Dịch: Võ Gia Trang
Nguồn:sưu tầm
Sở Phàm đưa Lâm Hiểu Tình vào một quán lẩu Trùng Khánh, gọi món lẩu cá uyên ương. Thật ra món lẩu này cay quá, hắn ăn không quen, nhưng Hiểu Tình là người Tứ Xuyên, ăn rất cay, lại thích.
Người ta thường nói tới Tứ Xuyên mở cửa ra là thấy mỹ nhân. Cũng chẳng sai! Cứ nhìn Lâm Hiểu Tình mà xem, da thịt mềm mại nõn nà trắng như tuyết, dáng người chuẩn không thể chuẩn hơn, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm cho người khác chảy cả máu mũi.
Lẩu đã đem lên, Sở Phàm bỏ thịt dê, thịt gà, cá thái nhỏ, khoai tây, cây yến mạch lột vỏ và mấy thứ gia vị bỏ vào nồi, ngửi mùi cay nồng của ớt mà khỏi thắc mắc:
– Hiểu Tình, từ bé em ăn cái món lẩu này lớn lên hay sao mà không thấy cay?
– Cay chứ. Nhưng phải cay mới ngon. Chờ tí nữa chín rồi anh ăn thử xem. Ngon lắm!
Hiểu Tình đảo đảo mấy thứ trong nồi, thản nhiên trả lời.
– Thôi vậy, chỉ sợ anh ăn xong toàn thân bốc hỏa. Em tuy da dẻ mát mẻ nhưng lại không thể giúp anh hạ nhiệt ngay lập tức. Anh biết làm thế nào?
Sở Phàm nhìn cô, cười bỉ ổi.
– Đáng ghét! Bây giờ là giờ ăn nhé. Ăn với chả nói. Hừ!
Lâm Hiểu Tinh trách hắn, khuôn mặt hồng lên trông đáng yêu rất mê người.
– Người ta nói ăn nhiều ớt là mọc mụn, mà xem làn da bóng loáng mịn màng của em, có giống như bị mọc mụn đâu nhỉ?
– Cái gì mà giống như? Người ta vốn là không hề mọc mụn mà.
Hiểu Tình lườm hắn, rồi bảo tiếp:
– Sôi rồi này! Chúng ta ăn thôi.
Lâm Hiểu Tình ăn được cay, nhiệt tình ăn ớt, xuýt xoa khen ngon. Còn Sở Phàm tội nghiệp chiều mỹ nhân chỉ dám húp nước lèo, đôi lúc ăn phải mấy miếng ớt cay, chảy nước mắt nước mũi vội vàng uống nước tòm tọp.
Quán lẩu mặc dù có máy lạnh nhưng Hiểu Tình ăn cay quá, chóp mũi lấm tấm mấy giọt mồ hôi, rất đáng yêu. Hắn nhìn cô ăn ớt ngon lành, lại không nhịn nổi thắc mắc:
– Hiểu Tình, em đi công tác không được ăn no à?
Lúc này nhị tiểu thư, Trầm Mộng Lâm và Tô Phỉ đang giờ nghỉ trưa, bèn lượn lờ qua đường Nam Phủ đi dạo. Sở Phàm đành gọi điện hỏi mới biết địa chỉ cụ thể mà tới. Ba cô nàng thấy hắn chủ động tìm tới thì vô cùng vui mừng. Các cô lúc này đang thiếu mất một anh phu khuân đồ. Ba cô tiểu thư mừng rỡ hoan hô. Tưởng ai cũng được làm cu li sao? Được làm cu li khuân đồ cho người đẹp cũng cần cảm tạ cái phúc ông trời ban cho đó.
Sở Phàm lái xe tới trung tâm thương mại quốc tế trên đường Nam Phủ đã thấy ba người đẹp đứng đó chờ hắn từ bao giờ. Đánh xe vào trong rồi, hắn bước vào cổng trung tâm.
