Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang
Nguồn: Sưu Tầm
Trong bóng đêm thê lương, một chiếc xe màu đen xa hoa đang lao vùn vụt tới tiểu khu Phong Nhã.
Chiếc xe dừng ở căn nhà thứ hai trong tiểu khu, sau đó đi ra một người thanh niên có vẻ mặt lạnh lùng, chính là Sở Phàm.
Sở Phàm xuống xe nhìn nhìn xung quanh. Sau đó đi lên lầu 4. Theo lời nói của Trần Tuấn Sinh thì hắn biết được A Thiến đang sống ở trong phòng 1 của lầu 4.
Sở Phàm sau khi lên đến lầu 4 thì gõ cửa phòng.
A Thiến đang ở trong phòng, cô đang thu dọn quần áo và hành lý. Bởi vì theo lời nói của Trương thiếu đêm nay cô sẽ nhận được một trăm năm mươi vạn, sau khi nhận được từng này tiền cô sẽ rời khỏi đây. Tuy nói hơn mười ngày nay cô liên tục phải phục vụ Trần Tuấn Sinh nhưng vì một trăm năm mươi vạn mà làm thì vẫn đáng giá.
Đúng lúc này cô bỗng nghe thấy có tiếng đập cửa. Cô sửng sốt, nghĩ thầm liệu có phải Trần Tuấn Sinh lại tới nữa? Hay là Trương thiếu mang tiền tới?
Nghĩ vậy trong lòng cô liền cảm thấy vui mừng, vội vàng chạy tới cái lỗ thông với bên ngoài trên của nhìn. Nhưng gương mặt lạnh lùng mà cô nhìn thấy lại hoàn toàn xa lạ. Cô không khỏi mở miệng hỏi:
– Anh là ai?
– Trương thiếu phái tôi tới tìm cô.
Ở ngoài cửa, Sở Phàm lên tiếng trả lời. Hắn tin rằng sau khi hắn nói như vậy A Thiến chắc chắn sẽ mở cửa ra.
Quả nhiên, “kẹt” một tiếng, cánh cửa đã được mở ra. Một cô gái có dáng người xinh đẹp đứng trước mặt Sở Phàm. Mái tóc cô hơi nhuộm màu vàng, vẻ xinh đẹp vô cùng quyến rũ,một dáng người gợi cảm, khó trách Trần Tuấn Sinh bị A Thiến làm cho mê mẩn thần hồn.
Sau khi A Thiến mở cửa, Sở Phàm đi thẳng vào trong nhà rồi trở tay đóng cửa lại, lạnh lùng hỏi:
– Cô chính là A Thiến phải không?
– Vâng, đúng vậy! Anh chính là người do Trương thiếu phái đến tìm tôi phải không?
A Thiến kích động hỏi.
– Hừ, nếu tôi là do Trương thiếu phái đến thì cô đã sớm phải chết rồi!
Sở Phàm cười lạnh một tiếng nói.
– Anh, anh nói vậy là có ý tứ gì?
A Thiến kinh ngạc hỏi.
– Tôi không phải là người của Trương thiếu, mà hoàn toàn ngược lại, tôi chính là người mà Trương thiếu tìm trăm phương ngàn kế để diệt trừ. Tôi là Sở Phàm, tôi tin rằng cô cũng biết tôi phải không?
Hai mắt của Sở Phàm sắc như dao, lạnh lùng nhìn A Thiến, thản nhiên nói.
– A? Là, là anh ư?
A Thiến không tự chủ được lui về sau một bước, trên khuôn mặt vừa lộ ra một vẻ kinh ngạc lại vừa hoảng sợ. Tên Sở Phàm này cô đã nghe Từ Lãng, Trần Tuấn Sinh nhiều lần nói đến. Cô cũng biết Sở Phàm chính là mục tiêu mà Trương thiếu muốn trừ khử, hơn nữa người mà lần này Trần Tuấn Sinh đối phó cũng chính là Sở Phàm. Theo kế hoạch thì Sở Phàm đáng ra phải chết rồi mới đúng, tại sao hắn bỗng nhiên lại đi đến nơi này?
