Chị Nam – Chương 30: – Botruyen

Chị Nam - Chương 30:


Phần 30: Quên sao được Cà Na?

Khuyến cáo : Các bạn độc giả nếu có đọc truyện của tôi thì chỉ là để giảm stress và lấy khí thế làm việc phục vụ cho xã hội chứ không nên bắt chước theo hành động của những nhân vật trong truyện thì nguy to. Thân ái chào các bạn!

******************************


Từ gĩa Côn đảo-quê hương chôn nhau cắt rốn nay vốn khắc sâu mối tình tuy loạn luân tội lỗi nhưng thật nồng nàn, cháy bỏng với người em trai ruột thịt, chị Mến gần như trốn chạy đi thật xa những tình cảm thắm thiết nhất mà Thắng trao gởi hết tất cả cho chị trong một đêm tình khó quên ; sáng hôm sau lúc trời còn mờ sáng, khi em trai đang còn ngủ, chị đã gom góp hành trang cuốc bộ gần năm cây số ra bến tàu vào đất liền, cũng may là nó không phát hiện ra kịp thời ngay lúc ấy chứ nếu ngược lại chắc nó đã lái xe máy rượt theo chị rồi. Do vậy, con tàu chở chị đã rời bến an toàn lúc sáu giờ rưỡi sáng, thường tàu từ đảo vào đểu xuôi sóng và lặng gió nên chạy nhanh hơn tàu từ trong ra nên bốn giờ sáng ngày hôm sau, chị đã đặt chân lên bến Bãi trước-Thành phố Vũng Tàu ; chị ngồi chờ trời sáng trong một quán vỉa hè bên cạnh cốc café sữa nóng nghi ngút bốc khói, lòng quặn đau khi không biết thức dậy không thấy chị thì thằng em sẽ biểu hiện ra sao, sống chết thế nào nhưng rồi chị quyết định rằng chị đi là đúng nhất bởi vì nếu ở lại thì rõ ràng hai chị em ắt hẳn lún sâu vào chuyện tình cảm tội lỗi, trái ngang mà thôi. Khi trời đã sáng tỏ, chị đón xe ôm đi thằng về Phước Hải với dự định là sẽ nương tựa nhà dì Phụng-má thằng Đại, lúc này do chị Nam đã đi học ở Sài Gòn gần một tháng nay cho nên dì mừng rỡ còn hơn cả bắt được vàng khi thấy cô cháu gái con chị mình đến xin ở nhờ, như vậy mai mốt dì có theo tàu đánh cá thì cũng phần nào yên tâm hơn vì nhà cửa đã có người trông nom chăm sóc ; vả lại đối với chị, việc ở chung với dì chị thấy thật an tâm yên lòng vì ngày qua ngày lại, dẫu sao thì chị cũng đâu có thấy thằng em họ vốn đã từng là người tình một đêm của chị mà chị cũng đang trốn tránh nó lai vãng xuống đây vì nó còn phải đi học lớp Mười trường THPT Châu Thành. Thắm thoát mới đó mà một tháng trời đã trôi qua chẳng khác gì thoi đưa, một tuần ở Phước Hải với dỉ Phụng còn ba tuần sau thì chỉ có chị ở nhà một mình lo nhang khói cho dượng Thái, khi được mấy ngày ở không đâm chán vào một buổi trưa chị xách thùng ra bờ biển xúc ốc, sò gì đó ; giữa trưa vắng chỉ có mỗi một mình chị mải miết lom khom trên bãi, do không biết nên thùy triều lên lúc nào chị chẳng hay bất ngờ chị bị hụt chân rồi sóng cuốn chị ra một đoạn khá xa, dù chị có la hét cầu cứu lớn đến cỡ nào đi chăng nữa thì cũng chẳng hề có ai nghe thấy. Chị tưởng phen này chắc chắn là chết thôi vì chị không biết bơi, cứ thế vùng vẫy loi nhoi giữa dòng nước bạc thì bỗng dưng phía dưới chị có hai cánh tay đỡ lấy người chị nâng lên khỏi mặt nước nhẹ nhàng đưa chị vào bờ, quả thật đó chính là ân nhân của chị ; chị chưa thấy rõ mặt chỉ nom được một cái đầu tóc bù xù khi chị an toàn rồi thì đã bơi lao vút đi mất dạng chẳng khác chi một con ráy cá, chị lững thững đi về nhà áo quần ướt nhem như chuột lột còn cái thùng cũng đã bị sóng cuốn mất, giữa đường chị gặp một bà trạc tuổi mẹ chị, bà ta hỏi chuyện sao bị ướt, chị liền kể lại mọi chuyện. Bà ta cười bảo 'Còn ai trồng khoai đất này nữa? Thắng Cà Na ấy, nó bơi giỏi lắm!', chị chỉ nghe vậy rồi cám ơn bà đi về tắm rửa thay quần áo, trưa hôm sau không dám ra bãi nữa mà chị lần theo những con lạch nước biển chảy ăn luồn vào bờ một quãng dài xung quanh um tùm các bụi dương um tùm cao ngất quá đầu người chen lẫn với những loài dây leo khác ; chị thấy ốc ruốc ở đây khá nhiều nên lấy rồ xúc bất chợt chị thấy trước mặt chị một thằng bé cỡ mười sáu tuổi, mặt mày đen nhẽm dơ dáy vô cùng, ở trần trùng trục và chỉ mặc độc một cái quần đùi, vai mang giỏ tre và tay cầm một cái cây xiên cá bằng sắt nhọn. Chị ngẫm nghĩ 'Cà Na đây chăng?', ai mà mới thấy nó thì thoạt đầu kinh hãi vô cùng vì cặp mắt ốc nhồi trắng dã của nó nhưng nhìn kỹ, nó chẳng hề đáng sợ một chút nào cả mà trái lại nó có vẻ ngây ngô, tồi tội như thế nào ấy ; chị cười với nó và lên tiếng hỏi :
-Nhà em ở đâu?
Nó chẳng nói gì chỉ lắc đầu, ú ớ trong miệng, tay chỉ ra phía sau và theo hướng ấy, chị thấy một cái chòi cất vó được dựng bằng những thân tre, mái lợp tranh khô.
-Em ở trong đấy hả? Ở với ai vậy?

Nó gật đầu và ra dấu hiệu giơ một ngón tay lên ám chỉ ở một mình, giờ thì chị Mến mới hay ân nhân của mình bị câm, chỉ nghe loáng thoáng được một vài tiếng mà thôi rồi chị thấy nó lấy trong túi quần đùi ra một cục phấn viết lên một tảng đá :
-Chị có muốn bắt cá không?

Chị nhìn nó gật đầu với vẻ vui mừng vô cùng, nó liền dẫn chị đi ra bãi chỉ một chổ cao bảo chị đứng lên đó rồi lặn biệt tăm mất dạng xuống dòng nước bạc lấp lánh ánh nắng ban trưa ; không lâu sau nó trồi lên đưa cho chị cái giỏ tre đầy ắp cá ngừ, cá thu và chị mang đến trút ra cái rổ chị mang theo, chị chưa kịp nói gì thì nó đã phóng đi mất dạng, chị chỉ còn nước đến bên tảng đá dùng một cục gạch tàu viết :
-Cám ơn em rất nhiều về hôm qua cũng như hôm nay!

