Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 255 Thân thể mềm mại run rẩy dưới ngọn dao – Botruyen
  •  Avatar
  • 64 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 255 Thân thể mềm mại run rẩy dưới ngọn dao

 

Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang

Nguồn: Sưu Tầm

Không có bất cứ dấu hiệu nào mà giống như là báo trước, Sở Phàm vươn bàn tay trái ôm lấy bộ ngực đầy đặn, sung sức đang lõa lồ của A Thiến.

 

A Thiến há to miệng, nhưng lại kêu không ra tiếng được. Cô thật không ngờ chuyện mà cô dự kiến lại phát sinh trong tình huống này. Vốn dĩ cô cho rằng Sở Phàm chắc sẽ làm những chuyện thế này trên giường, không ngờ là hắn một tay cầm dao, một tay lại sờ soạng như vậy. Không hiểu hắn định làm gì nữa.

 

Trong lòng A Thiến có chút oán giận, mới một giây này trong lòng cô còn đang oán giận thì giây tiếp theo cô lại cảm thấy hứng thú, phấn khích rất khó hiểu. Bàn tay phải của Sở Phàm tuy vẫn đang nắm ngọn dao lóng lánh, nhưng điều đó chỉ mang lại cho cô cảm giác kích thích, hưng phấn khác thường thôi. Cô có cảm thấy là mình bị cường bạo, nhưng trong lòng thì lại hưởng ứng sự cường bạo đó. Lần đầu tiên cô nhận ra rằng, cứ như thế này sẽ mang lại cho cô cảm giác hưng phấn và kích thích rất mãnh liệt về cả thể xác lẫn tinh thần.

 

Cô cảm thấy rõ ràng hạ thân đang không kìm được mà co rút thật mạnh, thả lỏng, rồi lại co rút thật mạnh, sau đó, ứa nước thật nhiều.

 

Kỳ thật, ngay khi Sở Phàm vươn tay ôm bộ ngực của cô thì cảm giác kích thích khiến cơ thể người ta phát run lên đã làm cô ẩm ướt hết rồi. Lúc này đây, từ trên người cô có thể cảm nhận được nguyên vẹn ý nghĩa sâu xa của câu nói: “phụ nữ là từ nước tạo thành”

 

Cho tới nay, bộ ngực vẫn là nơi cô tự hào là gợi cảm nhất. Cô cho rằng đàn ông ai cũng thế, đã ghé đầu vào bộ ngực cao ngất của cô thì chắc chắn sẽ sớm lạc hướng. Trong đầu cô đột nhiên nảy ra một ý tưởng: cô phải dựa vào thân thể mình mà túm chặt lấy Sở Phàm, rồi mê hoặc, thậm chí là khống chế được hắn.

 

Tay trái của Sở Phàm ra sức xoa nắn bầu ngực của A Thiến. Bộ ngực bị cọ xát đến đỏ bừng lên đã sớm cứng ngắc, cọ xát vào lòng bàn tay hắn, khiến hắn cảm thấy một cảm giác rất kỳ dị. Cảm giác vuốt ve rất dễ chịu. Mềm mại, co dãn, sung mãn, làm cho người ta ôm nắm, cấu nhéo rồi còn muốn cắn một miếng cho đã.

 

A Thiến lim dim hai mắt, má lúm đồng tiền ửng hồng, hơi thở dồn dập, bộ ngực phập phồng như cuộn sóng. Hai chân cô khép lại, thân thể nhanh chóng có phản ứng mãnh liệt. Theo như cô dự kiến thì bước tiếp theo, Sở Phàm chắc là sẽ cởi quần áo ra. Cô biết rõ cơ thể và vẻ đẹp của mình có sức hấp dẫn thế nào với những thanh niên đang tuổi sung sức.

 

Nào ngờ, Sở Phàm nói ra một câu rất không đâu và không hề phù hợp với không khí hiện tại:

 

– Thực ra, cảm giác này không khác lắm lúc mình sờ vào chăn bông đắp khi đi ngủ.

 

– Chăn bông ư?

 

A Thiến có chút khó hiểu, mở to mắt hỏi.

 

– Đúng vậy, buổi tối đi ngủ đắp chăn bông, sờ lên cũng có cảm giác mềm mại thế này, không khác mấy đâu.

 

Sở Phàm kiên nhẫn giải thích.

