Chương 299: Làm khó dễ
Về đến Bạch Đế Thành…
Thân ảnh Lạc Nam và hai nữ hiện ra trên không trung, Lạc Nam kéo lấy hai bàn tay mềm mại đang muốn hạ người rơi xuống…
Vì Bạch Đế Thành không cho phép ngự không trong thành trừ người của Hoàng gia…hoặc một số trường hợp đặc biệt ngoại lệ khác…
Diễm Nguyệt Kỳ nhìn Lạc Nam lắc đầu, hất lấy mái tóc rực lửa hạ giọng nói:
“Thiếp phải về Diễm gia một chuyến, đợi chàng về Băng Thiên Đại Lục chúng ta gặp lại sau…”
Lạc Nam hơi trầm mặt, từ Hải Châu đến tận nơi này, Diễm Nguyệt Kỳ quả thật theo hắn thời gian khá dài rồi…thân là gia chủ như nàng đi lâu như vậy cũng không phải lẽ, Diễm gia cần có người trấn thủ…
“Kỳ tỷ, không thể chờ đến khi Hồng Liên các nàng xuất quan sao?” Nam Cung Uyển Dung lưu luyến hỏi, hai nữ vừa mới kết thân, còn chưa kịp nói chuyện đâu đấy.
Diễm Nguyệt Kỳ lắc đầu, chợt vòng đôi tay trắng ngần ôm eo Lạc Nam…
Hắn hiểu ý, một tay ôm vòng eo như rắn nước của nàng, tay còn lại nâng cái cằm trơn bóng mê người của nàng lên, hướng về cánh môi đỏ mọng thơm ngát hé mở kia hôn xuống…
Chụt chụt…
Môi quấn chặt môi, lưỡi hai người nhanh chóng hòa làm một…
Nam Cung Uyển Dung sắc mặt đỏ bừng xấu hổ, vội vàng xoay mặt đi nơi khác…nàng là tiểu thư khuê cát chưa trải qua nhân sự đâu đấy.
Lạc Nam cùng Diễm Nguyệt Kỳ chăm chú hôn nhau, hắn tham lam mút lấy đầu lưỡi ngọt ngào của nàng, tận tình thưởng thức chất mật của vị tiên tử kiêu kỳ này…
Diễm Nguyệt Kỳ hai mắt mê ly, chỉ hận không thể ở mãi bên cạnh hắn…bất quá có một thứ gọi là trách nhiệm, nàng không thể buông bỏ được.
Chỉ còn cách vươn ra lưỡi nhỏ của mình ôn nhu chiều chuộng, xem như một chút bồi thường cho nam nhân của mình…
Không biết qua bao lâu sau, hai bờ môi rốt cuộc lưu luyến tách ra, để lại một sợi thủy tơ trong suốt nối liền hai khuôn miệng…
Lạc Nam yêu chiều nhìn bảo bối trong lòng, nhẹ đặt nụ hôn lên trán nàng…
Mà Diễm Nguyệt Kỳ cũng đặt một nụ hôn vào má hắn…lúc này xé rách không gian, dứt khoát quay người rời đi…
“Không được động vào Kim Ô Huyết Mạch khi chưa đến thời điểm nhớ chưa?” Lạc Nam không quên với theo căn dặn…
“Thiếp biết!” Âm thanh nhàn nhạt kèm một tia ngoan ngoãn truyền về, thân ảnh nàng triệt để biến mất.
Lạc Nam thở dài một hơi, nữ cường nhân này luôn biết cách để hắn yêu nàng như vậy…
“Nơi này là Bạch Đế Thành sao?” Nam Cung Uyển Dung biết trong lòng hắn mất mát, vội vàng lên tiếng đánh lạc hướng…
Lạc Nam thu hồi tâm tình, nhìn sang nàng gật đầu cười nói:
“Có muốn cùng ta dạo một vòng hay không?”
Nam Cung Uyển Dung mỉm cười gật đầu, mái tóc đen tuyền óng ả nhẹ bay, xinh đẹp như tiên.
Lạc Nam mỉm cười, vươn tay nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng…
Bàn tay này nhìn thì xinh đẹp mỏng manh, nhưng có thể tung ra vô tận kim châm thay hắn đoạt mạng kẻ địch…
Nam Cung Uyển Dung thân hình nhẹ rung, gò má trắng nõn xuất hiện vết hồng…đây là lần đầu tiên hai người gần gũi như vậy…
Trước đây là nàng chủ động đến tìm hắn nương tựa, Lạc Nam lập tức để nàng vào Hậu Cung không chút nghĩ ngợi.
Giữa hai người mặc dù tiếp xúc không nhiều, nhưng lại có một loại ăn ý đặc biệt.
Lạc Nam tin tưởng nàng vô điều kiện, mà Nam Cung Uyển Dung muốn toàn tâm toàn ý đáp lại sự tin tưởng đó, không để hắn thất vọng.
“Là ta thua thiệt với nàng…phu thê chúng ta từ từ bồi dưỡng tình cảm!” Hắn vuốt nhẹ làn tóc nàng, chân thành thủ thỉ.
“Vâng, thiếp rất sẳn lòng…” Nam Cung Uyển Dung cảm động gật đầu, khoát lấy cánh tay hắn.