Cái rổ cá ấy chị mang ra chợ bán, chỉ vèo một cái là còn cái rổ không, chị đếm được số tiền bán mớ cá ấy được những 350.000đ, có vài người hỏi đánh cá ở đâu mà toàn cá ngon không vậy thì chị chỉ cười không nói, chiều đó chị đi vòng vòng trong xóm hỏi thăm mấy đứa trẻ xem có biết Cà Na không thì đứa nào đứa nấy nhau nhau là chuyện ấy chẳng phải là lạ. Theo lời chúng kể, cách đây mười sáu mười bảy năm thì có một anh chàng nhà giàu dân chơi đã hãm hiếp một cô gái người Maroc đi sang Việt Nam du lịch đến mang thai, sau khi sinh ra một thằng con trai cô liền nhẫn tâm bỏ nó trên bãi biển rồi trở về nước khi nó còn đò lấm lói rồi một ông ngư dân không con tình cờ thấy nó mới mang nó về nuôi nó lớn lên ; thấy nước da nó đen nhẽm như trái cà na nên ông mới đặt cho nó cái tên Cà Na, có lẽ do nằm lâu trên bãi biển hơi lạnh thấm nhiều vào thanh quản nó nên khi lớn lên nó mới bị tật câm cũng nên? Khoảng năm năm trước, bố nuôi nó đi đánh cá ngoải biển gặp bão rồi không bao giờ trở về nữa, nhà ông ta bị người em chiếm mất còn nó phải lang thang trôi dạt sống tạm trong cái chòi cất vó sống bằng nghề đánh bắt, ông trời không nỡ phụ người nghèo hèn như nó cho nên đã ban cho nó một biệt tài bơi lặn giỏi và sát cá, cứ hể nó lao xuống biển là y như rằng lát hồi nó trồi lên với con cá nhám, một con tôm hùm hay một con bạch thuộc to tổ bố…Trưa ngày hôm sau, chị nấu cơm canh hẹ thịt kho rất ngon đựng trong gamen rồi trở ra căn chòi-nơi ở của Cà Na, chị không thấy nó đâu cả ; trong chòi, nơi sợi dây kẽm giăng trong cùng có phơi hai ba cái quần đùi và dưới sàn trên manh chiếu sờn mòn cũ nát có một tấm boncho dùng để đắp với vài gói mì giấy, đấy là toàn bộ tài sàn của thằng bé người Việt lai Phi cơ hàn củng cực khiến cho cõi lòng chị Mến cảm thấy xót xa vô cùng. Một lát sau, nó từ đâu đi về chòi, lần thứ ba này thấy chị nó có vẻ vui mừng rộn rã vô cùng, chị lấy cơm và thức ăn ra mời nó thì sau một phút ngần ngừ, nó đã chén sạch hết gamen cơm chẳng khác chi một con hồ đói lâu ngày chưa được ăn vậy ; nó nhìn chị ra dấu cảm ơn, nó lấy phấn viết lên mặt tấm ván lót sàn 'lâu lắm rồi em mới được ăn cơm, ở đây em chĩ ăn toàn mì sống mà thôi', chị nhìn nó bắng ánh mắt cảm động như ứa ra dòng lệ chỉ chực chút xíu nữa là lăn xuống. Từ ngày đó trở đi, chị và nó trờ thành hai người bạn thân thiết vô cùng, không ngày nào là chị không ra chòi để nấu cơm, làm thức ăn cho nó ăn cón nó thì chỉ việc bắt cá cho chị mang ra chợ bán, theo lời viết cúa nó thì trước kia hể nó mang cá ra chợ bán thì người lớn đều xúm lại kiếm chuyện la mắng, hăm dọa nó rồi lấy hết cá của nó mà không hề cho lại nó một đồng nào cả, nó cũng muốn có tiển để dành nên từ giờ trở đi có chị thì nó sẽ ngày ngày bắt tôm cá cho chị bán và chị cứ việc lấy 80% còn nó thì 20% vỉ dẩu sao nó cũng chẳng thích có tiển nhiểu. Chị Mến có tiền thu nhập từ việc bán tôm cá do Cà Na lao động làm ra, sợ người khác biết được sẽ không hay cho cả hai nên chị âm thầm đi ra tuốt ngoài chợ Đất Đỏ mua chiếu, mền con rồng, mấy cái áo và quần đùi còn lại bao nhiêu tiền thì chị mua heo đất bỏ hết vào trong đó để dành giùm cho thằng bạn nhỏ hơn chị những sáu tuổi ; có lần tại chòi, trong lúc đang ăn cơm nó phát hiện ra một con sâu róm đang bò lổn ngổn nơi cổ chị rồi lọt ngay vào bên trong chổ ngực áo khoét hơi rộng của chị mà chị thì chẳng hay chẳng biết, nó liền nhào ngay tới giật đứt nút áo chị để bắt con sâu ấy cho chị nhưng chị lại cứ một mực cho rằng nó 'làm hỗn'chị nhất là chị thấy cặp mắt ốc nhồi trắng dã của nó cứ lom lom nhìn vào chổ ngực áo hở ra của chị. Chị giận nó mấy ngày liền, không thèm ra chòi nữa nhưng thật chẳng hiểu làm sao hể không ra chố ấy một ngày là chị cứ cảm thấy trong lòng như có muối xát, chị nhớ lại lúc ấy chị có nhìn thấy con sâu nát bét trong bàn tay nó nhưng chị lại một mực cho rằng nó cố ý xâm phạm chị, trưa ngày thứ tư chị lần ra thì thấy bốn bề yên vắng, nơi tàng đá chị thấy hàng chữ 'Chị Mến! Em yêu chị nhiều lắm nhưng em nhỏ tuổi hơn chị nên em không thể nào yêu chị được, dẫu sao thì em vẫn cứ yêu chị' ; nhìn hàng chữ ấy, tuyệt nhiên chị không hề tỏ ra giận dữ chút nào cả mà bỗng dưng trong cõi lòng chị dậy lên một cảm giác sao mà bồi hồi, xao xuyến, bâng khuâng, ngỡ ngàng như là đang…yêu vậy. Chợt chị nhìn thấy xa xa bên trong hàng dương um tùm có một cái đầu tóc dài để ngang vai bù xù, chính là thằng Cà Na chứ chằng phài ai khác tuy là chị thấy từ phía sau tới, thế là chị rón rén từng bước từng bước chậm rãi khom người đi vào hàng cây chằng chịt dây leo, được một lúc nhìn lên thì chị thấy chị đang đứng song song với thằng nhóc ; chị thấy nó đứng yên lặng tựa sát người vào gốc dương, hai mông nó cử đểu đặn nảy lên liên tục và chị thấy lạ vì chằng hiểu nó làm gì nhưng khi nhìn kỹ thì trời ơi, hóa ra là nó đang thủ dâm. Trước mắt chị, dương vật vừa to vừa dài lại đen thui cương cứng lên được nó lôi ra khỏi quần đùi không ngớt cọ tới cọ lui vào thân cây, chị càng nhìn thì chị càng đỏ ửng lên vì mắc cỡ tuy rằng chị từng có con, từng ân ái với em họ và em ruột ; chị lật đật thối lui khe khẽ vì sợ nó phát hiện ra thì chẳng biết lúc ấy chị sẽ phải ứng xử ra sao, chị bươn bã ra về với tâm trạng bần thần hồi hộp, khó chịu làm sao ấy? Một thằng con trai mười sáu tuổi thủ dâm là chuyện bản năng bình thường chẳng có gì đáng để bàn cãi nhưng chị cứ mãi thắc mắc nghĩ ngợi rằng lúc ấy có phái thằng nhóc Việt lai Phi kia đang nghĩ về chị để thủ dâm hay không thì mới là vấn để quan trọng một khi nó đã viết ra là nó yêu chị, tối hôm ấy chị không sao ngủ được khi chị lúc này mới nhận ra là thằng bé ấy tuy hơi gầy nhưng trái lại rất khỏe mạnh bằng chứng là nó không mặc áo quanh năm suốt tháng nhưng chằng hể bệnh hoạn chi cả, thân thể có phần hơi lực lưỡng hơn so với thằng Đại và 'cúa quý'lẽ đương nhiên rằng cũng trội nhiều hơn.

