Sáng hôm sau.
Tiệm vạn năng lại đón 1 vị khách mới.
Một lão béo ục ịc đem theo mấy tên hộ vệ.
Tất nhiên là tể tướng đại thần Honest chứ còn ai vào đây.
Và Cầm cũng đã đoán trước được truyện này nên hắn vẫn thản nhiên mà tiếp đón.
Muốn an ổn tại đế đô, đây là 1 cửa ải đầu tiên.
Cầm đối mặt với Boss lớn nhất của đế đô mặt vẫn thản nhiên mời lão ngồi và rót cho lão ly trà.
Honest cũng chỉ hơi lưỡng lự nhưng cũng cầm lên uống. Lão cũng không tin mình sẽ bị hạ độc. Nếu đối thủ mà kinh khủng như là Budo nói thì chả việc gì hắn phải hạ độc mình cả.
Tất nhiên là Cầm sẽ không hạ độc rồi. hơn nữa còn lấy trà ngon để mời nữa chứ.
2 người cứ ngồi đó uống trà, 10 phút qua đi không ai nói gì. Cuối cùng là Honest lên tiếng trước:
– Ta đến đây để giải quyết việc ngươi đánh 1 quý tộc. Đó có thể coi như là tội ác bậc nhất của đế đô có thể khiến cả dòng họ ngươi bị diệt tộc. Nhưng đến quốc vốn nhân từ nên ta đến đây mở cho ngươi 1 con đường sống. Chỉ cần ngươi….
Nhưng chưa cần lão nói hết câu thì CẦm đã bật tốc biến ra sau lão, tay đã đặt lên cái cổ ục ịch của lão, miệng nói:
– Ta đã nói rất nhiều lần rồi. Ta chỉ muốn 1 cuộc sống an bình ở đế đô mà thôi. Là các ngươi đi trêu chọc ta nên ta mới đáp lại. Ngươi cũng nên biết rằng giai cấp ở dưới thực lực tuyệt đối cũng là phù du mà thôi. Ta chỉ mở làm ăn buôn bán nhỏ. Các ngươi không động ta thì ta cũng sẽ an phận làm 1 thường dân đúng nghĩa. Nhưng nếu các ngươi có ý đồ gì thì đừng trách ta không nương tay. Ta nghĩ ta đã đủ thành ý khi chưa giết 1 ai. Và bây giờ tha ông 1 mạng. Tể tướng đại nhân ạ.
Nói rồi, bỏ tay ra khỏi cổ Honest rồi quay về vị trí của mình. Ngồi xuống từ từ nhâm nhi ly trà.
Mấy tên hộ vệ vẫn còn đầy khiếp sợ nhìn Cầm. Quá nhanh rồi.. Bọn họ còn chưa có bất cứ phản ứng nào thì tay của Cầm đã đặt lên cổ Honest đại nhân rồi. Nếu hắn muốn giết thì bây giờ chỗ này chỉ còn lại mấy cái sác mà thôi.
Nhưng điều khiến bọn họ kinh ngạc là tể tướng không tỏ ra tức giận mà vẫn bình tĩnh nói:
– Được, ta sẽ không động đến nhà ngươi nữa. Đồng thời sẽ không để quý tộc động đến ngươi. Giờ cũng đến lúc phải về rồi. Xin chào. Nhưng nếu ngươi có ý định vào….
– Muộn rồi. Không tiễn.
Dù bị Cầm đuổi thẳng thừng như thế nhưng Honest vẫn không giận mà đứng lên đi về.
Bỗng dọng Cầm lại vang lên:
– Đúng rồi. Ta có 1 tật xấu là bình thường sẽ không quản nhưng nếu thấy ai đáng thương thì ta sẽ ra tay cứu giúp dù phải đắc tội với quý tộc.Do đó mong tể tướng đại nhân trợ giúp.
– Chút lòng thành mà thôi.Nói rồi đi về.
Trông đoàn người đã đi xa, Cầm mới thở dài 1 hơi. Hắn đang đánh cược Honest đến đây là để thử thách hắn. Nên hắn mới quyết định cho lão thấy mình là người có khả năng giết hắn nhưng lại không có sát ý với hắn. Từ việc Honest trọng dụng 1 người như Esdeath đủ thấy lão biết đánh giá và hiểu cách để mà thỏa mãn 1 con người, để họ không gây hại cho lão. Esdeath khát khao chiến đấu và lão cho nàng cái đó, nàng sẽ không phản lại lão.
Với 1 kẻ như Honest, hắn sẽ không bao giờ để những người có thể gây hại cho bàn thân được tồn tại. Chỉ có 2 cách với những kẻ đó. 1 là chiêu mộ người đó về phe hắn thỏa mãn hắn để không gây hại được cho lão nữa và 2 là diệt từ trong trứng nước. Không để nó sinh sôi.
Nhưng tất nhiên chọn 1 hay 2 còn cân nhắc đến cả thực lực của đối phương.
Nếu Cầm thể hiện ra mình không đáng để lão chọn cách 1 hay là trong lời nói khuynh hướng sẽ về phía cách mạng thì có lẽ lão ta sẽ dùng cách 2 bằng bất cứ giá nào.
Nhưng Cầm lại chọn cách thể hiên võ lực đủ để ám sát lão mà vẫn ung dung chạy thoát nhưng lại không có hứng thú với việc giết người hay tham gia cuộc chiến. đẻ từng bước hướng đến cách 1 kia.
Và Honest y như rằng chọn cách 1.
Bây giờ ở đế đô này. Có thể nói là Cầm có thể đi ngang được rồi. Chỉ cần hắn không làm gì quá mức thì mọi thứ sẽ được Honest bảo kê cho.
Điều đó cực kỳ thuận lợi nếu Cầm quan sát cuộc chiến này.
Và nếu cần thì tham gia lúc cần thiết.
…………….
Honest đến vào buổi sáng, dường như mang lại vận xui cho Cầm. Cả ngày trôi qua mà chả ma nào đến xem hàng cả( thì lúc trước cũng thế thôi).
Ai, cửa tiệm ta đa zi năng như vậy sao lại không có khách chứ..
Nhưng thế lại càng có cớ để anh càng lười chẩy thây a.
Tối hôm đó Cầm lại quyết định sẽ chiêu đãi mỉnh 1 bữa hoành tá tràng a.
Nhưng số đời lại chưa cho anh được hưởng a.
Nấu được 1 bàn thịnh soạn rồi. đang định ăn thì lại có khách không mời.
Cầm cũng mặc kệ mà vẫn ăn. Nhưng mà tiếng bụng réo và nuốt nướng miếng lại xuất hiện khiến anh chàng không chịu được phải lên tiếng:
– Uy, Akame. Muốn ăn thì xuất hiện đi. Đừng có núp 1 bên như thế chứ. Lần thứ 2 rồi.
Lời Cầm vừa nói thì 1 thân ảnh xuất hiện, lao ngay vào ăn không chút do dự
Thấy thế Cầm chỉ đành thở dài 1 hơi. Ai, ăn hàng đúng là sẽ thay đổi khi thấy món ngon a.