Hai người hiểu ý mỉm cười, hai người đều đã có hảo cảm với nhau, cái bọn họ cần là thời gian để tình cảm đạt đến độ chín muồi.
Lạc Nam lúc này lấy ra mặt nạ của Văn Lang đeo vào…mà Nam Cung Uyển Dung cũng hiểu ý mang lên khăn lụa che mặt.
Như một đôi thần tiên quyến lữ, hạ xuống trước cửa thành.
Đám hộ vệ chứng kiến hai người rơi xuống, ánh mắt lập tức bị khí chất của Nam Cung Uyển Dung thu hút, thật lâu khó dời, chỉ hận không thể ngắm nhìn dung nhan sau lớp khăn lụa kia…
Lạc Nam thấy vậy âm thầm tự hào, bất quá vẫn giả vờ ho khan một tiếng…nữ nhân của mình không thể để mấy thằng này ngắm chùa được.
Nam Cung Uyển Dung thấy hắn tỏa vẻ ghen tuông, che miệng cười khẽ.
“A, Là Văn Lang công tử?” Đám hộ vệ lập tức nhận ra Lạc Nam, cung kính hô lên…
Thanh danh của Văn Lang sau lần chiến đấu cùng Ngọc Trần hầu như người người đều biết.
“Tại hạ mang hiền thê vào Thành du ngoạn, hy vọng chư vị huynh đệ khai môn!” Lạc Nam khách khí nói…
“Không thành vấn đề, công tử chờ một chút!” Đám hộ vệ bắt đầu mở cửa thành.
Văn Lang công tử chính là khách của Đại Lão, bọn hắn nào dám chậm trễ…
Mặc dù không biết Lạc Nam ra khỏi thành bằng cách nào, nhưng bọn hắn cũng không dám hỏi…
Bất quá bọn hắn không dám không có nghĩa là người khác không dám…
Lạc Nam cùng Nam Cung Uyển Dung vừa tiến vào trong thành, một tên tướng lĩnh thân mặc chiến giáp đi tới, ánh mắt sắt lẹm nhìn hai người trầm giọng nói:
“Dựa theo quy định của Bạch Đế Thành, vào hay ra Thành đều phải khai báo hộ vệ coi thành…Văn Lang công tử rời thành khi nào? Sao hiện tại lại tiến vào…”
Lạc Nam đánh giá tên tướng lĩnh này, nhớ lại đây là một kẻ theo sát bên cạnh Ngọc Trần khi hộ tống công chúa đây mà…bất quá người ta làm đúng quy định hắn cũng không thể nói gì…
“Vị tướng lĩnh này xin thông cảm! ta vì gấp gáp đón thê tử nên dùng thủ đoạn đặc biệt rời thành nhằm tiết kiệm thời gian!” Lạc Nam chỉ vào Nam Cung Uyển Dung nói ra.
Hắn cũng không thể nói là Hoàng Hậu nương nương của các ngươi mang ta bay ra ngoài a…
“Chàng nói không sai, là do ta muốn chứng kiến phồn hoa nơi Bạch Đế Thành nên vội vàng tiến đến không báo trước…xin thông cảm!” Nam Cung Uyển Dung ôn nhu lên tiếng phụ họa…
Tên tướng lãnh nhìn sang Nam Cung Uyển Dung, thấy khí chất của nàng lập tức vội vàng dời đi ánh mắt, sợ nhìn nhiều sẽ bị mê muội…trong lòng âm thầm ghen ghét tên Văn Lang nhìn qua hết sức tầm thường này lại có thê tử tuyệt vời như thế…
Đang định nói gì đó, một âm thanh nghiêm nghị khác chợt vang lên:
“Dựa vào đâu ta tin tưởng lời của ngươi là thật? Bạch Đế Thành chính là trọng điểm của cả Bạch Sa Hoàng Triều, mọi thứ đều phải dựa theo quy củ để làm việc, nếu không may để kẻ gian vào thành làm ra tổn thất nào đó, ai sẽ chịu trách nhiệm?”
Lạc Nam quay đầu nhìn qua người vừa lên tiếng, chỉ thấy Ngọc Trần một thân hắc giáp đen kịch lạnh lùng nhìn hắn…
Ngọc Trần muốn mượn chuyện này để làm khó dễ Lạc Nam, nào ngờ nói mò lại trúng vào sự thật, Lạc Nam mưu đồ với Dị Thổ của bọn hắn, không phải kẻ gian thì là gì?
“A, bại tướng…” Lạc Nam bất chợt lên tiếng kinh hô.
Ngọc Trần vô thức quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện người Lạc Nam kêu là mình xém chút nữa tức muốn nổ phổi, ai là bại tướng? trận chiến của bọn hắn còn chưa phân thắng bại, kẻ này bị điên à?
“Ngươi nói ai là bại tướng? đừng tưởng có thể ở trong tay bổn tướng quân chống đỡ vài chiêu thì tự cho rằng lợi hại…ta muốn giết ngươi dễ như nghiền một con kiến vậy!” Ngọc Tr nghiến răng chỉ Lạc Nam lạnh lùng nói…
“A, Ta cũng chỉ buộc miệng kêu mà thôi, cũng không phải nói ngươi…mẫn cảm như thế làm gì nha?” Lạc Nam cười tủm tỉm hỏi.
“Phốc…” Nam Cung Uyển Dung che miệng cười duyên, nam nhân nhà mình thật biết đùa.