Ba cô gái thanh xuân xinh đẹp thấy hắn, mắt sáng lên, chạy ùa tới bên hắn. Phải công nhận rằng nhìn ba cô gái trẻ trung xinh tươi tung tăng chạy tới bên mình quả thật thật là sướng mắt. Bọn đàn ông đang lui tới trong khu thương mại đó thấy ba cô gái xinh đẹp như tiên mừng rỡ cùng chạy về phía một tên con trai, trong bụng cũng cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Đặc biệt là một số gã trẻ tuổi cao lớn bộ dạng đẹp trai một chút. Bọn họ nhìn cảnh đó thực là không phục tí nào. Chính mình đây khí phái anh hùng đẹp trai lẫm lẫm mà bạn gái bên cạnh thì sao mà tục tằn, nếu không muốn nói là xấu nữa… Còn hắn…nhìn xem… bộ dạng thì cũng chỉ bình thường thôi. Thế mà làm sao mà ba nàng tiên xinh đẹp cao quý ấy lại đi vây quanh hắn chứ?
– Sở ca ca, hôm nay anh biết chúng tôi thiếu phu khuân đồ mà tới sao?
Nhị tiểu thư vô tư ôm tay hắn, ý tứ đây là vệ sĩ của tớ, đừng có tranh.
– Ặc, cái này… Ha ha, các cô đều biết mà, con người tôi trước nay vốn rất nhiệt tình.
Hắn cũng đành vẽ một bộ mặt hào sảng mà cười.
Tô Phỉ vui vẻ:
– Em biết mà! Nên mới đợi Sở ca ca tới xách đồ giúp tụi em. Sở ca ca thật là tốt bụng nhiệt tình mà. – hai tay cũng ôm lấy cánh tay còn lại của hắn.
– Đúng rồi, hôm nay chân tớ bị đau, đi lại khó lắm. Sở ca ca sẽ cõng tớ. Hai bồ không được tranh!
Trầm Mộng Lâm lớn tiếng dọa người, nhanh chóng đoạt lại Sở Phàm phần mình, không cho ai cướp. Ghê thật!
Sở Phàm vừa nghe trợn tròn cả mắt. Lúc này hắn đang được ôm năm sáu cái túi đồ, lại còn cõng Trầm Mộng Lâm… Trời! Thê thảm! Khổ ơi là khổ….
Bởi vì hai bên tay hắn đã bị nhị tiểu thư và Tô Phỉ ôm cứng lấy. Cho nên Trầm Mộng Lâm chỉ có thể ôm cánh tay của nhị tiểu thư hoặc Tô Phỉ thôi. Với mức độ thân thiết vô cùng giữa mình với Sở Phàm, cô bé Trầm Mộng Lâm tuyệt không hề sốt ruột. Cô nghĩ thầm trong đầu: “Mình và Sở ca ca đã cùng làm chuyện ấy, nên nếu nói là thân mật thì tất nhiên mình là người thân mật nhất với Sở ca ca. Còn có cái hẹn đêm nay với anh ấy nữa…” Cô cười cười, khuôn mặt ửng hồng vô cùng quyến rũ và cảm động.
Vào trong trung tâm thương mại quốc tế, Sở Phàm e ngại nhị tiểu thư và Tiểu Phỉ đang hai tay hai bên ôm cứng lấy hắn thế này thì làm sao tìm được cơ hội mon men tới gần Trầm Mộng Lâm xin phép được đây? Mãi sau hai cô nhị tiểu thư và Tô Phỉ đi chọn đồ mới chịu rời tay hắn ra. Sở Phàm vội vàng kéo Trầm Mộng Lâm ra một góc, nói nhỏ bên tai cô:
– Tiểu Lâm, nói chuyện với anh một chút.
– Cái. anh nói gì?
Đỏ bừng mặt, Trầm Mộng Lâm hơi giận, tự hỏi: “Còn nói cái gì nữa chứ, chẳng lẽ Sở ca ca không thể chờ đến đêm nay rồi muốn nói gì thì nói sao? Lúc này mà nói về.. về. chuyện ấy. không phải làm cho người ta chết vì ngượng sao? Thật là.”
Tuy thế nhưng cô vẫn gắng nén giận lại để xem hắn nói gì.