Thấy quản lí khẩn trương như vậy, Tô Dĩ Mạt càng có
cảm giác sung sướng, lên giọng nói: “Tuy tôi không hay thay người khác
nói chuyện nhưng những nỗ lực và cố gắng của ông… chắc chắn sẽ khiến
Lục tổng chú ý tới.”
Quản lí vừa nghe đã biết là cô ta đồng ý nên vui mừng
ra mặt, liên miệng nói cám ơn như thể đang muốn cà chút sự tồn tại: “Cám ơn ngài! Cảm ơn ngài! Thật ra thì trong cửa hàng còn rất nhiều đồ tốt,
nếu ngài có thời gian thì ở lại xem thêm chút nữa nhé!”
Không đợi Tô Dĩ Mạt mở miệng, Lương Bích Cầm đã cười lạnh một tiếng: “Có muốn xem cũng phải nhìn tâm tình, nhưng mà…”
Quản lí hiểu ý lập tức nhìn về phía Ninh Tịch lạnh
lùng mở miệng: “Vị tiểu thư bên kia đã chọn lâu thế rồi, nếu cô không
mua thì đi nhanh đi đừng làm lỡ việc làm ăn của chúng tôi! Không thấy
tôi còn có vị khách quý cần chiêu đãi sao?”
Tô Dĩ Mạt nghe vậy chậm rãi nói: “Quản lí, dù sao
người ta cũng là khách, ông đuổi người ta đi như vậy thì không tốt lắm
đâu? Ai không biết còn tưởng tôi bảo ông làm thế!”
Ông chủ vừa nghe đã xua xua tay: “Sao lại có quan hệ
với ngài chứ! Chủ yếu là trong cửa hàng gần đây thanh lí không ít hàng
kém chất lượng nên hấp dẫn không ít loại đàn bà như thế kia tới mua! Chứ thật ra thì bình thường ít có chuyện như này lắm, những miếng ngọc bội
kia doanh thu cũng thấp nên qua mấy ngày nữa cũng sẽ bị thu hồi… nếu
không, nếu không tôi lập tức bảo họ thu hồi? Bảo đảm tuyệt đối lần sau
sẽ không xảy ra chuyện như này nữa, ngài xem có thể xử lí như vậy
không?”
Ninh Tịch sờ cằm, rất tán dương cái lưỡi không xương
của vị quản lí kia, không hổ danh là thủ hạ của Đại ma vương, quả nhiên, chỉ nịnh hót thôi mà cũng tu luyện tới cấp thần…
Quản lí nói đến miệng lưỡi phát khô thì Tô Dĩ Mạt mới
thong dong mở miệng nói: “Ông là quản lí nên… tất nhiên là do ông
quyết định chứ.”
Nghe Tô Dĩ Mạt đồng ý thì quản lí thở phào nhẹ nhõm,
sau đó chuyển qua Ninh Tịch với thái độ ngày càng tệ: “Nói cô đó, lời
tôi nói cô không nghe thấy sao? Mấy loại ngọc giá rẻ này cửa hàng chúng
tôi không bán, cô muốn mua thì đi chỗ khác!”
Quả nhiên, lời vừa ra thì tâm tình Tô Dĩ Mạt tựa hồ
tốt hơn. Quản lí thấy vậy lại càng ra sức đuổi người, bỗng khóe mắt ông
ta liếc thấy ba người đàn ông mặc âu phục đang hướng thẳng về phía cửa
hàng…
Khi thấy rõ người đàn ông trung niên đi đầu thì kinh
hãi, làm sao đây… đang êm đang đẹp sao đột nhiên vị này lại tới đây,
lại không hề có thông báo trước!
Chẳng lẽ là cải trang vi hành?
Không đúng không đúng… chắc không phải vì nghe Tô Dĩ Mạt đang ở đây nên cố ý đích thân tới chứ?
Chậc chậc, quả nhiên chuyện Tô Dĩ Mạt thành bà chủ là
chuyện sớm hay muộn, may mà ông ta nhanh chân nịnh bợ trước, giờ mấy
người này đến cũng chỉ là hưởng sái của ông ta mà thôi!
Nghĩ như vậy nên ông ta càng đắc ý, vội vàng nặn ra
một nụ cười ân cần chạy về phía người đàn ông trung niên kia tiếp đón:
“Dư… Dư…”
Ai biết được ông ta mới nói một chữ thôi mà người đàn
ông trung niên kia đã dẫn theo hai người sau lưng sải bước thẳng về phía nữ nghệ sĩ vừa đắc tội Tô Dĩ Mạt…
Quản lí nhất thời sững sờ: “Ngài… ngài đây… đây là?”
Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com