“Ngươi…hừ, miệng lưỡi không tệ.” Ngọc Trần trong lòng tức điên, ngoài mặt lại ra vẻ bình thản ung dung:
“Nửa tháng sau Thổ Chiến Đại Hội diễn ra, bổn tướng sẽ cho ngươi hối hận về chuyện lần này…”
Lạc Nam nghe vậy, sắc mặt ra vẻ khó khăn, mặt mày nhăn nhó thở dài nói:
“Ta chỉ sợ đến khi đó không thể tham gia, ý đồ của ngươi không thể thực hiện rồi…haizzz”
“Sợ rồi sao?”
Ngọc Trần cười lên ha hả, một mặt chế giễu nhìn Lạc Nam, trong lòng lại thầm kêu không tốt…
Nếu tên này thật sự không dám tham gia, như vậy Ngọc Trần hắn làm sao có thể trút giận? làm sao lấy lại danh dự trước toàn dân chúng Bạch Đế Thành…
Không được, phải khiêu khích hắn tham gia đại hội…
“Thì ra ngươi cũng chỉ là đồ hèn nhát, không dám cùng anh kiệt Hoàng Sa Đại Lục tranh phong, uổng cho một vị tiểu thư xinh đẹp lấy nhằm chồng!” Ngọc Trần liếc nhìn Lạc Nam và Nam Cung Uyển Dung ra vẻ tiếc hận nói…
“Ai nói ta không dám tham gia?” Lạc Nam một lần nữa ra vẻ khó hiểu hỏi ngược lại.
Hai người đấu khẩu sớm gây nên không ít người đứng gần quan sát, Ngọc Trần thấy tên này lập tức trở mặt nhanh như chóp, tức giận hét ầm lên:
“Chính ngươi vừa nói chỉ sợ không tham gia được Thổ Chiến Đại Hội, đừng có lươn lẹo…”
“Khả năng nghe hiểu của ngươi có vấn đề sao? Ta chỉ nói sợ rằng có lý do cản trở khiến ta không thể tham gia đại hội mà thôi…” Lạc Nam thở dài sườn sượt…
“Sợ thì cứ nói là sợ, lý do gì?” Ngọc Trần cười gằn khiêu khích hỏi, thầm nghĩ ngươi sợ thì có lý do gì chính đáng chứ…
“Có người đang tìm cớ phiền phức ngăn cản ta và hiền thê vào thành, đây không phải lý do sao?” Lạc Nam thở sườn sượt nói.
Nụ cười trên mặt Ngọc Trần cứng ngắc lại…
“Uyển Dung à, rõ ràng là có người sợ nam nhân của nàng đem đánh bại, nên muốn trăm phương ngàn kế ngăn cản ta tham gia đại hội, ngay cả việc vào thành cũng gây khó dễ…haizz” Lạc Nam nhìn Nam Cung Uyển Dung tiếp tục buồn bả nói…
“Còn không phải sao? chỉ trách chàng quá ưu tú khiến người ta ghen ghét…” Nam Cung Uyển Dung có nén nụ cười, u sầu phụ họa cùng hắn nói ra.
Đám người đứng xung quanh sắc mặt cổ quái, lúc này mới hiểu là chuyện gì…thì ra Ngọc Trần tướng quân ngăn cản không cho Văn Lang vào thành, chẳng lẽ đúng theo lời hắn nói, tướng quân nhà mình sợ đối thủ nên tìm cách gây khó dễ sao?
Lạc Nam đột ngột thay đổi sắc mặt, chỉ Ngọc Trần chanh chua mắng chửi:
“Thổ Chiến Đại Hội được tổ chức trong thành, ngươi lại không cho ta vào lấy gì tham gia? Lại vô liêm sĩ nói ta sợ? bổn công tử nhổ vào…”
Sắc mặt Ngọc Trần đỏ bừng dữ dội, hắn chỉ muốn gây khó dễ Lạc Nam một chút mà thôi, mong muốn tên này phải cầu xin mình để được vào thành…nào ngờ kẻ này tinh ranh như vậy, trực tiếp đem chuyện tham gia đại hội ra nói.
“Ngươi…bổn tướng quân chỉ làm theo quy củ!” Ngọc Trần chỉ có thể phun ra một câu như vậy…
“Quy củ? tốt lắm, ta rời khỏi thành, Thổ Chiến Đại Hội xem ra cũng chỉ như vậy…không tham dự cũng được!” Lạc Nam cười haha nói lớn một tiếng tràn ngập xem thường, âm thâm vang vọng khắp thành, kéo Nam Cung Uyển Dung xoay người rời đi…
Đám dân chúng Bạch Đế Thành sắc mặt trở nên hết sức khó coi, như ăn phải con ruồi, khó chịu vô cùng.
“Khoan đã!” Một âm thanh kinh hô lên…
Vừa xoay người lại khóe miệng Lạc Nam nhếch lên nụ cười đắc ý…
“Ngươi và thê tử có thể vào thành!” Ngọc Trần nghiến răng ken két nói ra, thật mong đến Đại Hội để nghiền Lạc Nam thành thịt vụn.
Hắn thề, sẽ cho tên này hối hận vì ngày hôm nay.