Trong lòng A Thiến bắt đầu có cảm giác sợ sệt. Vẻ mặt lạnh lùng của Sở Phàm khiến cô cảm thấy bất an. Cô lúng túng nói:
– Hết, hết thảy mọi việc đều không liên quan tới tôi, anh đừng tới tìm tôi.
– Cô yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô, ngược lại tôi tới đây chính là để cứu cô.
Ánh mắt của Sở Phàm trầm xuống, chậm rãi nói.
– Cứu, cứu tôi ư?
A Thiến cảm thấy việc này khó mà tin được. Cô nghĩ Sở Phàm đến tìm cô để báo thù mới đúng
– Tôi đến cứu cô thoát khỏi Trương thiếu, bởi vì hắn trước hết sẽ phái người tới đây giết người diệt khẩu!
Sở Phàm thản nhiên nói.
– Giết, giết người diệt khẩu ư? Trương thiếu? Không thể, điều này làm sao có thể xảy ra?
A Thiến hoảng sợ nói.
Ánh mắt Sở Phàm trở nên lạnh lẽo. Dựa vào thần tình trong mắt của A Thiến, hắn hiểu được A Thiến biết rõ nội tình, chỉ là vì một lý do gì đó mà cô không dám nói ra.
– Chẳng lẽ cô đã quên sao, nếu như cô không hợp tác thì tôi sẽ buộc phải áp dụng thủ đoạn độc ác!
Sở Phàm đặt bàn tay phải vào má của A Thiến, từ trên má trượt xuống cổ rồi sau đó dọc theo khe rãnh giữa hai bộ ngực của cô mà đi xuống.
Sở Phàm chạm vào bộ ngực của A Thiến thì trong lòng thầm nghĩ. Cô gái này không mặc áo lót à?
Thân thể của A Thiến run nhè nhẹ khi Sở Phàm chuyển động tay xuống phía dưới. Cảm giác nóng rực thiêu đốt kì lạ kia lại xuất hiện lần thứ hai. Đó là tín hiệu của cơ thể. Một loại tín hiệu mở rộng tiếp nhận.
“Chẳng lẽ thủ đoạn độc ác mà hắn nói chính là cái này?” Thân thể của cô trở nên tê dại, trong người kích động hưng phấn, cái cảm giác này đã rất lâu rồi cô chưa từng có, vậy mà đêm nay đối diện với một người đàn ông xa lạ tại sao cô lại có cảm giác này? “Xem ra mình quả là một người đàn bà phóng đãng, nhưng mà rõ ràng khi hắn chạm vào mình thì rất kích thích!” Hơi thở A Thiến trở nên dồn dập, trong lòng nhanh chóng nghĩ.
Bàn tay phải của Sở Phàm trượt đến tới rốn thì dừng lại. Hắn thản nhiên nói:
– Mười mấy ngày nay, Từ Lãng đã không ngừng cung cấp Băng cho Trần Tuấn Sinh. Tôi nghĩ những thứ đó không phải do Từ Lãng tự mình đi mua phải không? Gần đây nghe nói có một tổ chức ngầm buôn bán Băng ở Bắc Kinh. Cái tổ chức này gọi là gì nhỉ? Từ Lãng và cái tổ chức này có liên hệ gì không? Ở thủ đô, ai là người thế lực nào chống đỡ cho cái tổ chức này?
Sở Phàm hỏi những điều này liên tục giống như súng liên thanh khiến cho A Thiến càng thêm sợ hãi. Cô nhanh chóng nói:
– Tôi không biết, tôi không biết, tôi cái gì cũng không biết. Anh làm ơn tha cho tôi, tôi cầu xin anh tha cho tôi.
