cũng không phải là chưa gặp nhưng mà mĩ mạo đến dạng này thì quả thật là chưa gặp bao giờ a.
Thế mà những nữ thần ấy lại đang đứng trước mặt họ.
Thật là của trời cho mà.
Vài tên đã không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Xem ra là chúng muốn chết rồi a.