Tinh Huy, phòng làm việc của Thường Lị.
Ninh Tuyết Lạc ném tờ báo trong tay vào mặt Thường Lị: “Đồ vô dụng!!!”
Trên tờ báo có một bài viết có tựa đề: [Bí mật ẩn dấu đằng sau: Hồ Hồng Đạt
công khai chuyện ngoại tình, người được lợi nhất là Ninh Tuyết Lạc!]
Từ khuya cái hôm Hồ Hồng Đạt họp báo giải thích chuyện ngoại tình thì câu
chuyện vẫn tiếp tục hot, nhưng trong lúc vô tình dư luận lại xoay theo
một chiều khác.
Bắt đầu có người phân tích lại đầu đuôi câu chuyện này một cách mạch lạc.
Đã không làm thì thôi nhưng chỉ cần phân tích một chút thì sẽ phát hiện… dường như scandal này không chỉ đơn giản như vậy?
Nhìn từ bề ngoài, thì chỉ đơn giản là Phương Nhã với Ninh Tịch đã có mâu
thuẫn từ lúc còn đóng chung phim nên mới chọn Ninh Tịch để hắt nước bẩn. Một khi danh tiếng của Ninh Tịch bị hủy thì người được lợi nhất ngoại
trừ Phương Nhã vẫn còn một người nữa, đó chính là Ninh Tuyết Lạc.
Nhất là từ lúc nhân khí của Ninh Tịch đi lên quá mạnh, ngay cả vai chính
Ninh Tuyết Lạc cũng bị cô chèn ép đến thảm hại. Fans của Ninh Tuyết Lạc
đi gây sự nhưng cuối cùng lại không đấu lại được fans của Giang Mục Dã.
Sau đó trên mạng liền bắt đầu có những tin đồn vô căn cứ cho rằng Ninh Tịch bị Hồ Hồng Đạt bao nuôi, rồi cuối cùng đến chuyện Hồ Hồng Đạt tự mình
đăng weibo…
Một loạt sự kiện này chẳng có lẽ chỉ là trùng hợp, là do Ninh Tịch quá xui xẻo?
Liệu có khả năng là Phương Nhã bị Ninh Tuyết Lạc sai khiến không? Bởi vì nghe nói bình thường hai người này có quan hệ rất tốt!
Trên mạng không thiếu nhất chính là những kẻ thích suy diễn thuyết âm mưu,
cho nên tự nhiên cũng có không ít người nghĩ đến điểm này.
Không
chỉ thế mà ngay cả vụ Ninh Tuyết Lạc vu oan cho Ninh Tịch cũng bị lật
lại, bắt đầu có người nghi ngờ người trợ lý kia là do Ninh Tuyết Lạc sai khiến…
“Chị rốt cuộc đang làm cái gì thế hả? Dám để những thứ này phát tán như thế!” Ninh Tuyết Lạc nổi trận lôi đình.
“Này… Cái này làm sao mà trách tôi được! Lúc trước cô nói mọi chuyện đã nắm
chắc trong tay, chắc chắn không thành vấn đề cho nên tôi cũng không để ý nhiều! Ai mà biết được sau một đêm mọi chuyện lại thành như vậy!”
“Tất nhiên tôi chắc chắn không bị bọn họ nắm đằng chuôi! Nếu bọn họ có chứng cớ thì chị cho rằng lúc này tôi còn có thể yên ổn mà đứng đây mắng chị
sao? Vấn đề là những tin đồn như thế này thì không cần chứng cứ!''
“Nếu không thì tôi đi kiện mấy người kia tội phỉ báng cô? Không được… bài
báo này hành văn rất cẩn thận, toàn dùng những câu chữ mập mờ, ám chỉ
chứ không nói thẳng ra, ngay cả những bài trên mạng kia cũng không có
bài báo nào là tố cáo…”
“Cố gắng thủ tiêu hết những thứ liên
quan trên mạng đi, báo không thu hồi được thì thôi, chị còn không mau
chăn trước những tòa soạn khác đi à!”
…
Cùng lúc đó, Ninh Tịch bê một bó hoa to thật đẹp đến công ty.
Lâm Chi Chi đang vùi đầu vào công việc thì nghe được tiếng gõ cữa, cô cũng không ngẩng lên mà nói luôn: “Vào đi.”
Một loạt tiếng bước chân truyền tới, ngay sau đó một bó hoa xinh đẹp mơn
mởn nằm giữa những chiếc lá xanh biếc cùng một mùi thơm tươi mát ập đến, Lâm Chi Chi có chút kinh ngạc: “Đây…”
Ninh Tịch cười tươi lộ cả núm đồng tiền: “Chị Chi Chi, tặng chị đấy~!”
Lâm Chi Chi mỉm cười nhận lấy: “Cám ơn.”
Lâm Chi Chi cũng không nhớ nổi đã bao lâu rồi không được nhận hoa, nhìn
khuôn mặt vui vẻ của cô gái trước mặt cùng bó hoa xinh đẹp kia thì ngay
cả sự mệt mỏi do một ngày một đêm không ngủ cũng bị quét sạch.
“Đúng rồi chị Chi Chi, sáng nay em lướt mạng, thấy không ít người hoài nghi
vụ của Hồ Hồng Đạt có liên quan đến Ninh Tuyết Lạc, còn có mấy tòa soạn
danh tiếng cũng đăng bài… chuyện này chắc không phải tác phẩm của chị
chứ? Thật ra thì em cũng có nghĩ tới hướng đó, chỉ tiếc là không có
chứng cứ!”
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com