Chị cố gắng dứt bỏ cái ý nghĩ ngông cuồng ra khỏi đầu óc chị đó là có phải chị đang cảm thấy…thích nó không và chị cứ trằn trọc cả đêm không sao ngủ được, điều đáng nói ở đây là hễ nghĩ tới hình ành thằng nọ đang thủ dâm thì y như rằng chị cảm thấy quần lót chị hoi ươn ướt vỉ dịch nhờn sinh lý tiết ra rồi mãi cho đến gần sáng, chị mới chợp mắt được chút ít. Gần ba giờ chiều, chị trờ ra chòi cất vó mới phát hiện ra nó đang bị sốt nằm li bì từ sáng tới giờ, chị hốt hoảng lật đật đi mua chai dầu khuynh diệp cùng mấy liều thuốc cảm về, chị dùng cái muổng nhôm cạo gió trên lưng nó rồi cho nó uống thuốc, chị nghĩ ngợi giây lát rồi vể nhà hái lá sả, lá ổi nấu một nồi nước xông bưng ra chòi ; chị ra dấu bảo nó cởi quần đùi ra để trùm kín mền lại xông hơi, chị cố tình ngó ra chổ khác vì cứ hễ nhớ tới hình ảnh nó thủ dâm trưa qua là chị cứ nóng bừng cả mặt lên. Trong lúc nó xông, chị đi ra chơ mua thịt heo, hành là về nhà nấu một nổi nhỏ cháo thịt rắc tiêu hành bốc khói thơm ngào ngạt, xem chừng thì tình cảm của chị dành cho Cà Na cũng chẳng khác chi chị dành cho thằng Thắng hay thằng Đại bởi vì chính nhờ có nó mà chị không bị chết đuối dưới biển, nhờ có nó mà hầu như ngày nào chị cũng có cá để bán ; thằng nhóc đen thui sau khi xông hơi rồi ăn cháo chị nấu thì nó dường như khỏe hẳn trở lại, nó nhìn chị cười tươi rồi chỉ một lát sau lại lăn ra ngủ khì, còn chị xoay ra nấu cho nó thêm nồi cơm nhỏ để tối nó có dậy thì có mà ăn rồi quay ra đi về sau khi viết gửi lại nó trên tấm ván lót sàn 'Sao em lại yêu chị?'.Càng ngày chị càng thấy ở nơi nó là một con người sống rất tình cảm, nó viết rằng nó thương bố nuôi cúa nó vì ông đã nuôi nó từ lúc cỏn lấm lói cho tới lúc lớn lên, ông dạy nó bơi lặn, dạy nó bắt cá và cả học chữ ; ông nôi rằng mẹ ruột nó ở rất xa, nếu mai sau mà có dịp gặp mẹ thì cũng đừng oán trách gì mẹ cả vỉ trước sau gì thì mẹ cũng lả mẹ của nó, đã tạo cho nó một vóc dáng hình hài còn bố ruột nó thì vốn là một tay anh chị chơi bời trác táng, lêu lổng suốt ngày hết cô vợ nhỏ này đến bồ nhí khác chưa kể vợ chính thức là một vợ lớn và hai vợ nhỏ sau đó bị bố mẹ từ bỏ nên đi ăn cướp bị bắt rồi qua đời trong nhà giam do bệnh lao phổi mãn tính…, ông nói nó phải cố gắng sống trên đời này lấy nhân nghĩa làm đầu, người ta biết mình thì phải biết người ta. Khi ông ra khơi gặp bão tử nạn không kịp trăn trối với nó, nó khóc suốt cả tuần lễ và mãi cho đến giờ, nó mới gặp được chị là người thứ hai đối xử tốt với nó còn lại mọi người cả tháy từ già chí bé tất cả đều không những kỳ thị chủng tộc với nó mà còn chiếm đoạt những gì mà nó có được, nó xin lỗi chị là lẽ ra nó không nên biểu lộ tình yêu với chị như vậy là không nên bởi vì nó nhỏ tuổi hơn chị nhưng do cuộc đời nó quá cô đơn, không ai hiểu được nó, không ai bầu bạn với nó thậm chí cũng không ai ngồi trò chuyện với nó trừ chị ra. Chị viết ra cho nó đọc là hai chị em không thể nào yêu nhau được nhưng có thể làm chị em nuôi của nhau, nó mừng rỡ gật đầu ưng thuận và kế từ lúc đó trở đi, bất kỳ chị gặp phãi một chuyện gì đó nguy hiểm khó khăn thì nó đều luôn luôn có mặt để giúp đỡ, giải cứu cho chị ; biết chị thích ăn trứng chim thế là mây lần nó lặn lội cả buổi trưa men theo những vách đá cheo leo cặp sát bờ biền để lấy trứng chim từ các tổ mặc cho chim mẹ mổ chảy cả máu tay, máu mặt mang về cho chị, chị vừa khóc thút thít vừa dùng bông gòn và thuốc sát trùng bôi cho nó rồi sau đó chị đi luộc trứng chấm muối tiêu cùng với nó ăn thật là vui vẻ, hạnh phúc vô cùng. Một lần, người em của bố nuôi nó ra chỏi tìm cách chiếm đoạt khu đất để mở dịch vụ nhà hàng thủy tạ, hay tin chị Mến liền tức tốc chạy ra ngăn cản, ông ta không những tát tai chị mà nhân lúc vắng người lại thấy chị xinh đẹp thế là con lợn lòng trong người trỗi dậy, ông còn tìm cách hiếp dâm chị thì bất thân Cà Na cầm cây xiên cá nhọn xuất hiện đâm vào bàn chân ông ta khiến gã đau quá vừa co giò trốn chạy vừa chửi thề hăm dọa nó đủ điều ; chị lại càng cảm kích nó nhiều hơn vì nó đã bất chấp hiễm nguy cứu mạng chị đển những hai lần, chị trách nó sao áo chị mua về không chịu mặc thì nó trả lời ở trần quen rồi và sau đó vào buổi trưa, chị đè nó ra xuống một dòng suối nước ngọt lúc hai chị em đi lấy trứng chim, lột quần nó ra để tắm rửa, kỳ cọ cho bắng hết những lớp ghét cáu bẩn trên người nó. Khi ấy, dương vật nó bổng dưng cương cứng thằng băng lên khiến nó đâm hoảng vừa mắc cỡ vừa sợ hãi với chị còn chị tuy cũng ngượng ngùng vô cùng nhưng vẫn cứ phải tỏ ra thản nhiên mà tắm cho nó, lần sau như đã ý thức được việc tắm rửa vả lại không muốn quê với chị nữa cho nên nó đã tự đi tắm một mình trước khi gặp chị ; tiếp tục, chị đi mua một cái kéo về để cắt tóc cho nó, tuy lòng không muốn nhưng vì sợ chị buồn nó đành phải ngồi yên cho chị cắt và rồi thì nó cũng chỉ để cho chị cắt tóc nó ngắn lên chút đỉnh mà thôi còn chị do củng chẳng phải là thợ cắt tóc cho nên rõ ràng chị không dám cắt cao sợ làm hư đầu tóc của nó thì phiền lắm. Việc chị quen biết, nhận nó làm em kết nghĩa đương nhiên chị chẳng hề hé răng ra nói cho ai biết bởi vì chị thừa biết trước rằng chẳng hề có ai tán thành hưởng ứng việc làm của chị cả, dì Phụng thì đã theo tàu đánh cá ngoài khơi ít ra một tháng nữa mới trở về cho nên tất cả bí ẩn giữa hai chị em đều còn nằm sâu trong màn đêm dày đặc chưa phơi bày ra ánh sáng mặt trời ; mặc dầu đã nhận làm chị em nuôi nhưng thâm tâm chị qua những việc làm của nó dành cho chị, qua ánh mắt nó, qua cử chỉ của nó chị thừa biết rằng nó lúc nào cũng đều muốn nói lên ba chữ 'em yêu chị'chứ không thể nào không được.

