Tin dữ chẳng mấy chốc truyền đến tai của các thành viên còn lại của Jaegers. Và ngay lập tức bọn họ chạy đến tiệm vạn năng.
– Seryuuu.
Vừa đến nơi, Wave đã hét tướng lên. Xem ra anh chàng lo lắng là thật.
– Ổn ào cái gì. Nói nhỏ thôi.
Cầm từ trong nhà đi ra khẽ gãi cái đầu ngái ngủ nói.
Thấy Cầm xuất hiện, bộ 3 Wave, Run và Kurome lập tức chạy đến hỏi:
– Seryuu có sao không.
Cầm khẽ trầm mặc rồi nói:
– Đi theo ta.
Nói rồi dẫn bọn họ vào 1 căn phòng sạch sẽ. Trong đó có 1 cái giường mà người nằm trêm rõ ràng là Seryuu. Cô nàng ngủ thật yên bình.
Thấy thế các thành viên của Jaegers mới có thể thở dài được 1 hơi. Sau đó Run mới quay sang hỏi:
– Cầm rốt cục có truyện gì.
Cầm chỉ có thể nhún vai bất đắc dĩ nói:
– Thì ngươi cũng biết là trời gian gần đây bọn WILD HUNT thường xuyên đi săn gây nên khiếp sợ cho cả đế đô. NHưng ta tất nhiên không sợ điều đó. Dù sao thì tể tướng Honest cũng biết rõ thực lực của ta mà. Nhưng không ngờ bọn chúng đến gây sự thật. Thế là ta chỉ giáo huấn mấy tên đó 1 trận mà thôi. Nhưng không ngờ lúc bọn chúng ra về lại gặp ngay Seryuu đang chạy đến. Thế là bọn chúng trút giận lên con bé. Ta đi ra cản nhưng mà không kịp.Ai, ….
Nghe lời Cầm kể lại khiến cả bọn lập tức trầm mặc lại. Cuối cùng Run lên tiếng:
– May mà cô nàng không bị quá nặng.
– Không quá nặng.
Cầm cười lạnh 1 cái:
– Nếu không phải ta đến nhanh và cứu chữa kịp thời thì có lẽ bây giờ cô nàng không còn hình người nữa đâu. Các ngươi biết khi ta cứu tình trạng cô nàng thế nào không. Tứ chi bi chặt đứt. Mặt bị đánh bầm dập. Nhưng mấy cái đó còn đỡ. Đáng giận hơn là xương trong cơ thể cô nàng bị đánh vụn găm vào nội tạng thậm chí đến cả tủy sống cũng bị tổn thương nặng. Đầu cũng bị thương cực kỳ nặng. Nếu vào tay người khác chỉ sợ còn lâu mới cứu được nhưng may mà vào tay ta.
Cả bọn lại lần nữa trầm mặc. Không ngờ lại nặng như vậy. CHỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy thê thảm rồi. Sau 1 lúc Wave lên tiếng:
– Vậy bây giờ cô ấy ra sao rồi.– Aai, tuy ta đã cố hết sức nhưng mà chỉ cứu về được 1 mạng. Còn cô nàng có khôi phục được hay không thì không biết được mà chỉ sợ cô nàng còn không bao giờ tỉnh lại nữa. Ai, các ngươi phải biết đầu là chỗ hiểm yếu của con người. Ta cũng không dám tùy tiện tác động a.
Cả bọn trầm mặc lần 3. Cuối cùng Wave tức giận chạy ra ngoài và lập tức bị 2 người kia kéo lại.
– Cậu muốn đi đâu.
– Buông tớ ra, tớ nhất định phải giết bọn chúng. Chết tiệt.
– Wave, không được làm ẩu. tướng quân không có ở đây chúng ta không thể đánh với bọn chúng nếu không sao chúng ta có thể bảo vệ người dân được cơ chứ.Cậu hãy bình tĩnh lại đi.
– Đến cả đồng đội của mình còn không thể bảo vệ sao có thể bảo vệ người khác đươc. Run, buông tôi ra, tôi nhất định phải giết bọn hắn.
– Buông câu ấy ra.
Cầm đứng ở 1 bên theo dõi cuộc vui từ nãy đến giờ mới lên tiếng:
– Wave, cậu thật muốn giết bọn chúng.
– Đúng, để tôi đi.
– Cậu sẽ chết đó.
– Dù chết tôi cũng phải đi.
– Tôi biết cậu nhiệt huyết nhưng mà nhiều khi nhiệt huyết cũng chẳng làm gì được. Cậu chết không sao nhưng nó có thể liên lụy đến rất nhiều người mà đầu tiên là các đồng đội của cậu. Nếu cậu đánh đến thì cái mác phản quốc gắn chặt vào cậu rồi. khi đó người nhà cậu, bạn bè cậu chắc chắn sẽ bị dính vào thâm chí là diệt tộc. Do đó hãy làm lạnh cái đâu lại đi
Lời nói của Cầm như mũi tên đánh thẳng vào tim của Wave, cuối cùng anh chỉ có thể hét lên:
– Chết tiệt.
Kurome và Run cũng trầm mặc nhất thời không biết nói gì.
– Nhưng không phải là không có cách.
Lời nói của Cầm lập tức gây sự chú ý của mọi người.Thấy thế Cầm lại nói:
– Đế đô vẫn còn 1 thế lực có thể chống lại Wild Hunt.