Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục – Chương 1011: Chương 1012: Thăm dò – Botruyen

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục - Chương 1011: Chương 1012: Thăm dò

Trong cung điện này ma khí không có quá nhiều, chí ít thì không như bên ngoài. Đây có lẽ là điều tốt duy nhất trong tình trạng này.

Điều này góp phần nào giúp cho việc hôi phục của 2 người diễn ra nhanh hơn rất nhiều.

Nhưng cả 2 quả thật là bị thương quá nặng, mất 1 thời gian cực kỳ lâu thì cả 2 mới miễn cưỡng hồi phục 1 chút. Đủ sức để hoạt động 1 chút.

Cả 2 đồng hành tiếp tục tiến lên. Không phải bọn họ không muốn hồi phục đến đỉnh phong mà là không còn nhiều thời gian để làm như vậy. Không muốn tiến lên cũng phải tiến lên.

Cả 2 bắt đầu thâm nhập cổ điện này. Và… bọn họ lạc đường. Bên trong như là 1 mê cung khổng lồ. Từng hành lang thật dài, từng căn phòng đóng kín. Tất cả đều tràn đầy phong cách cổ xưa. Cả 2 không dám manh động. Bọn họ không biết trong nó có những gì đang chờ đón 2 người. Nơi này mà không có nguy hiểm quả thật khó có thể tin, thế mà trên đường đi bọn họ không cảm nhận thấy thứ gì. Do đó mọi nguy hiểm có lẽ đều nằm trong những căn phòng này. 1 nơi nằm ở vị trí đầy hiểm trở như thế này mà nguy hiểm thấp thì ai có thể tin. Chỉ sợ bọn họ chỉ cần mở nhầm 1 cửa thì chết như thế nào cũng không biết a.

Nhưng muốn tìm đường ra hay là muốn tìm hiểu thêm về nơi này thì chắc chắn sẽ cần thám hiểm những căn phòng này.

Quả thật là không biết nên làm sao. Cầm không muốn mạo hiểm trong tình trạng này. Đi vào 1 căn phòng đóng kín là không thể. Do đó Cầm muốn đi khám phá 1 vòng, hi vọng có thể tìm được thứ gì hữu ích hay là 1 căn phòng đã mở cửa. Như vậy thì an toàn hơn rất nhiều.

Chỉ đến khi không tìm thấy bất cứ thông tin gì hữu ích hay là bất cứ chỉ dẫn nào thì cầm mới đi liều mình mở cửa.

Nhưng sự thật luôn mất lòng. Bọn họ đã đi rất nhiều, rất nhiều, xông xáo từng ngõ ngách nhưng mà chẳng có căn phòng nào mở cửa sẵn. Tất cả đều đóng kín, yên lặng chờ đợi có người mở ra.

Thiên Nguyệt không khỏi nói:

– Xem ra sẽ không có việc cánh cửa nào mở sẵn chờ chúng ta đi thăm dò. Ta nghĩ đã đến lúc không cần đi loạn nữa. Đã đến lúc chúng ta mở cửa rồi.

Cầm cũng gật đầu. quả thật đi loạn nữa cũng chẳng có tác dụng gì. Chưa chắc đã có thể khám phá hết mê cung này mà lại còn mất đi rất nhiều, rất nhiều thời gian. Không muốn mở có lẽ cũng phải mở.

Do cánh cửa nào cũng giống cánh cửa nào nên cả 2 quyết định chọn 1 cánh cửa gần mình nhất.

Cánh cửa không khóa nhưng có lẽ do thời gian đã qua quá lâu nên nó đã két lại.Mất 1 chút sức mạnh thì 2 người mới đẩy được cánh cửa ra. Bên trong là 1 căn phòng cũ kỹ. 1 căn phòng bình thường đến không thể bình thường hơn. Xem ra là bọn họ cũng vẫn còn rất may mắn a.

Cả 2 bắt đầu quan sát căn phòng. Nó không khác gì 1 căn phòng bình thường. Có 1 chiếc tủ, 1 chiếc giường, 1 tủ sách và vài thứ khác. Và rồi 1 thứ thu hút sự chú ý của các anh. 1 cuốn cổ thư trông có chút mục nát. Nhưng nó giống như là 1 bản… lịch sử. Có lẽ nó có thể cho 2 người biết về lịch sử của nơi này.

Nhưng sự thật làm cho cả 2 thất vọng. Thời gian dường như đã trôi qua rất lâu rồi khiến cho cả cuốn cổ thư không còn đọc được bao nhiêu. Mà chữ viết trên đó còn rất kỳ lạ. quả thật không có quá nhiều thông tin hữu ích.

Cả 2 lại thử sức với 1 vài cuốn sách khác và kết quả cũng như vậy.

Thế nhưng cả 2 cũng không phải là dạng người dễ bỏ cuộc. Dù cho không có thông tin hữu ích nhưng mà cả 2 vẫn kiên trì kiểm tra từng cuốn 1.

Và sự kiên trì đó đã được đền đáp. Bọn họ tìm thấy được 1 cuốn da dê,, dù đã có chút phai mờ nhưng vẫn có thể nhìn ra đây là 1 tấm bản đồ. Ở trên đó có đánh dấu 1 điểm. Xem ra nó chính là nơi này.

Đây quả thật là 1 thứ vô cùng quý giá đối với 2 người bây giờ.

Cả 2 tinh tế thưởng thức. Dù rất mờ nhưng mà 1 số đường đi nước bước trọng điểm vẫn rất rõ ràng. Theo như tấm bản đồ thì nơi này mới chỉ là vòng ngoài. 1 vòng cực rộng với địa đồ vô cùng phức tạp ngăn cách người khác tiến vào giữa.

Độ phức tạp quả thật quá kinh khủng. Nếu như không có bản đồ thì phải may mắn lắm mới có thể tìm ra được đường ra.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.