 

A Thiến lúc này đã nghe ra ý tứ Sở Phàm muốn nói. Cô uất đến suýt nữa thì mất hết cả lý trí — “Đồ khốn này, đã lấy dao cắt quần áo của mình, sờ soạng ngực mình rồi cuối cùng không ngờ lại dám bảo là giống như sờ vào chăn bông. Quả thực là khốn nạn, không thể tha thứ được. Cái gì mà chăn bông chứ, làm sao so sánh được với ngực mình chứ?”

 

– Anh, anh là đồ đốn mạt. Anh mau bỏ tay ra.

 

A Thiến nói rồi hất tay Sở Phàm ra. Dưới ánh đèn, bộ ngực sung mãn tròn trịa của cô bị Sở Phàm vuốt ve tới mức hồng cả lên. Hai điểm đỏ hồng trên ngực vươn cao ngạo nghễ, dường như đã đạt đến điểm hưng phấn rồi.

 

Đôi mắt Sở Phàm nhìn chằm chằm vào A Thiến, trong ánh mắt có ý bỡn cợt, vui đùa. A Thiến đưa cả hai tay lên che ngực, muốn che bớt phần nào bộ ngực đang hở hang. Tiếc là bộ ngực quá lớn, chỉ có thể miễn cưỡng che được phần nào thôi. Tư thế che đậy xấu hổ thế này mà không làm cho người khác nảy sinh ý đồ đen tối thì mới là lạ.

 

Sở Phàm giơ con dao nhỏ sắc bén trong tay lên, thản nhiên nói:

 
 

– Giờ cô đi tắm đi. Đã phá hỏng quần áo và làn da của cô. Để tôi đi mua cho cô mấy bộ quần áo và ít thuốc men, một ít thức ăn nữa.

 

Hắn nỏi rồi đi ra ngoài.

 

A Thiến nhìn theo bóng dáng Sở Phàm, trong đôi mắt đẹp đầy vẻ nén giận.

 

Cô nhìn lại chính mình, trên ngực có cảm giác hơi dinh dính, đó chính là chất dịch lỏng từ hạ thân của mình. Mà bên dưới mình cũng ướt hết rồi, đúng là nên tắm rửa một chút.

 

Khoảng hơn một tiếng sau, Sở Phàm quay trở lại, mang theo cả một cái hòm lớn.

 

A Thiến nhìn thấy hắn mang cái hòm lớn này đến thì trợn tròn cả mắt. Kia chính là hòm đồ mình đã thu xếp đồ đạc ở trong phòng trọ mà. Làm sao mà hắn còn lấy về đây được nhỉ?

 

– Thật có lỗi. Hiện giờ các cửa hàng trên đường đều đóng cửa, không biết mua quần áo ở đâu được nên tôi đành phải về chỗ cô ở trọ tìm quần áo. Vừa hay lại thấy cái hòm đồ cô đã sửa soạn rồi nên mang lại đây cho cô luôn.

 

– Cảm ơn! Trong hòm tôi đã sắp xếp một ít quần áo, còn cả đồ trang điểm nữa. Cảm ơn nhé.

 

A Thiến đã tắm rửa xong, trên người đang mặc áo choàng tắm. Cô rất cảm kích nói lời cảm ơn hắn.

 

Sở Phàm không nói chuyện, lấy từ cái bọc to bên người ra nào là nước tẩy trùng và bông băng gạc, đến bên cạnh A Thiến, nói:

 

– Nào, qua đây, để tôi điều trị vết đứt cho cô. Tuy là mới sượt qua một chút thôi, nhưng điều trị sớm thì khỏi lưu lại vết sẹo.

 

A Thiến nghe thế thì đỏ cả mặt. Hai vết dao kia một ở trên vú, một ở trên bụng, đều là địa phương bí ẩn, kín đáo cả. Nhất thời cô có chút ngượng ngùng.

 

Sở Phàm như nhìn ra vẻ ngại ngần của A Thiến, thản nhiên nói:

 

– Không muốn hả?

 

A Thiến thấy trong mắt Sở Phàm dường như có vẻ lạnh lùng, trong lòng khẽ run lên, vội vàng nói:

 

– Không, không phải.

 

A Thiến nói rồi nhẹ nhàng cởi bỏ áo choàng tắm trên người, đến ngang hông thì dừng lại.

 

Sau khi tắm xong, nửa phần cơ thể cô thơm ngát, trắng mịn màng, đầy đặn lõa lồ trước mắt Sở Phàm. Bộ ngựctrắng mịn, cao ngất, ngạo mạn giống như hai ngọn núi nhỏ, đứng sừng sững trước mặt hắn.

 

Tam Quốc hồi sau lại tiếp tục ạ

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.