“Ồ? Không phải ta phạm vào quy củ sao? được phép vào thành rồi à? Tướng quân đừng làm ta sợ nha!” Lạc Nam ra vẻ khó tin nói, nụ cười trên mặt lại tủm tỉm đáng ghét vô cùng.
Ngọc Trần nhìn vẻ mặt của tên khốn này, nắm tay siết chặt nổi đầy gân xanh, cố gắng giữ bản thân bình thản nói ra:
“Bổn tướng quân quên mất ngươi là khách của Đại lão, mang theo bao nhiêu người vào thành cũng được…”
“Ừm, vậy đa tạ Tướng quân rồi…bất quá khách nhân của Đại Lão mà ngươi cũng quên, chắc trong lòng chẳng xem Đại Lão ra gì đâu nhỉ?” Lạc Nam tùy ý nói một câu, kéo tay Nam Cung Uyển Dung nghênh ngang mà vào…
Ngọc Trần bị lời nói của Lạc Nam xém chút tức hộc máu, lời này nếu truyền đến tai Đại Lão, chỉ sợ hắn không có quả ngon để ăn…
Đại Lão ngoài thực lực hùng mạnh ra, còn là người xuất thân từ Hoa gia – đệ nhất gia tộc Bạch Sa Hoàng Triều, so với Ngọc gia của hắn mạnh hơn đâu chỉ một bậc…
“Hì hì, không ngờ chàng cũng có một mặt như vậy…” Nam Cung Uyển Dung rốt cuộc không nhịn nữa mỉm cười, kéo chặt tay hắn…
Từ lúc gặp Lạc Nam, nàng chỉ thấy hắn anh dũng thiện chiến, bao che thê tử, lạnh lùng sát phạt với địch nhân…chưa gặp hắn dùng miệng lưỡi hơn thua với người khác bao giờ.
“Nhất biến ứng vạn biến, haha!” Lạc Nam cười tươi rói, mang theo mỹ nhân ngắm nhìn cảnh tượng phồn hoa nơi Bạch Đế Thành.
Thật khó có thời gian yên tĩnh hưởng thụ phồn hoa như vậy…
Nam Cung Uyển Dung bồi tiếp hắn dạo chơi tham quan cả ngày, Lạc Nam đem những chuyện mình làm trong thời gian qua kể với nàng, khiến Nam Cung Uyển Dung cảm nhận được sự tôn trọng và chân thành từ hắn, ánh mắt càng thêm mê ly…
Trên tay Lạc Nam là một thanh kẹo bông gòn, hắn như đứa trẻ nhe răng liếm láp, thỉnh thoảng đút cho giai nhân đi cạnh bên…
Nam Cung Uyển Dung đành lườm tên này một cái, nhẹ vén khăn che mặt cắn một ngụm nhỏ, một góc nhan sắc lộ ra khiến người hai bên đường trừng to cả mắt…
Ngoài Hoàng Hậu nương nương và tiểu công chúa, đây là nữ nhân xinh đẹp nhất bọn hắn từng may mắn gặp được a…
“Ta từng hứa với U Quỳnh và Linh Lung, một ngày sẽ dẫn hai nàng ấy xem chốn phồn hoa trên mặt đất, đáng tiếc hiện tại U Quỳnh đang bế quan…mà Linh Lung chưa thể hóa thành đôi chân nhân loại…” Lạc Nam tiếc nuối tâm sự.
Nhân Ngư tộc lần đầu giao phối với chủng tộc nào thì đuôi cá có thể thay đổi giống như chủng tộc đó…hắn và Hải Linh Lung vẫn chưa kết hợp nên nàng ấy vẫn chưa có được đôi chân…
“Chính là hai nàng sao? nhờ tiếng đàn hát tuyệt diệu ấy mà thực lực của thiếp mới tiến bộ nhanh chóng như vậy đấy…” Nam Cung Uyển Dung biết ơn nói…
Tiếng hát của Nhân Ngư vang vọng không gian, giúp tinh thần của nàng luôn ở trạng thái minh mẫn, tốc độ hấp thụ Linh Khí tu luyện cũng gia tăng rất nhiều lần.
Lạc Nam gật đầu công nhận, chợt mang theo Nam Cung Uyển Dung đến một cửa hàng trang sức lộng lẩy…
Hắn muốn lưu lại kỷ niệm bên cạnh mỗi thê tử của mình.
…
Chương 300: Uyển Dung hạnh phúc
“Lệ Nhân Các, không tệ!”
Lạc Nam nhìn bảng hiệu cửa hàng trang sức, mỉm cười gật gù nói…
Lệ Nhân Các nhìn qua rất lộng lẫy khang trang, người ra vào tấp nập, phần lớn là nữ nhân…hiển nhiên nơi đây chính là một thiên đường mua sắm của các nàng.
Mặc dù trong Bạch Đế Thành có Đa Bảo Các với đầy đủ loại hàng hóa, tuy nhiên đối với nữ nhân ưa thích chưng diện mà nói, Lệ Nhân Các lại có sức hút lớn hơn…
“Kính chào tiểu thư, công tử…” Một thị nữ xinh đẹp ăn mặc kín đáo thấy Lạc Nam cùng Nam Cung Uyển Dung tiến đến vội cung kính cúi chào.
Khi nhìn Nam Cung Uyển Dung vừa thanh cao, vừa đài các…một thân Kim Huyền Bảo Y tung bay, trong mắt thị nữ xuất hiện một tia hâm mộ.