Chị đâu biết rằng nó có lần mới đây bắt được những chục con cá nhám mang đến một nhà dân đưa cho bà chủ và ghi giấy bảo bà đổi cho nó một cái lược, một cái kẹp, một cái gương soi, một lọ nước hoa, một cái vòng đeo tay và lẽ đương nhiên là bà nọ liền nhanh chóng đáp ứng tất cả yêu sách của nó mà giá trị chưa đến một phần mười số tiền bán cá ; có được những thứ trên rồi, nó gói lại cẩn thận trong tờ giấy báo cất kỹ trong chòi chẳng biết để làm gì thì hồi sau chúng ta sẽ biết rõ ngay, các bạn nhé! Xin nói một chút về gã chú nuôi bất lương của Cà Na, từ ngày bị nó đâm vào bàn chân ông ta cũng đâm ngán cho nên ông ta liền đi nhờ một băng xã hội đen đang có thể lực tối cao anh húng cát cứ làm chủ ở chợ Phước Hải làm giúp cho gã hai việc : thứ nhất là san bằng khu đất có cài chòi cất vó của thằng nhóc để tiến hành xây cất nhà hàng, thứ hai là bắt cho được cô gái hay đến chuyện trò với nó để cho hắn chiếm đoạt cho cái nhan sắc cực kỳ diễm lệ và khả ái kia vốn đã từng làm cho gã 'ngày quên ăn, đêm không ngủ'. Như vậy có nghĩa là lúc nào cũng như lúc nào thì cái ác vẫn có thể ngự trị lên trên hết những giấc mơ an lành, tốt đẹp của người lương thiện đấy chính là quy luật tất yếu của cuộc sống nhưng chúng ta mong sao cho những cái ác tâm xấu xa không thể nào tồn tại dài lâu trong cuộc sống tươi đẹp ngày có phải không các bạn? Ngoài gã này ra cỏn một nhân vật nữ nữa mà xem chừng ra không nhắc đền không được bời vì đây là đại diện cho hạng người mà ta hay gọi là 'bà Tám'ngồi lê đôi mách, 'trong nhà chưa tò ngoải ngõ đã tường'hay bàn tán chuyện thiên hạ rồi chê bai, dè biểu làm như bản thân mình là hay là giòi nhất thiên hạ này vậy ; một cô trạc tuổi chừng ba mươi ở đối diện với nhà dì Phụng hay lân la qua nhà hàng xóm chơi để hóng chuyện cho nên cô biết chị Mến là cháu của dì, tình cờ lúc đi tất qua chòi của thằng Cà Na để đi ra bãi thấy chị và thằng nhóc đang ngồi nói chuyện với nhau và thế là 'cây kim trong bọc lâu ngày thế nào củng tự lòi ra'ngay chiều hôm ấy dường như cả xóm ai nấy cũng đểu nghe được chuyện cô cháu gái vợ ông Thái quan hệ với thằng mọi da đen. Bất cứ chị đi đâu hay làm gì thì lúc nào như lúc nào, chị cũng đều nghe thấy được những tiếng xì xầm to nhỏ của cô ta cùng mấy người hàng xóm đồng hội đồng thuyền với cô nhưng chị vẫn cứ cảm thấy bình thường như chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả bởi vì chị cảm thấy là chị chưa làm gì có lỗi với ai cả ; chị mặc kệ thiên hạ đàm tiếu, dèm pha miển sao chị không bao giờ cảm thấy hổ thẹn với chính bản thân mình là được nhưng chuyện gì sẽ đến thì trước sau gì cũng phải đến dẫu cho lòng có muốn hay không, đó là cuộc tình một lần một đêm duy nhất xảy ra giữa chị và nó tuy chẳng phải là loạn luân tội lổi nhưng đối với nhân gian thì chắc chắn khó có thể nào chấp nhận cho được. Có lẽ là suốt cà cuộc đời, chị khó mà quên được mối tình tuyệt vời quá đỗi thú vị này dẫu cho núi mòn, sông cạn, đá dời, đất chuyển và trong đêm hôm ấy, tuyệt nhiên chẳng ai nài ép hay níu kéo ai mà trái lại là cả hai cùng tự nguyện khi cảm giác tình yêu bất chợt này sinh trong cõi lòng cũng như trái tim hai chị em một cách tự nhiên, bình thường đến đỗi không ai có thề lường trước cho được ; cũng sau đêm tình không quên bất diệt ấy, chị Mến đã được toại nguyện bời vì ước mong của chị đã trở thành hiện thực để giúp cho chị vượt qua được cơn khốn đốn vì nợ nần chồng chất bởi vì chẳng dè thằng Cà Na ấy lại vô tình làm kết tinh một cơ thề sinh động hài hòa trong cơ thể chị và gần chín tháng sau, sau khi sinh hạ một bé gái có nước da vàng nhưng đầu tóc thì xoăn tít lù xù, mặc dầu rất thương cô bé nhưng do đã hợp đồng với hai vợ chồng ở Biên Hòa cho nên chị đành phải đứt ruột gạt nước mắt mà giao con cho họ. Thằng em nuôi có đôi lần hỏi chị nhà ở đâu và nó có thể tới nhà chị chơi được không nhưng chỉ vì chị sợ thêm chuyện cho hàng xóm dèm pha, đàm tiếu khi họ nhìn thấy nó đến nhà chị thành thử chị đành nói dối với nó là bố mẹ chị khó lắm hễ thấy ai lạ tới nhà thì hay rầy la kiếm chuyện ; nghe chị nói vậy nó đành thôi rồi nó đổi ý lại viết rằng chị xem có thể ngủ lại tại chòi cất vó với nó một đêm cho vui được không, chị ngần ngừ rồi nhanh chóng đồng ý ngay và không những chỉ có một đêm thôi mà lại có đến những hai ba đêm như vậy. Thường những đêm như vậy, trước khi ngủ hai chị em vẫn thường ngồi cùng nhau nhấm nháp một món ăn nào đó như mực nướng, bắp rang hay chè đậu đen chẳng hạn, hai chị em 'nói chuyện'với nhau quà là rất lâu trước khi lăn ra ngủ mê mệt, cũng do nó không nói được mà còn như vậy chứ nếu nó mà bình thường như người khác chắc hẳn là chúng thức cho đến sáng để mà nói hết chuyện trên trời dưới đất vẫn chưa hết chuyện ; có tối mưa dầm ngay từ lúc chiều khiến chị không ra chòi ngủ với được, chị ngủ một nơi còn nó ở một nẽo cả hai đểu cảm thấy băn khoăn, trằn trọc, thao thức chằng tài nào ngủ được. Một buồi chiều, chị Mến bỗng dưng nghe hàng xòm láng giềng xôn xao bàn tán rằng thằng Cà Na lội dưới biển bị cá mập táp chết rồi, chị như rụng rời tay chân nữa tin nữa ngờ rồi mặc dầu trời mưa lâm râm nhưng chị vẫn mặc áo mưa lần ra chòi của nó xem thực hư như thế nào không thiết gì tới chuyện cơm nước nữa, đền nơi không những không thấy bóng dáng thằng em nuôi đâu cả mà mưa càng lúc càng lớn khiến chị phải ngồi bó gối lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt ; bất chợt, nó từ phía sau nhảy phóc vào, người ướt nhem như chuột lột và vừa nhìn thấy nó, chị đã òa lên khóc nức nở vì nó hoàn toàn bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt chị chứ không chết như lời đồn độc địa của người ta.

