Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 261 Sự thật về thân thế của Sở Phàm – Botruyen
  •  Avatar
  • 52 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 261 Sự thật về thân thế của Sở Phàm

– Ngô bá, như thế này làm sao được. Việc này… làm sao lại thế này… Lên… Đứng lên, đứng lên đi!

 

Sở Phàm sau khi phục hồi tinh thần lại vội vàng nâng Ngô bá dậy, luôn miệng nói.

Ngô bá chặn lấy cánh tay của Sở Phàm, nắm chặt lấy. Ông ngẩng đầu nhìn Sở Phàm, trên gương mặt già nua đã nhòe lệ. Ông lẩm bẩm nói:

 

– Mười tám năm rồi, thiếu chủ. Suốt mười tám năm nay, tôi đã đợi mười tám năm để đến ngày hôm nay. Ông trời quả nhiên có mắt, trời quả nhiên có mắt, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy thiếu chủ trưởng thành rồi!

Sở Phàm mơ hồ nghe thấy trong lời nói của Ngô bá có chút không hợp lý. Hắn vội vàng hỏi:

 

– Ngô bá, lời này của ngài là có ý gì? Vì sao ngài lại gọi tôi là thiếu chủ?

– Tôi đi theo ông chủ, mà thiếu chủ là con một của ông ấy. Cho nên cậu chính là thiếu chủ của tôi

 

Ngô bá lệ nóng đầy mặt, vẻ mặt kích động nói.

– Nói như vậy thì ông chủ mà ngài nói chính là, chính là ba ta sao?

 

Sở Phàm kích động nói với vẻ khó tin.

Ngô bá gật đầu, nhưng mà trong mắt tràn đầy đau đớn khôn xiết.

– Vậy ba mẹ tôi đâu, Ngô bá, ngài mau nói cho tôi biết ba mẹ tôi hiện giờ ở đâu?

 

Sở Phàm lúc này đột nhiên biết được tin tức về cha mẹ ruột của mình thì đặc biệt kích động và hưng phấn, nhịn không được mà lớn tiếng hỏi dồn dập.

Ngô bá sắc mặt hơi buồn bã, Ngân Hồ và Kim Cương đứng ở bên cạnh cũng cúi đầu, một câu cũng không nói.

Ngô bá thở dài, chuyển ánh mắt sang bên cạnh thì nhìn thấy A Thiến đang ngạc nhiên đứng đó, ánh mắt trầm xuống, hỏi:

 

– Thiếu chủ chủ, vị này là?

– À, cô ấy là một người bạn của tôi. Tôi cần tìm một chỗ ở an toàn cho cô ấy.

 

Sở Phàm giải thích nói.

– À, nếu như cô ấy không ngại thì có thể ở lại đây luôn. Ở đây rất an toàn.

 

Ngô bá nói.

– Ừ! Vậy, vậy thật là làm phiền rồi.

 

Sở Phàm nói.

– Ha ha. Thiếu chủ, cả tòa biệt thự này là của cậu. Cô ấy ở nơi này nếu nói làm phiền thì phải làm phiền đến cậu mới đúng.

 

Ngô bá cười cười. Sau đó nói:

 

– Ngân Hồ, cháu đưa cô này lên lầu nghỉ ngơi trước đi!

 

A Thiến lúc này có chút thẫn thờ mà đi vào trong biệt thự.

“Tòa biệt thự này là của tôi mình sao?” Sở Phàm nhìn ngôi biệt thự có giá trị hơn vạn bạc ở trước mặt mà thấy ngạc nhiên trong lòng. Nhưng mà trong lòng hắn chẳng có gì quan trọng bằng tin tức về cha mẹ mình. Cho nên hắn cuống cuồng hỏi:

 

– Ngô bá, ngài mau nói cho tôi biết tin tức của ba mẹ tôi đi. Từ khi tôi biết chuyện đến bây giờ tôi lúc nào cũng muốn biết ba mẹ tôi là ai. Tôi cũng từng hỏi thăm khắp nơi về thân thế, muốn biết được rốt cuộc ba mẹ tôi là ai. Nhưng mà tôi hoàn toàn không thu được tin tức gì cả . Ngô bá, cầu xin ngài nói cho tôi biết đi!

Ngô bá lại thở dài, nước mắt lưng tròng. Ông ôm lấy cánh tay của Sở Phàm nói:

 

– Thiếu chủ, cậu theo tôi đến đây.

– Thật ra kịch hay còn đang ở phía sau. Nếu như những gì Ngô bá điều tra là thật, như vậy dưới vẻ bề ngoài tươi đẹp và rực sáng của Tập đoàn Lam Thị thật ra đã đầy sâu mọt. Trong khi tranh đấu với Công ty Bất động sản Quốc Cảnh nhất định sẽ lộ ra một số vấn đề, mà lúc này thì cơ hội của chúng ta cũng sẽ đến.

 

Sở Phàm ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

 

– Ngoài ra, không loại trừ khả năng Tập đoàn Lam Thị có thể đánh sập được Công ty Bất động sản Quốc Cảnh. Mà tôi, cũng đang đợi cơ hội này!

Ngô bá sau khi nghe vậy thì cả người phấn chấn hẳn lên. Ông nhìn Sở Phàm với đôi mắt thâm trầm tinh quang chớp động, trong lòng tự nhiên dâng lên sự tự tin. Ông tin tưởng thiếu chủ nhất định có thể hoàn thành ước nguyện, khôi phục sự nghiệp của Sở Thị.

Chú thích (1): Đông Sơn là một địa danh ở tỉnh Chiết Giang, và gắn liền với một điển cố văn học của Trung Quốc.

Đời Đông Tấn, Tạ An từ quan về ẩn ở Đông Sơn, triều đình nhiều lần mời ra nhậm chức song ông đều từ chối. Ông là danh sĩ bậc nhất của Trung Nguyên lại nổi tiếng phong lưu nên được nhiều người đương thời hâm mộ. Do đó, người đời sau thường dùng điển cố Đông Sơn để chỉ nơi ẩn cư hoặc việc ẩn cư của các bậc danh sĩ.

Thơ Vương Duy có câu:

 

Ngô đệ Đông Sơn thời

 

Tâm thượng nhất hà viễn.

(Tạm dịch: Em ta khi về ở ẩn, tấc lòng vời vợi mênh mông).

Lý Bạch cũng có bài Ức Đông Sơn (Nhớ Đông Sơn) nổi tiếng như sau:

 

Ngã kim huề Tạ kỹ

 

Trường khiếu tuyệt nhân quần.

 

Dục báo Đông Sơn khách

 

Khai môn tảo bạch vân. [2]

(Tạm dịch:

 

Ta nay ôm kỹ nữ

 

Cười lớn, xa loài người

 

Muốn báo Đông Sơn khách

 

Mở cửa quét mây trôi)

Thơ Nguyễn Trãi trong bài Mạn Thành – Kỳ III có câu:

 

Dữ thế tiệm sơ đầu hướng bạch

 

Đông Sơn nhật nhật phú qui dư. [3]

(Tạm dịch:

 

Dần cách xa dời, đầu chớm bạc

 

Ngày ngày nuôi mộng hướng Đông Sơn).

Về sau Tạ An lại xuất chính, làm quan đến chức Tư đồ. Do đó, thành ngữ “Đông Sơn tái khởi” hoặc “Đông Sơn phục khởi” được dùng như một điển cố văn học để chỉ những người thất thế mà trùng hưng được thanh thế; hoặc nói theo ngôn ngữ hiện nay thì đó là chuyện quay trở lại vũ đài chính trị và tạo dựng sự nghiệp.

 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.