Thị nữ tiếp xúc với vô số nữ nhân từng đến đây mua hàng, nhưng chưa có ai đủ tầm sánh ngang vị tiểu thư trước mặt…
Thấy thái độ lễ phép của thị nữ, Lạc Nam hài lòng gật đầu, trong lòng đánh giá cao Lệ Nhân Các thêm vài bậc, cười hỏi:
“Ta và hiền thê lần đầu đến Bạch Đế Thành, muốn tìm cho nàng ít quà lưu niệm…không biết nơi này có gì đáng mua?”
Nam Cung Uyển Dung nghe hắn mở miệng ngậm miệng đều gọi mình hiền thê, trong lòng ngọt ngào như được nếm mật, đôi môi hồng nhuận mỉm cười xinh xắn…
Thị nữ vẫn ôn nhu lễ phép, nở nụ cười thân thiện nói:
“Lệ Nhân Các chúng tôi có lịch sử kinh doanh ngàn năm tại Bạch Đế Thành, chính là thiên đường của nữ nhân…vô số kiện pháp bảo được các Luyện Khí Sư cao cấp rèn thành các loại trang sức tuyệt mỹ, các kiện y phục quý giá, các loại Linh Dược có công dụng dưỡng nhan, làm đẹp…nhất định khiến nhị vị hài lòng.”
Lạc Nam gật gù, thầm nghĩ kiếm một số thứ làm quà cho mấy bà vợ mừng các nàng sắp xuất quan cũng tốt, thản nhiên nói:
“Không tệ…chúng ta vào xem một chút!”
Thị nữ làm động tác mời, đang định mang theo hai người tiến vào bên trong, chợt một âm thanh chanh chua vang lên:
“Ở đâu ra nhà quê, ngay cả Lệ Nhân Các nổi danh cũng không biết…loại người này có thể bỏ ra bao nhiêu tiền mua sắm chứ?”
Nam Cung Uyển Dung nghe có người xem thường nam nhân của mình, nhướn đôi mày lá liễu, xoay đầu nhìn qua…
Một đam nam nữ dắt tay nhau mà đến, có vài phần khí chất đang ngang nhiên đi đến…
Nữ nhân kia diện mạo khoảng 25 26 tuổi, trên thân đeo lấy hơn mười món trang sức lộng lẫy, vòng tay, dây chuyền, trâm cài tóc các thứ…nhìn qua chính là người có tiền, lúc này đang dùng ánh mắt khiêu khích nhìn thẳng Nam Cung Uyển Dung.
Mà nam tử kia nhìn qua khoảng 30 tuổi, gương mặt hóng hách ngửa lên trời, khí tức Luyện Hư Sơ Kỳ ầm ầm tỏa ra, giường như sợ người khác không biết hắn là Luyện hư vậy, chỉ là ánh mắt vẫn thỉnh thoảng đảo quanh Nam Cung Uyển Dung, nhìn về Lạc Nam tràn đầy ghen tị.
Dựa vào đâu tên khốn này có thê tử xinh đẹp như vậy?
“Tham kiến Ngọc Mận tiểu thư, tham kiến Lân Dinh công tử…” Thị nữ thấy hai người bước đến, vội vàng cung kính cúi đầu…hiển nhiên thân phận hai kẻ này không tầm thường.
“Ngọc Mận? họ Ngọc?” Lạc Nam sắc mặt cổ quái, vừa rồi hắn bị Ngọc Trần gây sự, hiện tại lại xuất hiện một Ngọc Mận…đám họ Ngọc này ăn không ngồi rồi sao?
“Nhìn cái gì mà nhìn? Đừng tưởng có chút thiên phú tiếp được vài chiêu của anh vợ ta thì không xem ai ra gì…” Nam tử tên Lân Dinh thấy Lạc Nam nhìn qua, cười lạnh một tiếng nói.
“Anh vợ?” Lạc Nam cùng Nam Cung Uyển Dung nhìn nhau, bừng tỉnh hiểu ra.
“Không sai, Ngọc Trần chính là đại ca của bổn tiểu thư, khiếp sợ không?” Ngọc Mận hai tay khoanh tròn trước màn hình phẳng của mình, chanh chua nói ra.
Nàng vốn tâm tình đang rất tốt, cùng trượng phu của mình đến Lệ Nhân Các mua trang sức, nào ngờ chợt thấy tên Văn Lang đáng ghét khiến đại ca mình tức giận, bèn tiến đến gây sự…
Lại thêm dáng vẻ xinh đẹp tuyệt trần của Nam Cung Uyển Dung khiến Ngọc Mận cảm thấy ghen ghét đố kỵ, nhất là y phục cao quý trên thân nàng càng khiến Ngọc Mẫn nhìn đỏ cả mắt…
“Vào Lệ Nhân Các tốt hơn hết đem nhiều Linh Thạch một chút, bằng không lát nữa có người mất mặt nha…” Ngọc Mận ý vị thâm trường nói.
Lạc Nam lười nói nhảm cùng hai đứa thần kinh này, nắm tay Nam Cung Uyển Dung tiến vào…
“Công tử, Lân Dinh chính là công tử của Lân gia, một Bát cấp thế lực tại Bạch Sa Hoàng Triều, mà Ngọc Mận tiểu thư chính là quý thiên kim của Ngọc gia…” Thị nữ tốt bụng truyền âm nhắc nhở Lạc Nam một tiếng, hy vọng hắn đừng đắc tội hai người quyền quý này.
