Chọc Tức Vợ Yêu – Mua Một Tặng Một – Chương 675: Anh Dễ Bị Câu Dẫn Quá Rồi – Botruyen

Tải App Truyện CV

Chọc Tức Vợ Yêu – Mua Một Tặng Một - Chương 675: Anh Dễ Bị Câu Dẫn Quá Rồi

Lục Đình Kiêu hơi nghiêng đầu nhìn lên bả vai, trên đó có mấy vết đỏ do Ninh Tịch cào ra trong lúc vô tình.

“Lúc nào được uống rượu mừng đây?” Đường Lãng trêu chọc.

Ánh mắt Lục Đình Kiêu như tan ra: “Tùy cô ấy.”

Phát hiện lúc Lục Đình Kiêu nhắc đến Ninh Tịch thì vẻ mặt trở nên vô cùng
dịu dàng, lại dung túng cưng chiều, trong mắt Đường Lãng ngoài ý cười ra còn xen lẫn chút lo âu.

Tùy cô ấy?

Nếu phải đợi Tiểu sư muội thì hóa ra cả đời này cũng không được uống à?

Theo như những gì anh biết thì Tiểu sư muội là người tôn thờ chủ nghĩa độc thân mà!

Anh quả thực không tin ai có bản lãnh có thể khiến Tiểu sư muội bước chân
vào nấm mồ tình yêu này, dẫu cho có là Lục Đình Kiêu cũng vậy.

Đường Lãng không rõ quan hệ của Lục Đình Kiêu với Ninh Tịch hiện giờ là loại quan hệ gì, bao nuôi? Tình nhân? Hay là người yêu?

Bất kể là loại quan hệ nào thì Đường Lãng cũng chẳng quan tâm lắm. Bởi vì
dù là tính cách, ngành nghề hay cuộc sống, thậm chí cả giá trị đạo đức
của hai người họ cũng có sự chênh lệch quá lớn.

Tiểu sư muội là
kiểu người hoạt bát không kìm chế được, còn Lục Đình Kiêu lại là kiểu
người kiêu ngạo lạnh lùng như núi băng ngàn năm không tan… sự kết hợp
này giống như truyện viễn tưởng ấy.

Hoàn toàn không có cách nào
tưởng tượng ra cảnh hai người này ở chung một chỗ là như thế nào, tất
nhiên là bao gồm cả cảnh trên giường…

Sáng sớm, Ninh Tịch mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Cô nhìn xung quang căn phòng một vòng, thấy Lục Đình Kiêu đã dậy rồi, đang ngồi trên ghế salon đối diện. Trên ghế còn có thêm một cái laptop, anh
đang chuyên chú nhìn biểu đồ chằng chịt những con số trên màn hình. Ánh
mặt trời xuyên qua cửa sổ vào phòng nhảy nhót trên đầu vai, trên những
sợi tóc của anh như thể mạ một vầng hào quang, hình ảnh đẹp đến không
tưởng tượng nổi.

Ninh Tịch không hiểu sao lại nhớ tới một câu nói: Điều tốt đẹp nhất trên thế gian này, là mỗi sáng thức dậy đều có anh ở bên.

Dường như phát hiện được ánh mắt chăm chú trên người mình, Lục Đình Kiêu
ngẩng đầu, nâng mắt khỏi màn hình đối diện với ánh mắt của Ninh Tịch.

“Dậy rồi.”

“Ừm.” Ninh Tịch mê mang gật đầu rồi ngáp một cái.

Lục Đình Kiêu bỏ laptop xuống rồi đứng lên, bước tới cạnh giường. Anh cúi người xuống hôn nhẹ lên môi cô.

Ninh Tịch: “Ưm…”

Lúc ban đầu chỉ là nhẹ nhàng đụng chạm nhưng càng ngày nụ hôn càng sâu hơn, dùng sức cũng ngày càng nhiều. Cảm giác ẩm ướt lan xuống tận cổ, để lại một vết đo đỏ…

Ninh Tịch cong người lên theo bản năng, ngón tay siết chặt ga trải giường phía dưới.

Vừa mới tỉnh ngủ đã bị một nụ hôn công chiếm. Ninh Tịch bị hôn đến choáng
váng đầu óc, mặc dù đầu óc còn chưa tỉnh nhưng cơ thể đã tỉnh trước rồi.

Khi cái đầu của Lục Đình Kiêu càng ngày càng xuống thấp, trái tim Ninh Tịch đập rộn lên, đưa tay đẩy vai anh một cái: “Này… mới sáng sớm…”

“Là em dụ dỗ tôi trước.” Giọng của anh hơi khàn.

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyến: “Em dụ dỗ anh… em dụ dỗ anh lúc nào hả? Em
vừa mới tỉnh ngủ, trừ mở mắt ra thì chưa làm cái gì có được không!”

“Em dùng loại ánh mắt đó nhìn tôi.” Lục Đình Kiêu khóa chặt Ninh Tịch trong ánh mắt tối tăm.

“Ánh mắt gì?” Ninh Tịch chớp mắt, cố nhớ lại.

Ừm, hình như ánh mắt lúc nãy cô nhìn Lục Đình Kiêu… quả thực có chút vấn đề…

Bởi vì tối qua đã nói rõ tâm ý với anh, cũng tháo xuống lớp phòng bị trong
lòng, không còn che dấu điều gì nữa nên khó tránh khỏi lộ ra chút cảm
giác chân thực của mình.

Ninh Tịch ôm lấy khuôn mặt anh, không
nhịn được bật cười: “Boss đại nhân, ngài cũng dễ bị dụ dỗ quá rồi? Tưởng anh là nam thần cấm dục chứ?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com