– Ai da, đây là đâu.
Cầm lại lần nữa từ trong cơn mê tỉnh dậy.
Khẽ lấy tay xoa xoa đằng sau ót. Phát đánh của Rias rất mạnh khiến Cầm đến bây giờ vẫn còn thấy thốn.
Hắn lắc lắc đầu để quên đi cơn đâu, khẽ ngồi dậy. Cố nhớ xem rốt cục vì sao mình lại ở đây mà không nhớ ra cái gì cả.
Cầm ngồi dậy khẽ vươn vai, chợt anh chàng cảm thấy người mình man mát, nhìn xuống thì không biết vì sao mà hắn lại trần như nhộng( thôi xong. Mất đời trai rồi ^.^). Cầm hơi hoảng hồn, trong đầu hắn không biết vì sao lại hiện lên những hình ảnh không phù hợp với trẻ con..
Cầm vội nhìn xung quanh rồi thầm kêu xong rồi. không biết vì sao bên cạnh hắn lại có cái gì đó lồi lên trông giống hình dạng con người.
Cầm hồi hộp tiến đến mở cái chăn ra.
Và 1 khuân mặt xinh đẹp với bộ tóc màu đỏ hiện ra trước mặt anh chàng. Và cô ấy…. cũng đã trong trạng thái trần như nhộng.
Cầm đến đây có thể chắc đến 8,9 phần là hôm qua hắn đã làm gì đó nên tội rồi. Chỉ là hắn không nhớ tý gì thôi. không biết là hắn chủ động hay là bị cưỡng gian nữa.
Cái đầu thì sơ đi tù còn cái sau thì lại cảm thấy nhục mặt. Thật không biết là Cầm muốn trường hợp nào xảy ra đây.
Đúng lúc đó, cô gái tóc đỏ đó cũng từ trong giấc nồng tỉnh dậy. cô khẽ vươn vai nhìn Cầm mỉm cười quyến rũ:
– Chào buổi sáng.
Cầm cũng trong vô thức đáp lại:
– Chào buổi sáng.
Nhưng anh chợt nhớ đến cái gì, vội che mắt đi và nói:
– Cô mặc quần áo vào đã.
Hóa ra Rias ngồi dậy khiến cho cái chăn tụt xuống và lô thị lộ bộ ngực đầy đặn trước mắt Cầm khiến anh chàng phản ứng lại.
Thân là thằng vừa mất trí nhớ nên Cầm thể hiện đúng bản chất giai tân. 1 tay đập vào chăn, 1 tay che mắt quay đầu đi chỗ khác, miệng thì không ngừng nam mô trong khi lòng của anh chàng đang được phô bày qua tiểu huynh đệ.
Rias cũng nhận ra tình huống này, cô mỉm cười thật duyên:
– Che cái gì mà che, đêm qua ta nhìn thấy hết rồi. Thân là chủ nhân, tất nhiên ta cần quan tâm đến thân thẻ những người trong gia tộc mình rồi.Cầm như sét đánh mang tai, tay buông thõng xuống. Thôi xong đời trai rồi. Xem ra đêm qua hắn mất thật rồi.Đã thế còn bị cưỡng ép gia nhập gia đình nàng ta nữa chứ. Đời trai thế là đi tong.
Không được, thân là con trai không thể để điều đó xảy ra được.
Cầm lẳng lặng đứng dậy, lấy bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn ở đầu giường mặc vào, hít 1 hơi thật sâu và chạy ra ngoài.
Chạy như bị ma đuổi để lại Rias ngồi sững sờ ở chỗ mà không hiểu có chuyện gì xảy ra.
Đúng lúc đó, ở cửa hiện ra thân ảnh 1 mĩ nữ tóc đen, nhìn Rias kỳ quái hỏi:
– Rốt cục có chuyện gì xảy ra mà Cầm lại chạy đi như ma đuổi như vậy.
Rias vẫn không hiểu mà nói:
– Ta chỉ định an ủi hắn thôi mà. Con trai không phải là thích tiếp xúc thân thể với con gái sao. Thân là chủ nhân, ta định dùng thân thể của mình để an ủi đứa con đầy tổn thương ấy.
Akeno hết biết nói:
– Cô ấy à. Cứ thích tự tác chủ trương thôi. Nên nhớ, hắn có tổn thương trong lòng, thậm chí có khả năng còn bị đàn bà lừa qua ấy chứ. hắn đã mất đi lòng tin vào con người. Dù cho mất trí nhớ nhưng mà chỉ sợ những ký ức đó đã khiến cho hắn nhát người. Giờ cô lại to gan như vậy thì hắn không sợ mới là lạ đó. Mau đi tìm đi. Không chỉ sợ hắn sẽ làm những điều gì không tưởng đó.
Akeno như là 1 chuyên gia tâm lý đứng ra mà răn dậy Rias làm cô như là ngộ ra cái gì. Sắc mặt của Rias đầy vẻ xin lỗi nói:
– Là ta quá sốt sắng.Mau, chúng ta đi tìm hắn đi.
Và cô mau chóng mặc quần áo vào mà đi tìm. Nhưng mà điều kỳ lạ là tìm mãi không thấy bất cứ dấu hiệu nào của Cầm. Mấy cô nàng lo lắng chia nhau đi tìm mà vẫn không thấy bất cứ dấu hiệu nào của Cầm. Dường như anh chàng đã biến mất vậy. Chỉ sợ rằng Cầm đã chạy ra phố toàn người là người này thì làm sao mà tìm được cơ chứ.
Trời cũng đã dần dần tối đi. Không ngờ bọn họ đã đi tìm cả ngày rồi nhưng mà vẫn không tìm được bất cứ thông tin nào của Cầm cả.Thậm chí Rias dùng quỷ lực của mình để tìm vị trí của Cầm vẫn không thể nào tìm được.
Đúng là mò kim đáy bể mà.
Trời đã tối cũng không phải là thời gian thích hợp cho việc tìm kiếm. bọn họ không thể không trở về.
Sáng hôm sau đi tìm tiếp vậy.
Còn nhân vật chính của chúng ta thì sao.
Cầm sau khi thoát khỏi trụ sở của gia tộc Rias thì đi thảng vào thành phố. Đến đây thì Cầm lạc thật rồi.