Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 252 Mày vẫn phải chết – Botruyen
  •  Avatar
  • 60 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 252 Mày vẫn phải chết

 

Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang

Nguồn: Sưu Tầm

 

Rõ ràng thái độ của Trần Tuấn Sinh đã nằm trong dự kiến của Sở Phàm.

Đối phó với người như Trần Tuấn Sinh, Sở Phàm có cả đống biện pháp để khiến gã phải mở miệng. Chỉ là vấn đề ở thời gian nhanh hay chậm mà thôi.

 

– Nói đi, tao đang nghe đây.

 

Sở Phàm nhìn sắc mặt tái nhợt của Trần Tuấn Sinh thản nhiên nói.

 

Trần Tuấn Sinh khóe miệng mấp máy, chậm rãi nói:

 

– Tất cả việc này đều đã được lên kế hoạch từ nửa tháng trước. Nửa tháng trước tao quen được một người tên là Từ Lãng. Lúc đầu tao tưởng hắn là một người rất cởi mở, là một người bạn thân. Kỳ thực, hắn chính là một người thâm hiểm khẩu phật tâm xà. Hắn đầu tiên dùng một cô gái tên là A Thiến để mê hoặc tao, sau đó âm thầm, âm thầm bỏ Băng Độc vào trong rượu cho tao uống. Bốn năm ngày sau bất ngờ tao phát hiện ra mình bắt đầu buồn ngủ, khó chịu. Đồng thời hoàn toàn say mê A Thiến. Đúng thế, A Thiến chính là một nữ thần phóng túng dâm đãng. Đến bây giờ tao hoàn toàn không thể tự kiềm chế trước sự mê hoặc của nàng. Ghê tởm hơn chính là, tao càng lúc càng mê đắm, khó có thể từ bỏ được.

Trần Tuấn Sinh nói xong trên mặt lộ ra một vẻ mặt vừa ân hận lại vừa đau khổ.

 

– Băng Độc làm cho tâm tình người ta hình thành một cảm giác ỷ lại. Khả năng nghiện rất lớn, chỉ có những người có ý chí kiên cường mới có thể từ bỏ được thôi. Nói như vậy cái thằng Từ Lãng kia chính là người đứng đằng sau khống chế mày ư?

 

Sở Phàm trầm giọng nói.

 

– Không, không phải hắn.

 

Trong mắt Trần Tuấn Sinh hiện lên một cảm giác sợ hãi ghê gớm. Gã tiếp tục nói:

 

– Ngay từ đầu tao cũng cho rằng tất cả đều do thằng Từ Lãng kia lén lút giật dây sau lưng. Nhưng cuối cùng tao cũng biết người thao túng tất cả mọi việc không phải là hắn. Mà là Trương thiếu.

 

– Trương thiếu à?

 

Sở Phàm nhíu nhíu mày, không kìm được hỏi lại.

 

Trần Tuấn Sinh nghe vậy thì hơi sửng sốt. Gã quả thực không ngờ đến “Trương thiếu” mà Sở Phàm cũng không biết. Đúng vậy, ở Bắc Kinh lần đầu tiên có người không biết Trương thiếu là ai. Có một câu nói là: “Ở thủ đô, bất kỳ ai cũng đều biết Trương thiếu.”

 

– Trương thiếu chính là con của bí thư thị ủy. Ở thủ đô là một công tử cực kỳ danh tiếng, là một thủ lĩnh có khí phách. Tất cả việc này đều do Trương thiếu sắp xếp phía sau hết.

 

Trần Tuấn Sinh hít một hơi thật sâu nói.

 

Sở Phàm nghe vậy thì không nói gì, trầm tư một lúc lâu, cuối cùng trầm giọng hỏi:

 

– Nói như vậy mọi hành động của mày hôm nay đều do Trương thiếu sai khiến phải không?

 

– Đúng, chính là anh ta. Tôi không thể không nghe lời anh ta. Anh ta đã hoàn toàn cô lập tôi. Trước kia tôi theo anh ta cùng nhau chơi đùa nhưng hiện giờ tôi trốn gặp anh ta như là giống như trốn tránh ôn thần. Đây đều là Trương thiếu âm thầm giở trò quỷ. Thêm nữa, anh ta đã dùng Băng Độc để không chế tôi!

 
 

Sở Phàm nói xong thì ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng, từng chữ, từng chứ nói:

 

– Mày chết ở đây rồi thì mới có thể kết thúc màn kịch này. Tao mới có thể phản công lại bọn Trương thiếu.

 

– Đồ điên, đồ điên, mày đúng là đồ điên. Mày vẫn là một thằng khốn kiếp!

 

Trần Tuấn Sinh nói xong giãy giụa đứng lên, không quay đầu lại lảo đảo chạy trốn.

 

Sở Phàm cười lạnh một tiếng, đi đến trước mặt tay súng đã chết, nắm lấy tay phải cầm súng của gã đó, nhắm về phí Trần Tuấn Sinh đang chạy điên cuồng, nhẹ nhàng khống chế ngón tay trỏ của tay súng rồi bóp cò.

 

Đoàng!

 

Trần Tuấn Sinh đang chạy bỗng dừng lại. Sau đó ” ầm” một tiếng, gã đã ngã xuống đất.

 

Tay súng cuối cùng cũng chứng tỏ được kỷ lục chưa bao giờ thất bại của mình. Chỉ là nực cười ở chỗ lần cuối cùng mà gã thành công lại không phải dùng để đối phó với kẻ địch của mình!

 

Vẻ mặt của Sở Phàm vẫn lạnh lùng như cũ. Hắn quay về phía Ngân Hồ nói:

 

– Ngân Hồ, cô thay đổi sơ sơ cái hiện trường này một chút. Biến thành hai người đấu súng với nhau, cuối cùng Trần Tuấn Sinh chết trong tay của tay súng.

 

– Dạ, chủ nhân!

 

Ngân Hồ nói.

 

– Còn nữa, không được lưu lại một chút dấu vết gì của chúng ta. Tất cả phải được xóa bỏ sạch sẽ.

 

Sở Phàm nói.

 

Ngân Hồ vâng lệnh đi làm, Kim Cương ở bên cạnh cũng đi trợ giúp cho Ngân Hồ. Ước chừng khoảng bảy tám phút sau tất cả mọi thứ đều sửa xong. Sở Phàm nhìn nhìn, hài lòng gật đầu nói:

 

– Chúng ta đi thôi, nơi này không nên ở lâu!

 

Sở Phàm nói xong ôm lấy nhị tiểu thư đang ngủ say, cùng Ngân Hồ và Kim Cương lặng lẽ rời khỏi. Lúc đi qua bên cạnh Trần Tuấn Sinh, hắn thì thào nói:

 

– Trần Tuấn Sinh mày sẽ không phải chết một mình, mày cứ chờ đi bọn Trương thiếu và Lâm Phi Dật, Lâm Phong. Bọn chúng sẽ phải đi xuống âm phủ cùng mày.

 

Trong vòng một phút đồng hồ ngắn ngủi, Sở Phàm, Ngân Hồ và Kim Cương rời khỏi khu nhà xưởng bỏ hoang không một tiếng động.

 

Đêm tối như mực, đen kịt một vùng, bầu không khí trong công trường bỏ hoang tràn ngập mùi máu tươi ảm đạm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.