Nhìn thấy cái vẻ câm nín của Lục Cảnh Lễ, khóe
miệng Lục Đình Kiêu khẽ nhếch lên thành một đường cong, tâm trạng nặng
nề dường như cũng vơi đi phần nào.
Quả thật anh cần bình tĩnh lại.
Tất cả xảy ra quá đột nhiên, cho đến tận bây giờ anh đều không có cảm giác chân thực.
Sợ rằng một khi tỉnh giấc thì lại phát hiện ra đây là một giấc mơ, càng sợ cô chỉ là rung động nhất thời mới nói ra những câu đó, sợ cô quay lưng
liền hối hận, sợ hoa quỳnh sớm nở tối tàn…
Điều tàn nhẫn và đau khổ nhất không phải là mãi không có được mà là có được rồi lại mất đi.
Bên ngoài thì vui vẻ ngọt ngào nhưng trong lòng lại giày vò như lửa đốt.
Cô đã từng giới thiệu với Cung Thượng Trạch, “anh ấy là sếp, là bạn bè, là ân sư, là Bá Nhạc của tôi…”
Vậy anh bây giờ… được coi là gì của cô…
Có thể là sau khi trải qua sống chết nên mới không muốn mình có hối tiếc,
mới kích động nói ra những lời đó, trong hoàn cảnh lúc đó tình cảm của
cô dành cho anh cũng rất có khả năng là bị phóng đại lên khi đứng trước
nguy hiểm…
Mà… sau khi nói ra rồi thì sau này như thế nào? Và cả tương lai của bọn họ nữa… rất có khả năng là cô hoàn toàn chưa nghĩ đến…
Cho nên vấn đề này cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh nhưng cuối cùng anh vẫn không hỏi cô.
Nó giống như cái hộp Pandora vậy, cho dù rất muốn biết bên trong có cái gì nhưng lại sợ hãi không dám mở ra.
“Cho nên… cho nên… anh không phải là thất tình mà là yêu rồi?” Lục Cảnh Lễ hỏi đi hỏi lại để xác nhận.
Lục Đình Kiêu hướng ánh mắt về phía mặt sông nơi mặt trời đang dần dần chìm xuống: “Có thể cho là thế.”
“Tại sao lại bảo là có thể? Nếu hai người đã có ý với nhau thì chẳng phải cứ thế mà tiến tới bước yêu đương sao? Cũng không đúng nha… quan hệ sau
khi thấy hợp ý nhau thực ra cũng nhiều loại lắm, không chỉ có quan hệ
yêu đương đâu…ví dụ như là 419, rồi là bạn giường này, lâu dài thì có
bao nuôi này…”
Hiển nhiên là Lục Cảnh Lễ rất “học rộng biết nhiều” về vấn đề này, phân tích cũng đâu vào đấy lắm.
Mãi cho đến lúc phát hiện vẻ mặt của ông anh mình còn lạnh hơn cả gió sông, cái gã này mới vội vàng dừng cái mồm liến thoắng của mình lại: “Khụ khụ khụ… thực ra thì cũng dễ phán đoán lắm! Trong khoảng thời gian sau khi
tiểu Tịch Tịch tỏ tình với anh, hai người có ấy ấy ấy không?”
“Không có.”
Nhưng đó là vì cô đang bị thương, nếu như lúc đó cô không bị thương anh cũng
không dám chắc… tình huống sẽ phát triển ra sao nữa…
Mặc dù đúng
như những gì đã đoán trước, Lục Cảnh Lễ vẫn thở dài tiếc rẻ sau đó an ủi nói: “Không có cái đó thì cơ bản có thể loại trừ những khả năng khác
nha, chắc chắn là quan hệ yêu đương thuần khiết không thể thuần khiết
hơn được nữa rồi!”
Vừa mới nói xong, không hiểu cái đầu Lục Cảnh
Lễ lại nghĩ ra cái gì mà mặt dại ra, trên mặt toàn biểu cảm xong đời
rồi: “Thôi tàn rồi… quan hệ yêu đương hình như càng đáng sợ hơn… tại sao mình có thể lại quên mất cái này chứ…”
Lục Cảnh Lễ vò đầu bứt
tai xoay mòng mòng: “Theo như những gì em điều tra, bạn trai của Tiểu
Tịch Tịch… chưa có ai sống sót qua một tuần cả! Đại đa số chỉ có ba bốn
ngày! Ngay cả một ngày cũng có! Thằng nhóc Giang Mục Dã hình như là lâu
nhất, tròn một tuần! Đáng sợ nhất… nhất… nhất là, Tiểu Tịch Tịch từ
trước đến giờ không chơi trò “tình cũ không rủ cũng tới”, đối với bạn
trai cũ đều tàn nhẫn như gió thu thổi bay lá vàng, tuyệt đối không có
khả năng tái hợp!!! A a a a a aaaaa! Không phải lần này cô ấy lại giống
với mấy lần trước chứ?”
Lục Cảnh Lễ ôm đầu gào thét xong thì vội quay sang hỏi: “Anh hai, bây giờ anh là ngày thứ mấy rồi, ngày thứ mấy rồi?”
Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu sầm sì: “Ngày đầu tiên.”
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com