Chí lấy khăn cho nó lau khô người và trong lúc nó thay quần, chị mới bắt đầu cảm thấy đói liền đi nhóm bếp lên nấu mì tôm cho hai chị em ăn đỡ, chị vừa ăn vừa viết hỏi nó đi đâu sao tối rồi mà chằng chịu về để chị phải chờ phải đợi, nó trả lời hồi chiều bơi ra biển chẳng may bị cá mập rượt phải bơi một quãng khá xa mới thoát được rồi lúc lên bờ vì mệt quá nên nằm ngủ quên trong hốc đá mãi cho đến chiều tối mới tỉnh giấc ; nó như sực nhớ ra chuyện gì đó mà nó muốn có dịp nào đó để thực hiện nhưng cứ quên mãi quên miết, khi ăn mì xong nó lấy cái gói giấy báo mà mấy ngày trước nó đổi được từ số cá nhám bắt dưới biển lên, nó trịnh trọng đặt trước mặt người chị kết nghĩa của nó và nó viết 'Em tặng chị, nếu chị không nhận em sẽ nghỉ chơi với chị!'. Chị tò mò mở gói giấy ra, cặp mắt chị xoe tròn nhìn kỹ những vật dụng mà nó tặng cho chị từ chiếc lược, cái kẹp, gương soi, lọ nước hoa, vòng đeo tay và chị nhanh chóng nhận ra một điểu đấy chính là lòng chân thành cùng tình cảm thắm thiết lúc nào như lúc nào nó cũng đểu luôn luôn ưu ái dành cho chị ; nó cầm chiếc kẹp hình con bướm cài lên mái tóc chị rồi giữa đêm mưa bên ánh sáng tỏa ra vàng vọt, lờ mờ từ ngọn đẻn dầu lớn, bất chợt nó thấy chị sao mà xinh đẹp, dễ thương vô củng trong bộ quần áo đồ bộ bằng vải xanh chấm bông tròn trắng gọn gàng ôm lấy thân thể mềm mại, thon thả, đầy đặn với những đường nét cong cong gợi cảm của chị. Chị ra dấu hiệu cám ơn nó, chị khẽ nhích lại gần nó chẳng biết là để làm gì rồi một luồng gió chợt tạt nước mưa vào khiến cho hai chị em đành phải nhích dần, nhích dần vào hẳn nơi góc khuất tối nhất trong gian chói ; cả hai lặng yên hồi lâu sau đó tự nhiên chị ngã đầu dựa lên vai trần của thằng em nuôi người Việt lai Phi với tình cảm nồng nàn dạt dào rạo rực trong lòng, nó lặng lẽ dùng bờ vai mình làm điểm tựa cho chị, một mùi hương thơm thơm nhè nhẹ tỏa ra từ thân thể chị, mái tóc chị khiến lần đầu tiên chẳng hiều vì sao mà nó lại cảm thấy rạo rực lâng lâng một nỗi niềm ham muốn, khát khao vô cùng nhưng thực sự ra nó chẳng biết là nó đang khát khao, ham muốn cái gì nữa, chỉ biết cảm giác lúc này giống hệt như những lần nó chui vào hàng cây dương um tìm dây leo chằng chịt để thủ dâm với thân cây mà có lần chị vô tình nhìn thấy. Màn trời đêm bỗng dưng xuất hiện chằng chịt những tia lửa điện ngoằn ngoèo, sau đó vang lên một tiếng sét long trời lở đất khiến cho cả hai đểu cùng giựt mình sợ hãi thành thử cho nên cùng ôm chặt lấy nhau cho đỡ sợ ; lúc này, hai khuôn mặt hai chị em kề sát vào nhau gần như không còn khoảng cách nào nữa cả thành thử ra chỉ cần một cử động khẽ của một người cũng đủ cho hai vành môi người này quẹt tới quẹt lui vào mặt người kia giống như là hôn vậy và càng lúc càng giống như là hôn thiệt vậy chứ không khác chút xíu nào cả. Sự đụng chạm thể xác cộng với những rung động vô hình bất dạng trỗi dậy từ trái tim khiến cho cả hai ngẫu nhiên tự động vượt qua giới hạn rào cản của hai chị em kết nghĩa để đến với nhau bằng một tình yêu đích thực ; tuy vậy những nụ hôn đấy chẳng qua là khởi đầu một cách vụng dại, non nớt chứ chưa nói lên được điều gì cả khi vành môi người này lưới nhẹ lên tóc, lên trán, lên mắt, lên má người kia. Chỉ giây lát sau, như chợt nhận ra điều gì đó không phải nên cả hai đồng ngừng lại, hai khuôn mặt nhích dần ra xa một chút nhưng bởi vì hau thân thể vẫn còn kề sát nhau nên hai con người khác tiềm ẩn bên trong sâu tâm hồn cả hai vẫn cứ thổn thức, bâng khuâng, hồi hộp khiến cho lần này, chính chị Mến đã chủ động trước hôn lần từ mái tóc quăn bù xù đã được cắt ngắn lên chút đĩnh của thằng Cà Na xuống trán nó tới hai vành tai nó, cặp mắt ốc nhồi trắng dã của nó đến hai gò má nó non choẹt còn nó thì cứ ngây người ra bất động như một pho tượng ông từ bằng đất nung trong miễu thờ, chỉ có hơi thở nó là hổn hền sức sống mà thôi. Rồi bất chợt chẳng khác chi cơn mua tầm tã, mãnh liệt đang trút xuống bên ngoài, nó ú ớ trong cổ họng như đang nói câu 'Chị Mến, em yêu chị'thì phải rồi bắt đầu vùi mặt vào hôn lấy hôn để vào mái tóc uốn lượn xiton lòa xòa phủ xõa ngang vai mềm mại, mượt mà, óng ả của người chị nuôi yêu dấu mà nó vốn đã từng yêu thầm nhớ trộm. Vì vậy, chị tỏ vè vừa ngượng ngùng vừa sung sướng hoàn toàn không còn cảm giác như là nó vô cảm vô thức đối với chị nữa, rời mái tóc chị nó hổn hền hôn xuống hai bên vành tau chị, lên vầng gáy mịn màng của chị sau đó nó lại lần lên trán chị, lên cặp mắt to tròn đen láy sắc lẽm cong vút hai hàng mi xinh đẹp của chị ; tới cái sống mũi chị xinh xắn và gọn gàng, nó từ từ chiếm lĩnh qua hai gò má bánh bầu nhô cao hai lưỡng quyền cứ mãi miết ừng đỏ lên vì e thẹn lẫn lộn xúc cảm một tình yêu mới mẻ đang mấp mé, thăm dò trái tim chị. Cuối cùng, điểm dừng của nó không còn là chồ nào khác mà chính là đôi môi chị mềm mại, thắm đỏ một cách tự nhiên giống như một đóa hoa hàm tiếu, đôi môi chị đang run rẫy mong mỏi chờ đợi đôi môi nó trao tặng tất cả tâm tình tha thiết của nó tự bao giờ đã hướng về chị ; thực ra, kể từ ngày cứu được chị thoát khỏi tai nạn đuối nước dưới biển thì ngay sau đó, nó đã bắt đầu biết yêu là gì, biết để ý đến đàn bà con gái theo bản năng bình thường mà ông trời ban sẵn cho một thằng con trai đã dậy thì dẫu rằng nó chẳng hề được học hành đến nơi đến chốn, chằng qua chỉ là biết đọc biết viết nhờ bố nuôi chỉ dẫn từ lúc mới lên sáu lên bảy.