“Đa tạ!” Lạc Nam mỉm cười gật đầu, xem như tiếp thu ý tốt của nàng.
Thấy Lạc Nam hai người không để ý đến mình, Ngọc Mận cùng Lân Dinh nhìn nhau cười đắc ý, bám sát theo sau.
Hôm nay bọn hắn phải dạy Văn Lang biết khiêm tốn làm người…
…
Tiến vào bên trong là một đại sảnh rộng lớn xa hoa, náo nhiệt dị thường, oanh oanh yến yến, hầu hết đều là nữ nhân…
Các loại trang sức ngập tràn Linh Khí, các loại y phục đa dạng kiểu dáng, các loại đan dược, mỹ phẩm, thậm chí nước hoa cũng có không ít…
Lạc Nam âm thầm cảm thán, chủ của Lệ Nhân Các quả thật rất biết kinh doanh…
“Nhị vị muốn mua thứ gì? Có cần tư vấn giá cả các thứ hay không?” Thị nữ khéo léo hỏi thăm
Lạc Nam lắc đầu, nhìn Nam Cung Uyển Dung cười nói:
“Ánh mắt ta vụn về, nàng xem thích thứ gì thì chọn lấy…bao nhiêu cũng được, đừng để ý vấn đề giá cả!”
Nam Cung Uyển Dung không biết nam nhân nhà mình có bao nhiêu tiền, bất quá thân là nữ nhân có ai không thích được tặng quà? nàng thầm nghĩ chọn thứ gì hợp lý một chút là được rồi, không cần thiết phải quá mức quý giá…
“Khẩu khí thật lớn, Lệ Nhân Các là nơi để ngươi phách lối sao?” Nghe Lạc Nam nói chuyện, Lân Dinh cười lạnh một tiếng, giọng điệu hết sức xem thường…
Đừng nhìn Lệ Nhân Các chỉ là một cửa hàng mà xem thường nó, thật ra chủ đầu tư đứng sau lưng chính là Hoàng tộc Bạch Sa, vật phẩm nơi này đều cực kỳ giá trị…dù là người của Bát cấp gia tộc tiến vào mua sắm cũng phải tiết chế rất nhiều, không cẩn thận thì cháy túi.
Thật ra hầu hết các sản nghiệp lớn trong Bạch Đế Thành đều có bóng dáng Hoàng tộc phía sau, bằng không ngươi sẽ rất khó tự mình cạnh tranh ở một nơi phồn hoa như vậy…
“Tướng công, ngươi để người ta ảo tưởng lấy le trước mặt thê tử một chút đi mà…” Ngọc Mận ỏn ẻn nói, giọng điệu tràn ngập chế nhạo.
Lạc Nam sắc mặt trầm xuống, hắn muốn dành riêng thời gian bên cạnh Nam Cung Uyển Dung để bồi dưỡng tình cảm, hai con ruồi này liên tục theo đuôi thật là khó chịu…
“Mặc kệ bọn họ, thiếp không để tâm…” Nam Cung Uyển Dung vội kéo tay nam nhân an ủi, chẳng qua trong lòng đã nảy sinh sát khí với hai người Lân Dinh.
Nàng cũng muốn có thời gian riêng tư cùng hắn, bị người khác liên tục gây sự sao có thể không tức giận? không bộc lộ ra ngoài vì muốn giữ lấy bầu không khí mà thôi…
Thị nữ dẫn đường sợ mâu thuẫn nảy sinh, vội vàng cất tiếng hỏi thăm đánh lạc hướng:
“Không biết tiểu thư sở hữu Thuộc tính gì?”
“Kim hệ thuộc tính!” Lạc Nam mở miệng nói…
Thị nữ gật đầu, mang hai người đến một lồng kính trong suốt có bố trí trận pháp gia cố, chỉ vào bên trong nói ra:
“Nơi này vừa vặn có một vòng tay Kim Chỉ Hoàn – chính là Địa Cấp Trung Phẩm, rất thích hợp với tiểu thư!”
Lạc Nam ánh mắt nhìn qua, trong lòng kính là một kiện vòng tay nhỏ xinh vàng rực được rèn giũa tinh xảo, bên trên khảm một viên đá quý, đang không ngừng hút lấy Kim hệ linh khí xung quanh…
“Kim Chỉ Hoàn ngoài vẻ xinh đẹp ra, còn phụ trợ người sở hữu Kim hệ thuốc tính gia tăng khả năng hấp thụ Linh Khí lên 2 lần…có giá 300 Cực Phẩm Linh Thạch.” Thị nữ mở miệng giới thiệu.
“Chỉ là Địa cấp trung phẩm?” Lạc Nam lẩm bẩm một tiếng, có phần nhìn không vừa mắt.
Theo hắn thấy, hàng Địa Cấp hiện tại không xứng với nữ nhân của mình.
Thị nữ nghe vậy khó hiểu,…thầm nghĩ Địa Cấp Trung phẩm ngươi còn chê sao?