– Tôi dĩ nhiên có thể tha cho cô, nhưng bọn Trương thiếu sẽ không tha cho cô đâu. Trước mắt có thể nói, cô và tôi đang ở trên cùng một chiếc thuyền, nếu như cô không hợp tác với tôi thì chiếc thuyền sẽ phải lật. Nếu như cô nói cho tôi biết một chút thông tin thì chúng ta có thể cùng nhau vượt qua sóng gió!
Sở Phàm trầm giọng nói.
– Không, tôi không biết, tôi việc gì cũng không biết.
A Thiến nói xong không tự chủ được xê ra xa Sở Phàm một chút.
Sở Phàm khẽ than nhỏ một tiến, tay phải giơ lên, một con dao nhỏ sáng chói đã nằm trong tay của hắn. Mũi dao sắc bén làm người ta phải chói mắt.
– Anh, anh muốn làm gì?
A Thiến không kìm được đứng lên, từng bước một lùi xuống.
Sở Phàm đứng lên, đi đến gần A Thiến.
A Thiến lùi xuống, trong lòng cô vô cùng hoảng sợ. Cảm giác hưng phấn kích thích khi Sở Phàm khiêu khích trượt trên người của cô đã không còn đọng lại một chút gì mà trở thành một cảm giác vô cùng sợ hãi.
Trên khuôn mặt Sở Phàm không có chút cảm xúc, hai mắt lạnh như dao, nhìn vào khuôn mặt của A Thiến vì sợ hãi mà trở nên trắng bệch, đi từng bước tới gần cô.
Đột nhiên, A Thiến cảm thấy lưng của cô đã chạm vào tường. Cô đã không còn đường lui,
– Anh, anh muốn làm gì? Anh, anh không phải đã nói là sẽ không giết tôi sao?
A Thiến run rẩy nói.
– Tôi sẽ không giết cô, tôi chỉ làm một số việc để cô muốn nói ra sự thật thôi!
Sở Phàm thản nhiên nói, sau đó con dao trong tay khẽ đưa lên trên mặt của A Thiến. Trên mặt cảm nhận được mũi dao lạnh như băng đó xâm nhập vào thể xác và tinh thần của A Thiến khiến cho tim cô đập thình thịch.
Đột nhiên. Sở Phàm kéo cái dây đeo trên người của A Thiến xuống, con dao sắc bén bên tay phải cắt một cái.
– A!
A Thiến không nhịn được hô lên một tiếng. Cô nhắm mắt lại, hơn mười giây sau cô vẫn cảm thấy mình vẫn bình yên vô sự nhưng cô bỗng cảm thấy bộ ngực của mình bỗng trở nên mát lạnh. Thì ra chiếc áo của cô đã bị cắt đứt cho nên bộ ngực của cô đã bị lộ ra.
A Thiến không mang áo ngực, dây đeo lại bị cắt đứt. Bộ ngực tròn trịa, đầy đặn như hai quả đu đủ, trắng như tuyết đã bị lộ ra, bây giờ vẫn còn hơi hơi run. Bên cạnh bầu vú ửng đỏ còn nhìn thấy được rõ ràng những mạch máu đang chảy. Sở Phàm nhìn chằm chằm không chớp mắt vào bộ ngực lõa lồ của A Thiến.
Nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Sở Phàm. A Thiến cảm thấy bụng dưới nóng lên, cái cảm giác nhục dục này truyền khắp toàn thân, thân thể mềm mại của cô không kìm được khẽ run rẩy. Cùng lúc đó, ánh mắt chăm chú của Sở Phàm cũng trở nên ngày càng nóng bỏng.
Khuôn mặt xinh đẹp của A Thiến khẽ ửng hồng. Cơ thể cô cố gắng dựa vào vách tường. Vậy là bộ ngực của cô sẽ chạm vào ngực của Sở Phàm. Bụng dưới của cô lại thường xuyên co rút lại. Cô đột nhiên có một cảm giác nhục nhã. Tất cả sáng như ban ngày, đều bị Sở Phàm nhìn chằm chằm. Thình lình cô nhìn thấy bàn tay của Sở Phàm hướng về phía bộ ngực trần của cô..