Chọc Tức Vợ Yêu – Mua Một Tặng Một – Chương 621: Đối Thủ Lớn Nhất Chính Là Mình – Botruyen

Tải App Truyện CV

Chọc Tức Vợ Yêu – Mua Một Tặng Một - Chương 621: Đối Thủ Lớn Nhất Chính Là Mình

Cung Thượng Trạch nói xong thì vẻ mặt
hơi tối: “Dù gì tôi cũng đã làm hết khả năng nhưng mà phần thắng của
chúng ta lần này không lớn. Năm này phần thưởng lớn như thế chắc chắn
Đới Uy sẽ lựa chọn tác phẩm tôi đắc ý nhất…”

Sắc mặt Ninh Tịch cũng không khá hơn, đối với Cung Thượng Trạch mà nói thì trận chiến lần này rất khó đánh.

Bởi vì đối thủ của cậu ra không phải ai khác mà là chính mình.

“Không sao, cố hết sức là được rồi, lần này không được thì còn lần
sau, lần sau nữa… Một ngày nào đó cậu nhất định có thể chiến thắng bản thân mình. Khả năng của cậu là vô hạn mà đối phương chỉ có một đống
thiết kế chết, rồi cũng đến lúc dùng hết mà thôi, không việc gì phải
sợ!”

Cung Thượng Trạch nhìn đôi mắt sáng ngời của người trước mắt, thân
thể yếu ớt như thể được rót vào một nguồn năng lượng mới bèn dùng sức
gật đầu mạnh một cái: “Đúng vậy!”

“Tốt lắm, yên tâm mà nghỉ ngơi đi, ngay mai còn có một trận đánh lớn đấy!”

Ngày hôm sau.

Hội trường cuộc thi Kim Đỉnh.

Là cuộc thi về thiết kế thời trang danh giá nhất của Trung Quốc thế
nên hội trường hôm nay được trang trí một cách xa hoa không gì sánh kịp
và vô cùng huyền ảo.

Vị trí chỗ ngồi được bố trí treo trên không, cách mặt đất chừng hơn
một mét, ánh đèn màu chiếu rọi khắp nơi. Hai con thuyền Noah xếp song
xong tạo thành một sân khấu hình chữ T.

Một chỗ trong hội trường này cũng thuộc loại ngàn vàng khó mua, tất
cả những người xuất hiện ở đây đều là người mẫu hay những người có tiếng trong giới. Lấy thân phận trong giới giải trí hiện giờ của Ninh Tịch
thì đúng là không đủ tư cách xuất hiện ở đây. Cô phải dựa vào thân phận
bà chủ của Studio có nhà thiết kế trúng tuyển mới lấy được một vé mời.

Ninh Tịch đưa Cung Thượng Trạch với Mạt Mạt vào trong, chưa đi được mấy bước đã bị người chặn đường.

Cuộc thi còn chưa bắt đầu mà các phóng viên đã điên cuồng vây quanh
đối tượng được cho là có khả năng đoạt giải nhất năm nay, David – Đới
Uy.

“David, trong cuộc thi lần này anh có lòng tin không? Mọi người đều
nói giải nhất lần này nếu không phải thuộc về anh thì sẽ chẳng thuộc về
ai cả!”

“Nghe nói ngay cả nhà thiết kế chiến thắng của mùa giải trước – Lý
Minh cũng dự đoán anh là người đoạt giải! Chuyện này là thật sao?”

“Lần này có rất nhiều người có tiếng của giới giải trí sẽ xuất hiện,
bọn họ đều là fan của anh cả. Thậm chí còn mặc thiết kế của anh đến đây
để cổ vũ nữa, anh có điều gì muốn nói về vấn đề này hay không?”

….

Vẻ mặt của David vô cùng phấn khởi và hào hứng, hoàn toàn không thấy
bóng dáng vênh mặt hất hàm trước đây, đối mặt với sự vây quanh của phóng viên cũng bình tĩnh trả lời: “Mỗi một mẫu thiết kế đều là tâm huyết của tôi, tất nhiên là tôi rất có lòng tin với các tác phẩm của mình. Nhưng
chuyện tranh giải vẫn phải xem sự đánh giá của ban giám khảo! Lý Minh là đàn anh trong nghề tôi rất tôn kính, tôi rất cảm ơn sự tán thưởng của
anh ấy cũng như tình cảm của các vị mỹ nữ!”

Ninh Tịch với Cung Thượng Trạch còn chưa kịp phản ứng gì thì cô trợ
lý Mạt Mạt đã làu bàu: “Gì thế! Cái thằng này quá vô liêm sỉ rồi… cái
gì mà tâm huyết… rốt cuộc là tâm huyết của ai!”

Ban đầu lúc mới được tuyển vào, Hàn Mạt Mạt cũng không biết Cung
Thượng Trạch là ai, nhưng về sau càng xem những mẫu thiết kế của cậu thì càng thấy quen mắt.

Bởi vì những người làm nghề sáng tạo căm thù nhất chính là sự đạo
nhái, cho nên cô bé mới không nhịn được mà nói việc Cung Thượng Trạch
đạo nhái phong cách thiết kế của David là không tốt các kiểu. Dù sao
cũng thật sự coi thường Cung Thượng Trạch.

Lúc ấy Cung Thượng Trạch cũng chẳng phản bác lại một câu nào, vẫn cắm đầu vẽ tối ngày như cũ.

Ở chung một thời gian, cô bé mới dần phát hiện ra vấn đề, Cung Thượng Trạch nói đơn giản thì chính là loại người dùng tính mạng của mình để
thiết kế, người như vậy thì làm sao có khả năng làm mấy chuyện đầu cơ
trục lợi, ăn cắp ý tưởng được?

Sau đó cô bé mới quấn lấy Ninh Tịch hỏi thật lâu, mới biết câu chuyện đáng sợ bên trong…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com