Ninh Tịch với Ninh Thiên Tâm trao đổi một ánh mắt bất đắc dĩ. Ninh
Thiên Tâm không tiện mở lời, chỉ có thể để Ninh Tịch lên tiếng: “Ông
nội! Ông khoan đã! Ông đừng như thế mà! Nhiều năm rồi con mới về mà ông
vừa gặp đã giục con cưới chồng! Ông có biết người ông không đáng yêu
nhất là như nào không? Chính là người ông cứ giục cưới đó!”
Ninh lão gia nhìn cô: “Vậy con có biết cháu gái không đáng yêu nhất
là như nào không? Chính là như con đó! Cả ngày cứ bay nhảy lung tung,
cũng không cho ông ôm chắt trai! Ông nội năm nay đã bảy mươi tuổi rồi,
còn được mấy năm khỏe mạnh nữa hả?”
Ninh Tịch: “…” Tự đào mộ chôn mình rồi!
Ninh Trí Viễn nhìn về phía phòng tiệc, cũng không biết nghĩ đến cái
gì mà chân thành nói với hai cô cháu gái: “Hai đứa, không phải ông nội
ép hai con nhưng ông nội cũng hết cách. Đến thế hệ này của Ninh gia
chẳng có lấy một đứa cháu đích tôn nào, gia sản lớn như thế sau này phải giao cho ai? Chẳng lẽ phải giao cho cái đứa chẳng có quan hệ máu mủ gì
như Ninh Tuyết Lạc hay hai đứa con ngoài giá thú của chú Hai các con
sao?”
Nghe ông nội nói, vẻ mặt Ninh Tịch với Ninh Thiên Tâm đều có chút nghiêm trọng.
Ninh Tịch là người theo chủ nghĩa độc thân, đời này chắc chắn không
kết hôn chứ đừng nói sinh một đứa cháu trai để thừa kế tài sản của Ninh
gia.
Ninh Thiên Tâm thì đã sớm có người trong lòng nhưng hai người lại lỡ
làng. Nhiều năm trôi qua cô cũng không quên được và không có cách nào
yêu được người khác, thế nên chẳng có cách nào thỏa mãn tâm nguyện của
ông nội.
Cha của Ninh Thiên Tâm cũng chính là chú Hai của Ninh Tịch – Ninh
Diệu Bang còn định ép Ninh Thiên Tâm lập gia đình, sớm sinh người thừa
kế. Có điều Ninh Thiên Tâm tuy bề ngoài nhu nhược nhưng mà nội tâm lại
rất quật cường, kiên quyết không nghe, thậm chí còn suýt nữa tự tử nếu
cứ bị ép như thế. Cho nên hai năm nay, Ninh Diệu Bang ở bên ngoài không
ngừng lao lực sinh con, cũng xúi hai đứa con gái hoang kia sớm sinh
người thừa kế…
Còn về phía Ninh Tuyết Lạc, cho dù cô ta không phải con gái ruột
nhưng nghe nói bọn họ đã thương lượng với Tô gia, về sau đứa con trai
thứ nhất do Ninh Tuyết Lạc sinh ra sẽ mang họ Ninh.
Mấy năm nay Ninh Diệu Hoa với Ninh Diệu Bang vẫn đấu đá không ngừng…
Chỗ dựa lớn nhất của Ninh Diệu Bang là sức ảnh hưởng của đám cưới
giữa Ninh Tuyết Lạc và Tô Diễm, còn chỗ dựa của Ninh Diệu Bang lại là dù ông ta không có con trai nhưng cả ba đứa con gái đều là con ruột, bất
kể đứa nào sinh con trai cũng đều là người thừa kế huyết mạch của Ninh
gia!
Nói tới chuyện này thì không khí có chút căng thẳng, Ninh Tịch với
Ninh Thiên Tâm cũng không biết phải trả lời ông nội thế nào, không thể
đồng ý cũng chẳng đành lòng khiến ông tổn thương.
Lúc này sau lưng truyền đến một giọng nói quen thuộc…
“Ba, mọi người ở trong chờ ba lâu lắm rồi, sao ba lại chạy tới hậu
viện? Mày… Ninh Tịch…” Trang Linh Ngọc phát hiện người đứng cạnh
Ninh Trí Viễn và Ninh Thiên Tâm.
Nhìn rõ người kia, Trang Linh Ngọc lập tức đổi sắc mặt, nghiêm giọng
mắng: “Mày tới đây làm gì? Hôm nay nhiều khách quý thế nhỡ mày đụng phải thì sao? Còn không mau cút ra ngoài!”
Không đợi Ninh Tịch nói chuyện, Lão gia tử đã nổi giận trước: “Cái gì thế, Ninh Tịch là cháu ruột của tôi, ai cho cô đuổi nó đi!”
Trang Linh Ngọc nghe vậy thì nóng nảy, e ngại hướng ra sau nhìn một cái: “Ba.. ba nói nhỏ một chút!”
“Nhỏ cái gì mà nhỏ? Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Tiểu Tịch không phải
con gái cô à?” Nhìn cái vẻ tránh né của Trang Linh Ngọc, Ninh Trí Viễn
càng tức giận.
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com