Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ hắt vào phòng, dưới ánh nắng làn da
của cô gái nhỏ trở nên vô cùng mịn màng, dường như có thể nhìn thấy lông tơ mềm mại đáng yêu.
Lục Đình Kiêu ngồi dựa vào đầu giường, ngón tay khẽ mơn man gương mặt của cô gái nhỏ.
Trước đây trong lòng anh vẫn luôn lo sợ căng thẳng, mãi cho đến giờ phút này cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Từ lúc ở DiBu cho đến bây giờ đã qua một tuần, cuối cùng anh mới dám chắc
rằng cô gái đang ở trước mặt anh đã thực sự ở bên cạnh anh.
Đồng
hồ sinh học của Ninh Tịch luôn rất chính xác, đúng giờ là tỉnh dậy. Cô
vừa mới mở mắt ra đã nhìn thấy một gương mặt đẹp trai ngời ngời bên
cạnh, tâm trạng thoáng cái liền tốt, lập tức cọ cọ gương mặt vào tay
anh, sau đó liền ôm chầm lấy anh như con Koala, giọng nói khàn khàn ngái ngủ: “Òa, Boss đại nhân, anh dậy rồi à? Buổi sáng tốt lành~”
“Chào buổi sáng.”
Trong chăn ấm thực sự là rất thoải mái nên Ninh Tịch lại ngủ nướng thêm một lát nữa.
Một lúc sau, cô đột nhiên mở mắt ra: “Nói mới nhớ… anh lại để Tiểu Bảo ở
nhà một mình rồi, như thế không tốt lắm đâu, Tiểu Bảo sẽ không tức giận
chứ?”
Lục Đình Kiêu: “Không đâu, anh đi làm việc nghiêm chỉnh mà.”
Ninh Tịch: “Chuyện nghiêm chỉnh…?”
Lục Đình Kiêu: “Vẫn còn một nửa “mẹ” nữa cần thu phục.”
Ninh Tịch: “Hả…”
Bình thường anh vẫn lừa Tiểu Bảo thế à?
…
Mấy ngày hôm nay, trừ những lúc theo đoàn làm phim đi quảng bá phim thì
Ninh Tịch đều bận rộn chuẩn bị cho tuần lễ thời trang xuân hạ sắp bắt
đầu. Danh tiếng cùng với thị trường có mở ra cho bọn họ hay không, tất
cả đều phụ thuộc vào tuần lễ thời trang này.
Cuối cùng sau ba hôm liên tục tặng hoa hồng trắng, kế hoạch cưa đổ Dương Thi Nhu đã đến ngày quan trọng nhất.
Tối đến.
Dương Thi Nhu mang theo tâm trạng thấp thỏm và kích động đến nhà hàng làm việc.
Ngày đầu tiên sau khoảnh khắc gặp gỡ thoáng qua đầy kinh ngạc với người tặng hoa hồng trắng đó, cô ta dường như không thể nào tin nổi. Ngoại trừ
những nhân vật không muốn mua chuộc danh tiếng, không hay xuất hiện trên tạp chí thì tất cả những nhân vật tên tuổi của Đế Đô cô ta đều rõ như
lòng bàn tay, huống chi vị Nhị công tử của nhà họ Lục từ trước đến nay
chẳng bao giờ biết đến hai chữ “khiêm tốn” là gì.
Chỉ là, cô ta
thực sự không có cách nào tin cũng có ngày mình được tiếp xúc với người
như thế, thế nên lại không yên tâm âm thầm đi nghe ngóng một phen. Cuối
cùng cũng xác định được người đàn ông đó chính là Lục Cảnh Lễ – Nhị
thiếu của tập đoàn Lục thị.
Trước đây có một tạp chí lá cải rất
nổi tiếng đã từng làm một bảng xếp hạng, Lục Cảnh Lễ được bầu làm người
đàn ông đứng đầu bảng xếp hạng “Người mà tất cả các cô gái của Đế Đô
mong muốn có tình một đêm nhất”, đủ để thấy được sức quyến rũ của người
đàn ông này như thế nào.
Đương nhiên, đồng thời nó cũng nói lên rằng người đàn ông thế này, chơi thì được nhưng nếu bạn thật lòng vậy thì bạn thua chắc.
Trong một góc khuất nào đó của nhà hàng, Ninh Tịch vừa lật đi lật lại quyển
tạp chí lá cải vừa trêu chọc Lục Cảnh Lễ qua tai nghe bluetooth:
“Này…Lục Cảnh Lễ, anh thế mà cũng được bầu chọn là người đứng đầu bảng
xếp hạng người mà các cô gái muốn có tình một đêm nhất này, con gái nghĩ đến anh là chỉ muốn đè anh chứ không muốn lấy anh, anh đúng là xứng
đáng sống độc thân cả đời!”
“Hứ! Muốn đè tôi thì làm sao! Làm
sao! Đây cũng là một loại bản lĩnh của ông đây đấy nhé!” Giọng điệu của
Lục Cảnh Lễ nghe vẻ rất tự hào.
“Đúng, đúng, đúng… Anh có bản
lĩnh… thế nên hôm nay anh phải thể hiện cho thật tốt, không thể dùng
những cách anh hay tán gái trước đây được. Đừng có để Dương Thi Nhu có
cảm giác anh đang vui chơi qua đường, phải để cô ta cảm nhận được anh
đang nghiêm túc với cô ta mà cô ta là độc nhất vô nhị, hiểu chưa?”
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi thôi, cô đã lặp đi lặp lại tám trăm lần rồi đấy… à đúng rồi, vậy cái bảng xếp hạng đó có anh Hai tôi không?” Lục Cảnh Lễ
hiếu kì hỏi.
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com