Dầu là thế nhưng khi hai đôi môi vửa mới khẽ chạm vào nhau thì cả chị lẫn em đều cùng giựt mình tựa chừng vừa mới phạm phải một điều cấm của trời đất và tuy vậy, chính sự tiếp xúc va chạm nhẹ nhàng ấy mới chính là tiền đề cho tình yêu chóng vánh, bất ngờ giữa hai chị em được chính thức bắt đầu, bằng chứng là đôi môi nó đang mày mò tìm kiếm đôi môi chị ; chị hơi ngần ngừ nữa né tránh nữa đồng tình rồi chưa đầy một phút sau, chắc có lẽ là chị đã tự quyết định rồi thì phài cho nên đôi môi chị khẽ hé mở đón nhận lấy đôi môi nó sau đó là mở rộng ra tối đa cho hai vành môi dày của thằng con trai mang dòng máu khác chủng tộc với chị luồn sâu vào đển tận chân răng gốc lưỡi chị. Vậy không còn gì chối cãi được nữa, tình yêu đã đến cùng với chị Mến và Cà Na bất ngờ, ngẫu nhiên và chóng vánh chẳng khác chi trận mưa đêm bên ngoài trời đang mãnh liệt, dữ dội trút xuống vạn vật, nhà cửa, cây cối ; sau gần một tháng quen biết, gần gũi mặc dầu lúc đầu đã nói không là không nhưng rốt cuộc rồi cả chị lẫn em đều không thể nào cưỡng lại nổi sức cám dỗ, thu hút của tình yêu. Phân tích cho kỹ càng thấu đáo thì cuộc tình giữa hai chị em chẳng có chi gọi là loạn luân tội lỗi cả bởi vì hai chị em đâu có phải là ruột thịt hay họ hàng dây mơ rễ má như là giữa chị với thằng Thắng-em ruột hoặc với thằng Đại-em họ đâu, chỉ có hơi trái khoáy một chút đó là so le chênh lệch nhau những sáu tuổi mà thôi ; tuy đêm nay hoàn toàn đâu phài là lần đầu tiên bước vào cõi tình nhưng quả thật chị cảm thấy quá đỗi sung sướng, thú vị xiết bao với những cảm giác mới mẻ giữa chị và thằng nhóc da đen từng bị thiên hạ kỳ thị chủng tộc. Mười sáu năm nay kề từ lúc lọt lòng người mẹ châu Phi –kết quả của một vụ cưỡng hiếp ngay trên bờ biển Phước Hải này cho đến giờ lớn lên, lần thứ nhất trong cuộc đời nó mới được hôn môi một người con gái tuy rằng lớn tuổi hơn nó nhưng chính xác đây là người thực sự có tình cảm với nó, yêu thương nó chân thành vả lại còn quan tâm chăm sóc nó từng miếng cơm manh áo còn hơn cả người mẹ, người chị ruột thịt ; nó hả hê thưởng thức từng mùi vị ngọt ngào, thơm tho một cách dễ chịu, tuyệt vời nơi đầu môi chót lưỡi người chị kết nghĩa, theo từng tích tắc thời gian hai vầng lưỡi hai chị em tựa chừng con chim phụng và con chim loan trong mùa giao phối cứ thế mãi miết quấn quýt lấy nhau, liếm nút sạch sẽ từng giọt nước bọt tứa ra nơi hai bên khóe miệng của cả hai. Do lần đầu chưa có kinh nghiệm cho nên những nụ hôn mà chúng trao gởi cho nhau chưa thực sự khéo léo, tài tình mà rất vụng về, lúng túng, ngờ nghệch nhưng chính những ngờ ngệch, lúng túng, vụng về ấy lại mang đến cho cả hai một nỗi niềm xúc cảm dâng trào một cách mãnh liệt, dữ dội còn hơn cà cơn sóng thần hung hãn năm nào đó từ ngoài khoi xa tràn vào đổ ập xuống thành phớ Hứa Vân Đài nơi đất nước Hàn quốc cướp đi biết bao nhiêu sinh linh vô tội ; trong lúc chưa rời khỏi được đôi môi chị, ấy vậy mà bàn tay phải thằng Cà Na chưa chi đã ham hố nhẹ lần sờ soạng nơi vai chị lần xuống ngực, xuống bụng chị và khi ấy thì bàn tay trái chị theo bản năng con gái khẽ đưa lên ngăn cản bàn tay nó rồi lại thong thả buông rời ra ngay, chẳng còn bận tâm suy nghĩ gì đền việc đấy nữa coi như là chị đã bật đèn xanh lên cho nó tự do thoải mái muốn làm chi chị thì làm…Chị bẽn lẽn ngượng ngùng khi thấy nó choàng cánh tay trái ôm vòng ra sau lưng chị nhẹ nhàng dìu đỡ chị và đáp lại, chị cũng nhanh chóng lần tay trái lên ôm níu lấy vai nó, cả hai chị em cùng ngã người nằm dài xuống trên mặt phẳng những tấm ván lót sàn chòi cất vó ; như vậy là tiếp tục cuộc tình đêm mưa, lúc này hai bàn tay nó bắt đầu thong thả tự do thám hiểm khám phá, tìm hiều thân thể chị. Lần trước, lúc chị tình cờ phát hiện ra nó thủ dâm với thân cây dương thì y như chị nghĩ, khi ấy nó đang nghĩ về chị, đang tơ tưởng đến chị trong đầu óc cũng như tiềm thức mãi cho đến đêm nay, thực sự nó mới được thưởng thức, tận hưởng và chiếm đoạt tấm thân ngà ngọc bằng xương bằng thịt của người con gái mà bấy lâu nay nó chỉ được phép thầm ao ước, ham muốn, khao khát trong lòng mà thôi chứ không thể nào hiển hiện cụ thể trước mắt được ; nó vụng về lần hai bàn tay cởi từng hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ màu xanh dương chấm bông tròn trắng chị đang mặc, hết hột nút thứ nhất đến hột nút thứ hai nơi phần cổ và ngực áo chị thì lập tức nó trố cặp mắt ốc nhồi trắng dã ra sững sờ trước lớp da thịt trắng ngần, mịn màng còn hơn cả trứng gà lột nơi ngực chị. Lẽ đương nhiên, không chần chờ gì nữa mà nó lại tiếp tục cời nốt hột nút thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là hột nút thứ năm nơi áo chị sau đó mở rộng sang hai bên, từ trước tới giờ thỉnh thoảng vô tình ngoải bãi biển đôi khi nó cũng được nhìn thấy những chổ da thịt hở hang nơi chân, nơi đùi của mấy chị mấy cô đi đánh cá nhưng chính xác đây là lần đầu tiên trong cuộc đời thằng con trai nghèo nàn, tủi nhục nó mới nhìn được phép nhìn thấy nguyên vẹn bộ ngực nõn nà, trắng ngần của một người con gái trẻ trung, xinh đẹp ; lẽ đương nhiên là nó đâu cần thiết bận tâm chi đến chuyện chị đã có một đứa con hơn một tuồi và đã hai lần yêu đương ân ái với em họ cũng như em ruột, với nó đêm nay chị hoàn toàn trinh trắng một cách tròn vẹn, thanh tao chẳng khác chi Đức mẹ Maria đồng trinh vậy! Tuy rằng chưa hề biết bài vở nhưng theo bản năng, sau khi cời tuột hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay nần nẫn của chị nó tiếp tục lần hai bàn tay ra sau lưng chị mày mò, sờ soạng tháo hai móc nhôm nhỏ ra khỏi hai cái lổ khoen cài nối hai sợi dây nơi chiếc nịt vú bằng thun voan trắng mỏng manh mà chị mặc để che giấu hai bầu vú lại một cách nữa kín nữa hở ; cùng với chiếc áo đồ bộ, nó chậm rãi để cả hai thứ áo của chị lên trên phía đầu chị rồi bắt đầu vục mặt úp vào giữa hai gò bồng đảo chị đang căng cứng lên không ngừng phập phồng nâng lên hạ xuống nhịp nhàng, đều đặn theo hơi thở hổn hển, gấp gáp của chị. Miệng nó lần nhẹ ngậm rồi nút lấy nút để một cách khoan khoái đầu núm vú phải chị nhằm thưởng thức từng giọt sữa vô hình thơm thơm, ngọt ngọt, béo béo còn bàn tay phải của nó dĩ nhiên cũng không thể nào quên đưa lên mày mò, sờ soạng, nắn bóp bầu vú trái cỏn lại của chị tột độ cùng cực ; trong nỗi niềm quá đỗi phấn khích nhục dục, cả hai bàn tay chị liên tục vày vò từng lọn tóc quăn tít bù xù rối rắm hãy còn vương mùi khét nắng của nó, cặp mắt chị nhắm nghiền lại nhưng không phải là ngủ mà chị luôn thao thức dõi theo từng thao tác ân ái của thằng em nuôi và cặp môi chị không ngừng sung sướng vẵng ra từng tiếng rên rĩ khe khẽ, Đến giờ phút này, chưa chi mà chị Mền đã phải thừa nhận rằng thằng Cà Na thực sự khéo léo, tài tình và điệu nghệ trội hơn cả anh chàng nhân viên trung tâm máy tính Phước Thọ-người tình đấu tiên để lại cho chị một đứa con rơi, hơn cả thằng Đại và thắng Thắng theo kiều 'một lạ bằng tạ cái quen'; thực sự chẳng ngờ rằng sự lúng túng, ngờ nghệch, ngây ngô, vụng về của nó mà lại làm cho chị gần như muốn chết lên chết xuống từ nãy đến giờ, chị thầm nghĩ nếu thằng nhóc người Việt gốc Phi này mà làm cho chị có được như ý muốn của chị đó là một đứa con để chị giao cho vợ chồng ông đại gia ở Biên Hòa thì còn gì bằng nữa.