“Haha, ta đã nói rồi, kẻ này chỉ được cái miệng mà thôi…” Thấy Lạc Nam không muốn mua Kim Chỉ Hoàn, Ngọc Mận cười lên khanh khách…
Hai người Ngọc Mận và Lân Dinh náo trò đã sớm khiến hầu hết người trong Lệ Nhân Các chú ý, vô số ánh mắt tập trung đến, muốn xem trò vui…
Đa phần nữ nhân đều nhận ra thanh niên kia là Văn Lang từng chiến đấu cùng Ngọc Trần, nhất thời càng thêm háo hức.
“Phu quân, thiếp cảm thấy Kim Chỉ Hoàn này cũng không tệ lắm…” Nam Cung Uyển Dung mặc kệ đám người nhìn Lạc Nam cười nói, chỉ cần là vật hắn tặng thì dù có là đẳng cấp gì nàng cũng sẽ trân trọng hết lòng.
“Được rồi, vậy mua nó, bất quá ta muốn thấy thứ giá trị hơn của Lệ Nhân Các…” Lạc Nam gật đầu, không nói hai lời đem 300 Cực Phẩm Linh Thạch ném đến trên bàn…
Hành động dứt khoác lập tức khiến không ít nữ tử đang xem sáng rực hai mắt, phải biết để có được Địa Cấp vật phẩm ít nhất phải là Thất Cấp thế lực a…
Vậy mà nam nhân này tiện tay thì mua sắm, xem ra là người có tiền.
“Hừ, sỉ diện hảo, xem ngươi còn tiêu được bao nhiêu…”
Lân Dinh cười lạnh nói, phải biết hắn là người Bát Cấp thế lực, nhưng để không chút do dự mua một kiện Địa cấp vật phẩm tặng nữ nhân cũng có chút khó khăn.
Dù sao Linh Thạch cực phẩm là tài nguyên tu luyện quan trọng, chứ không phải đá vụn a…
Thị nữ lấy ra Kim Chỉ Hoàn tiến hành giao dịch, Lạc Nam tình cảm nhìn xem Nam Cung Uyển Dung nói:
“Ta đeo cho nàng…”
Nam Cung Uyển Dung mỉm cười hạnh phúc, nâng cánh tay lên cho hắn…
Vén óng tay áo của nàng lên, để lộ làn da trắng như tuyết bạch khiến không ít nữ nhân ghen tị…
Lạc Nam ôn nhu đeo vòng tay cho thê tử, không quên khen ngợi:
“Kim Chỉ Hoàn này thật có phúc khi được nàng sở hữu…”
Nam Cung Uyển Dung được hắn khéo léo khen ngợi, trong lòng như được nếm mật, bộ dạng xinh đẹp ta thấy mà yêu.
Thị nữ cũng hâm mộ nhìn Nam Cung Uyển Dung, lương bổng phục vụ của nàng không biết đến bao giờ mới mua được một chiếc vòng tay như vậy.
Nàng tiếp tục mang theo hai người đến một quầy khác, giới thiệu nói:
“Theo nguyện vọng của công tử, đây là một sợi dây chuyền đạt đến Thiên Cấp Trung Phẩm có tên Kim Tình Tâm, mặt dây được đúc từ Kim Tình Thạch, tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu…ngoài việc tăng khả năng hấp thụ linh khí như Kim Chỉ Hoàn, Kim Tình Tâm còn được khắc trận pháp có thể tạo nên một mằn chắn ngăn cản được công kích do Hợp Thể Kỳ trở xuống phát ra, mỗi lần sử dụng phải nạp lại Linh Lực, một tháng chỉ kích hoạt được 1 lần…”
“Thứ tốt, giá bao nhiêu?” Lạc Nam không chần chờ nói luôn.
Nam Cung Uyển Dung hiện tại chỉ là Hóa Thần Viên Mãn, có Kim Tình Tâm bảo vệ khiến Lạc Nam yên tâm hơn phần nào.
“Mua nổi sao mà hỏi giá?” Ngọc Mận hừ một tiếng lẩm bẩm…
Thiên Cấp Trung Phẩm dù là tại Bát Cấp gia tộc cũng là hàng quý giá, ngay cả nàng và Lân Dinh cũng không đủ tư cách sở hữu, nàng không tin người này có thể tùy tiện mua…
Lân Dinh cũng đồng ý với thê tử, ánh mắt trêu tức nhìn qua, muốn xem Lạc Nam còn làm trò đến khi nào…
Chỉ là rất nhanh, sắc mặt hai người lập tức trở nên cứng đờ, trong lòng điên cuồng gào thét.
Chỉ thấy sau khi thị nữ báo giá, Lạc Nam bèn ném ra ngoài một đóng lớn Linh Thạch, giao dịch nhanh gọn lẹ.
Tổng giá trị đạt đến 5800 Cực Phẩm Linh Thạch, hàng Thiên Cấp luôn có giá trị vượt xa Địa cấp rất nhiều lần. Lạc Nam lại mua không chớp mắt.
