Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 253 Vụ thảm sát ở khu nhà xưởng bỏ hoang – Botruyen
  •  Avatar
  • 63 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 253 Vụ thảm sát ở khu nhà xưởng bỏ hoang

 

Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang

Nguồn: Sưu Tầm

 

Một chiếc xe con màu đen chạy vùn vụt dọc theo cao tốc quốc lộ Tân Hải. Lái xe chính là một người trẻ tuổi có khuôn mặt trầm tĩnh, chính là Sở Phàm.

Nằm ở đằng sau xe, nhị tiểu thư vẫn còn đang ngủ say, trên khuôn mặt xinh đẹp của cô hiện lên vẻ yên bình, không hề biết vụ thảm sát ở khu nhà xưởng bỏ hoang kia đã làm chấn động cả Bắc Kinh. Đi được nửa đường thì Sở Phàm và Kim Cương, Ngân Hồ chia tay nhau. Bây giờ hắn đang lái xe trên đường cao tốc để đưa nhị tiểu thư về biệt thự Lam Hải nghỉ ngơi.

 

Hắn cần phải đưa cô về gấp vì hắn còn một việc rất trọng yếu cần làm. Hắn phải nhanh lên, nhất định phải đến trước khi bọn Trương thiếu biết Trần Tuấn Sinh và bảy người kia đã chết.

 

Hai mươi phút sau, Sở Phàm lái xe về tới biệt thự Lam Hải. Lúc này đã là mười giờ đêm, Sở Phàm ôm nhị tiểu thư đi vào thì thấy đại tiểu thư đang ngồi ở phòng khách vừa xem TV vừa chờ đợi. Hai cô gái Tô Phỉ cùng Trầm Mộng Lâm cũng chưa về nhà. Tô Phỉ và Trầm Mộng Lâm bọn họ cũng chưa đi ngủ.

 

Bọn họ nhìn thấy Sở Phàm đưa nhị tiểu thư trở về thì tất cả đều đứng lên đón. Sở Phàm ôm nhị tiểu thư đặt lên chiếc ghết sofa, vội vàng nói:

 

– Nhị tiểu thư mệt quá, còn đang ngủ, cứ để cho cô ấy nghỉ ngơi đi. Tôi còn có việc phải đi trước.

 

Sở Phàm nói xong quay người đi ra ngoài.

 

– Tiểu Sở, đã trễ thế này rồi anh còn định đi đâu?

 

Đại tiểu thư quan tâm hỏi.

 

– Sở ca ca, Sở ca ca..

 

Phía sau truyền đến tiếng gọi của hai cô gái Tô Phỉ và Trầm Mộng Lâm. Sở Phàm vẫn không quay lại, bước lên xe rồi lái ra khỏi biệt thự Lam Hải.

 

Sở Phàm tăng tốc lên tới 180km/h rồi phóng xe vùn vụt hướng tới tiểu khu Phong Nhã. Hắn chính là đang muốn tìm A Thiến.

 

May mắn là khoảng cách từ biệt thự Lam Hải tới khu vườn Phong Nhã cũng không xa. Hắn hoàn toàn có thể tự tin mình có thể gặp được A Thiến trước khi Trương thiếu giết cô để diệt khẩu. Bởi vì trong màn kịch này A Thiến là một vai diễn hết sức quan trọng.

 

Hắn tin rằng vụ thảm sát ở dãy nhà xưởng bỏ hoang bây giờ đã kinh động tới cảnh sát rồi. Trương thiếu chắc cũng đã biết. May mà trước khi chết Trần Tuấn Sinh đã gọi điện thoại báo là đã thành công nên có thể kéo dài thời gian của bọn Trương thiếu, để cho Sở Phàm có thể tìm được A Thiến trước một bước.

 

Cái chết của Trần Tuấn Sinh giống như một quả bom hạng nặng nổ ra ở Bắc Kinh. Bởi vì Trần Tuấn Sinh chính là con của Cục trưởng Cục Công an. Mà cái Sở Phàm muốn chính là sự chấn động này. Hắn muốn đánh cược một phen, tiền đặt cược chính là ở trên người của bố Trần Tuấn Sinh, Cục trưởng Trần Thiên Minh.

 

Ngoại ô phía Đông, trong dãy nhà xưởng bỏ hoang.
– Vậy chúng ta phải đối phó thế nào?

 

Lâm Phong hỏi.

 

– Bây giờ, điều quan trọng nhất là làm rõ mọi việc cho Trần Thiên Minh biết. Chỉ cần Trần Thiên Minh biết con trai của lão bị Sở Phàm giết. Nếu như có thể mượn sức của Trần Thiên Minh, thì với quyền lực của lão chúng ta lại càng có dễ dàng đối phó với Sở Phàm hơn.

 

Tinh quang trong mắt Trương thiếu chớp động, đột nhiên hắn nhớ tới một điều gì đó, vội vàng nói:

 

– Đúng rồi, thiếu chút nữa tao quên mất một nhân vật trọng yếu!

 

– Ai?

 

Lâm Phong hỏi.

 

– A Thiến. Cô ta biết quá nhiều chuyện, không thể để cô ta còn sống trên thế gian này nữa, càng không thể để cô ta rơi vào tay Sở Phàm.

 

Trương thiếu âm trầm nói.

 

– Trương thiếu việc này giao cho tôi xử lý. A Thiến là do tôi đem về. Cuối cùng hãy để tôi mang cô ta đi!

 

Từ Lãng đứng lên nói.

 

– Ừ, đi đi. Làm sạch sẽ gọn gàng một chút.

 

Trương thiếu lạnh lùng nói.

 

– Vâng!

 

Từ Lãng nói xong liền đi ra ngoài.

 

Ánh mắt của Trương thiếu trở nên âm trầm, tựa hồ như hắn đang suy nghĩ bước hành động tiếp theo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.