Lúc bấy giờ, bố mẹ chị vẫn còn đang ở ngoài Hải Phòng khoảng non một tháng nữa mới trở vào miền Nam đâu có thể nào ngờ được rằng chỉ trong một quãng thời gian chưa đầy ba tháng mà đứa con gái đầu lòng xinh đẹp, đảm đang của họ đã yêu đương, ân ái, làm tình với em họ tới em ruột và đêm nay thì lại nằm trong vòng tay của một thằng nhóc da đen ở Phước Hải nhân lúc dì Phụng theo tàu đánh cá ngoải khơi xa đã ba tuần lễ nay. Hiện giờ, chị đã cảm thấy cửa mình chị đã bắt đầu tiết ra chất dịch nhờn sinh lý nữ nhơn nhớt bởi vì những cảm giác kích thích tình dục mà nó tạo ra cho chị quá ngưỡng giới hạn khiến chị không thể nào chịu đựng cho nổi nên đành phải tự bùng phát ra mà thôi, chị thấy nó lại húng hục đổi bên nghĩa là lần miệng qua ngậm nút lấy đầu núm vú trái của chị còn bầu vú phải chị mà nó đã 'chán cơm chê cháo'thì nó cũng chẵng bao giờ quên dùng bàn tay trái của nó mà mày mò, sờ soạng, nắn bóp một cách khoan khoái, hả hê. Xung quanh chòi cất vó tuyệt nhiên hoàn toàn không hế có lấy một bóng người nào lai vãng qua lại nhất là lúc trời đang đổ mưa như trút thế này còn xa xa, nơi xóm nhà dân thi ai nấy đều đóng cửa cẩn thận, leo lên giường trùm chăn kín mít ngủ say sưa, ngon lành trong bầu không khí lành lạnh, heo hút của trận mưa đêm ; tất cả đều tạo điều kiện dễ dàng, thuận lợi cho cuộc tình nồng nàn, cháy bỏng diễn ra âm thầm, lén lút giữa một người con gái hai mươi hai tuổi và một thằng con trai mười sáu tuổi thuộc 'hạng người kỳ thị chủng tộc'bên trong căn chòi cất vó tuy không được kín đáo cho lắm nhưng đủ để che giấu đi hai thân thề sắp sửa trút bỏ hết toàn bộ y phục trên người. Sau khi đã thưởng thức, tận hưởng, chiếm đoạt hết tất tần tật phần trên thân xác chị Mến, thằng Cà Na lần hai bàn tay nó xuống nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đồ bộ của chị từ từ, thong thả nhích dần từng chút một tuột hai ống quần xuống khỏi cặp đùi trắng muốt, qua hai đầu gối tới cặp giò thon dài cuối cúng ra khỏi hai bàn chân mềm mại, nuột nà hết bàn chân phải sang bàn chân trái ; với hy vọng gần đến chín mươi lăm phần trăm là sau đêm tình này mình sẽ có được một đứa con, chị hồi hộp chờ đợi giây phút quan hệ giao hợp với thằng em nuôi tuy mắc tật câm không nói được nhưng về bản năng sinh lý của nó thì vẫn khỏe mạnh bình thường có khi còn trội hơn cả một thanh niên mười tám đôi mươi. Chính vì đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng như vậy thành thử cho nên chị thầm gật đầu với những hành động xâm phạm chiếm lĩnh của nó như cởi quần ngoài tới cả quần lót trong của chị mặc dầu chị vẫn cứ cảm thấy ngượng ngùng, e thẹn theo bản tính thường tình của phái nữ ; phải nói rằng trong đêm tình cháy bỏng ngùn ngụt này, chị hoàn toàn dành hết cho nó tất cả mọi quyền thế chủ động đến từng mọi chi tiết thao tác yêu đương, ân ái còn chị thì chỉ yên lặng mong chờ đón nhận lấy những gì mà nó trao tặng, ban phát cho chị mà thôi. Sau khi để chiếc quần đồ bộ cùng với quần lót của chị qua bên cạnh, đến lượt nó dẩn dần rồi cũng tuột cởi mảnh vải duy nhất trên thân thể nó đó lá cái quần đùi bằng vải kaki đen ; với anh cháng nhân viên cùng làm việc ở Phước Thọ, với thằng Đại hay thắng Thắng thực sự chị còn chưa dám có ý nghĩ muốn sờ nắn dương vật của bất kỳ ai cả nhưng lần này sao mà chị lại táo bạo, dạn dị đến mức khi nó vừa cởi xong quần đùi thì lập tức bàn tay phải của chị lần nắm lấy ngay dương vật thằng nhóc đang cương cứng lên đến mức tối đa khiến lòng chị không khỏi cảm thấy kinh dị, sợ hãi vì nó không những rất to mà còn rất dài không ngớt co giựt trong lòng bàn tay chị và chắc chắn lẽ đương nhiên là trùng với nước da đen nhẽm của nó bởi vì chị mới đây đã có lần vô tình chị nhìn thấy lúc nó đang thủ dâm với thân cây dương nắm sau chòi không xa gì mấy…Lúc này, chị Mến nhận ra rằng bàn tay phải thằng Cà Na cũng đang lần xuống mày mò, sờ soạng chổ kín của chị khiến cho dịch nhờn từ bên trong không ngừng tiết ra bởi ảnh hưởng của những kích thích vô cùng cao độ vượt quá giới hạn, hai chị em lặng yên đến cả gần mười phút sau để mà sờ mó, nghịch ngợm chổ kín của nhau trước khi đi đến thời điểm quan trọng tất yếu kết thúc bất kỳ một cuộc tình nào đó là quan hệ giao hợp truyền tinh truyền giống cho nhau. Chị nhận ra được một điều thực sự rằng chẳng hiểu tại sao mà chị lại yêu nó một cách quá đỗi thắm thiết như vậy, có lẽ do cuộc đời nó chỉ toàn đầy ắp những nỗi cô đơn vò võ một thân một mình không bố mẹ hay anh chị em, không người thân và những buồn chán khi bị dân chúng miệt thị, xa lánh chăng? Nó tỏ ra lúng túng, vụng về khi từ từ trườn người tới leo lên nằm trên người chị, tuy rằng hai chân chị đã rộng mở ra cho nó nằm vào giữa tâm điểm cơ thể chị nhưng nó vẫn không làm sao giao hợp được với chị, bằng chứng rành rành là dương vật đen thui vừa to vừa dài của nó cứ trợt lên trợt xuống nơi cửa mình chị, không tìm được lối đi vào cơ thể chị nhưng do vậy mà lại vô tình làm cho chị cảm thấy kích thích, ham muốn đến cúng cực ; khoảng hơn hai phút sau, nhờ chị lần hai bàn tay trợ giúp thành thử cuối cùng rồi nó mới vừa thở hồng hộc vừa đút lọt được đầu dương vật nó vào hẵn bên trong lổ âm đạo chị một cách thành công mỹ mãn, tròn vẹn và khi ấy, chị mới rút hai bàn tay lên sờ soạng những cơ bắp rắn chăc nơi ngực nơi vai nó để chính thức cùng nó tận hưởng những giây phút truy hoan ngùn ngụt bốc lửa mà tạo hóa luôn luôn ban bố cho con người tửng bản năng sinh lý bình thường không ai mà không có. Càng lúc nó càng nhích dần nhích dần từng cm một nơi dương vật nó đi vào tận sâu trong cơ thể chị cho đến khi hơn phân nửa 'của quý'nó lút cả cán vào âm đao chị, hai hòn dái nó đen nhẽm hiên ngang, hùng dũng gác lên hai bên cửa mình chị đồng thời trên cặp đùi trắng nõn như bông của chị ; do đã từng biết cách thủ dâm cho nên hiện giờ, không cẩn phải nhờ chị hỗ trợ giúp đỡ nữa cho nên nó tự thực hành theo những gì mà nó đã tự học được, nó lần lượt nhấc hai mông lên nhịp lên nhịp xuống đều đặn đưa đẩy dương vật hết thụt ra lại thọt vào sâu đến tận tử cung người chị nuôi mà nó đã từng cứu chị không bị chết đuối, cứu chị khỏi bị gã chú nuôi bất lương hãm hiếp. Chị Mến đến giờ phút này đây phải thửa nhận một điều rằng thằng Cà Na rất là mạnh mẽ, khỏe khoắn vượt trột hơn cả bố đứa con gái của chị, hơn cả thằng Đại và thắng Thắng về 'cái khoản ấy'và do sức khỏe của chị cũng bình thường, sinh lý chị lúc nào cũng ổn định cho nên chị dai dẳng chịu đựng tất cả những gì nó đòi hỏi, ham muốn nơi con người chị ; nếu giả sử như lúc này gã chú nuôi của thằng nhóc người Việt gốc Phi mà thấy được cảnh tượng yêu đương, ân ái giữa cô gái mà gã si mê với thằng nhãi đã đâm cây xiên cá vào bàn chân gã chắc chắn gã sẽ phải tức tối hộc máu tươi mà chết chứ không thể nào tỏ ra bình thường cho được. Bên ngoải, lúc này mưa vẫn còn tầm tã trút xuống, trong căn chòi cất vó hai chị em vẫn cứ mãi miết quên trời đang mưa, quên trời quên đất, quên hết những nỗi ưu phiền nhọc nhằn của cuộc đời mà mãi miết yêu nhau, ân ái làm tình cùng nhau và cho nhau hết tất cả sinh lực lẫn tinh lực vốn có của bản thân ; hai chị em run rẫy, cuồng loạn trên tấm ván lót sán thân thể trần truồng tuyệt nhiên không hề còn lấy một mảnh vải nào che thân thậm chí tuy có tầm mền con rồng mới tinh mà chị mua về cho nó cũng chằng ai buồn đắp lên trên người.