Khi hắn lần đầu tiên tham gia đấu giá ở Linh Vũ Thành, cả buổi thậm chí chỉ xuất hiện một kiện Thiên Cấp đấy…
Điều này chỉ chứng minh một điều, thân phận Lạc Nam ngày càng cao hơn, những thứ tiếp xúc được cũng thay đổi theo hoàn cảnh…
Thị nữ dẫn đường không đủ tư cách giao dịch Thiên Cấp vật phẩm, đành phải gọi quản lý ra mặt…
Trước ánh mắt ghen ghét của vô số nữ nhân, Nam Cung Uyển Dung một lần nữa trở thành nhân vật chính, được Lạc Nam diệu dàng đeo lên Kim Tình Tâm…
Mặt dây chuyền hoàng kim cao quý nằm trên làn da trắng ngần, thấp thoáng là hai gò bồng đào có quy mô, nàng càng thêm mỹ lệ, dung nhan tỏa sáng lấn át toàn bộ Lệ Nhân Các…
Nam Cung Uyển Dung diệu dàng như nước nhìn hắn, cảm giác có vô số nữ nhân ghen tị với mình, trong lòng tràn ngập tự hào…
Nhìn xem, đây chính là phu quân của Nam Cung Uyển Dung ta.
“Tiếp theo để ta bồi tiếp hai vị mua sắm, tiểu Liên có thể đi làm việc khác!”
Người vừa lên tiếng là quản lý của Lệ Nhân Các, nàng là một mỹ phụ tuổi chừng ba mươi, diện mạo quyến rũ…thấy Lạc Nam không nói hai lời đã mua đứt hai kiện vật phẩm giá trị, bên trong thậm chí có kiện Thiên Cấp Trung Phẩm, biết hắn là khách quý xứng đáng để mình đích thân phục vụ…
Phải biết tại toàn bộ Lệ Nhân Các, chỉ có ba kiện vật phẩm Thiên Cấp mà thôi…về phần Linh Cấp hoàn toàn không có.
“Tiểu tỳ cáo lui!” Thị nữ tiểu Liên ngoan ngoãn gật đầu.
“Khoan đã!” Lạc Nam bất chợt gọi nàng lại.
“Công tử có gì căn dặn?” Tiểu Liên nghi hoặc hỏi.
Lạc Nam cười cười, lấy ra một túi Linh Thạch đưa cho nàng khen ngợi nói:
“Đây xem như phần thưởng, ta rất hài lòng về thái độ phục vụ của nàng!”
Tiểu Liên cung kính nhận lấy túi Linh Thạch, vừa thoáng xem xét nhất thời thân thể cứng đờ, lắp ba lắp bắp bật thốt lên:
“Ba trăm…ba trăm Cực Phẩm Linh Thạch?”
“Đó là nàng xứng đáng, đừng khách sáo…” Lạc Nam mỉm cười nói, Linh Thạch Cực Phẩm hiện tại đối với hắn chỉ là con số…
Trước đó Tiểu Liên có dùng ánh mắt ao ước nhìn Kim Chỉ Hoàn, Lạc Nam đương nhiên thấy được…
Hơn nữa trước đó nàng còn tốt bụng nhắc nhở hắn thân phận của Ngọc Mận và Lân Dinh…
Nha đầu này cũng quá ngây thơ, được tặng nhiều Linh Thạch như vậy đi thốt ra ngoài, không sợ khiến kẻ gian để tâm sao?
Đám nữ nhân trong Lệ Nhân Các triệt để phát cuồng rồi, cả đám dùng ánh mắt nóng bỏng xem Lạc Nam, hận không thể lập tức câu dẫn hắn…
Nhìn xem, một thị nữ chỉ đơn giản phục vụ chưa đến một buổi, lại được tặng 300 Cực Phẩm Linh Thạch, trời ạ…
Con số đó muốn các nàng hiến thân cho hắn cũng được a…
Thấy Tiểu Liên đứng chết trân tại chỗ, mỹ phụ quản lý thân mật cốc đầu nàng cười mắng:
“Còn không cảm tạ công tử”
“Tiểu Liên đội ơn công tử, đội ơn tiểu thư…” Tiểu Liên nước mắt lưng tròng nhìn Lạc Nam cùng Nam Cung Uyển Dung sướt mướt nói.
Có số Linh Thạch này, nàng có thể chuyên tâm tu luyện một thời gian rất lâu để gia tăng thực lực, sau đó thí luyện tiến vào Học Phủ…tương lai tươi sáng đang chờ ở phía trước đấy…
Một hành động nhỏ của Lạc Nam hiện tại, bất tri bất giác đã có thể thay đổi vận mệnh của một đời người…
“Ngọc tiểu thư, Lân công tử? hai người không mua sắm sao?” Nhìn thấy hai kẻ đang lặng lẻ chuồn đi, một vị tiểu thư có quen biết nhất thời kinh hô lên…
“Đáng chết, ngươi nhớ lấy mặt ta!” Ngọc Mận phu phụ sắc mặt xám xịt như đạp phải cứt, thấy Lạc Nam như cười như không nhìn qua, cả hai lập tức hung hăng trừng mắt với vị tiểu thư vừa kêu gọi nghiến răng nghiến lợi.
Cắm đầu chạy như bay khỏi Lệ Nhân Các…
“Bọn họ đi đâu?” Có người chưa hiểu vấn đề thắc mắc hỏi…
“Chắc là tìm cái lỗ chui vào!”
…
P/S: Vậy là Con Đường Bá Chủ chính thức cán móc 300 chương, chân thành cảm ơn các ae đã đồng hành và ủng hộ truyện trong thời gian qua.
E không biết nói gì hơn để cảm tạ, thôi thì tối nay gõ phím nữa vậy