Chị nằm ngửa người ra còn nó vẫn nằm úp lên trên thân xác chị mãi miết hùng hục chơi chị hết lần này đến lượt khác, chị đâu biết rằng đêm tình này là đầu tiên và cũng là cuối củng giữa chị và nó bời vì một tuần sau, khi phát hiện ra mình đã có thai và lúc ấy nhân dì Phụng trở về, chị đi lên Sài Gòn lo việc sinh nở thì gã chú nuôi của người tình khác màu da với chị do không từ bỏ ý đồ chiếm đất nơi căn chòi cất vó để mở nhà hàng đã dẩn một băng xã hội đen đến phá dỡ chòi, một mình Cà Na không thể nào chống chọi lại với cả mười thanh niên hung dữ cuối cúng nó đã bị bọn chúng hè nhau đánh hội đồng đến bỏ mạng ; xác nó bị chúng quăng ra bãi biển và được vài người dân thương tình lén mang đi chôn cất tử tế trên một ngọn đồi gần đó…Sau này khi nghe người ta kể lại cái chết của thằng nhóc-bố ruột đứa con gái thứ hai của chị, chị đã âm thầm lên đồi đốt năm nhang tưởng niệm vong linh nó phù hộ cho chị tiếp tục sống trên cõi đời này và có lẽ chính hương hồn oan ức của nó đã xui khiến chị được trúng một lúc ba tờ vé số giải đặc biệt đài Đồng Nai đển những 4,5 tỳ đồng nhưng hiện tại, nó tuy đã thấm mệt nhưng vẫn cứ cố gắng hùng hục giao hợp với chị tuy mồ hôi mẹ, mồ hôi con cứ không ngớt tuôn trào trên tấm lưng đen nhẽm của nó chẳng khác chi sông suối. Gần hai mươi phút sau, hai chị em mới bước vào giai đoạn khoái ngất của cuộc tình đêm mưa cháy bỏng, nó rùng mình mấy lượt rồi sau đó, dương vật nó mới xối xả bắn phụt vào sâu tận tử cung chị những tia tinh dịch trắng đùng đục như nước cơm, nhơn nhớt rin rít tựa keo dán sắt nhiều hơn cả những lần nó xuất ra khi thủ dâm ; một phần lớn dịch tinh nó do thừa thãi nên ào ạt như mưa tuôn chảy ra ngoải lẫn lộn với dịch nhờn của chị làm ướt nhẹp nguyên cả vùng bụng dưới và hai bên đùi hai chị em, cả hai đâu biết rằng qua ngày hôm sau có một con tinh trùng mạnh mẽ của nó còn sót lại trong tử cung chị đã kết tinh cùng với tế bào trứng của chị rụng xuống tạo ra hình hài, vóc dáng một bé gái kháu khỉnh, dễ thương…Hai chị em sung sướng, thỏa mãn rời nhau ra, đi hứng nước mưa rửa ráy sạch sẽ rồi trở vào cùng ôm nhau ngủ chung một giấc mộng đầy hoa thơm cỏ lạ ; sau này, lúc lên đồi quỳ trước mộ nó thắp nhang, chị đã thầm nói 'Cà Na, em yêu của chị, cám ơn em nhiều, em hãy yên nghỉ đi nhé, chị quên sao được Cà Na?'./.

Kết thúc lúc 14 giờ 26 phút ngày 13 tháng 02 năm 2014
(Mười bốn Tháng Giêng năm Giáp Ngọ)
CON ĐƯỜNG HOA

(Hết Phần 30 … Xin mời đón xem tiếp Phần 31 )


 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.