Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang
Nguồn: Sưu Tầm
Tạm thời thế đã
Sở Phàm đang tập trung suy nghĩ thì bỗng nghe thấy có tiếng động cơ xe ô tô từ bên ngoài khu biệt thự truyền đến. Hắn nghĩ thầm, “Đây liệu có phải là Tiểu Lâm vàT Phỉ? Tuyệt đối không thể để bọn họ nói với đại tiểu thư là không thấy nhị tiểu thư đâu cả. Đại tiểu thư vừa mới bị cảm, hôm nay lại đấu thầu thất bại trong lòng vẫn còn đang buồn, nếu như bây giờ để đại tiểu thư biết chuyện này thì chẳng phải khiến cô càng thêm lo lắng sao?”
Sở Phàm nghĩ vậy liền lập tức chạy ra ngoài. Đáng tiếc vẫn chậm một bước, đại tiểu thư đã ra ngoài đón tiếp hai người bọn họ. Đại tiểu thư nhìn thấy trong xe chỉ có Tiểu Lâm và Tiểu Phỉ thì không khỏi kinh ngạc hỏi:
– Tiểu Vân đâu? Nó vẫn còn ở trường học à?
– Chị Kỷ.
Tiểu Lâm mới nói được nửa câu thì bị Sở Phàm từ cách đó sáu bảy mét ngắt lời:
– Tôi biết Tiểu Vân đi đâu, vừa rồi cô ấy mới gọi điện thoại cho tôi, nhưng không phải là dùng điện thoại di động, di động của cô ấy hết pin rồi.
Trầm Mộng Lâm cùng Tô Phỉ sau khi nghe vậy thì vui mừng hẳn lên, chạy tới hỏi:
– Sở ca ca, Tiểu Vân đã gọi điện thoại cho anh à? Cô ấy bây giờ ở đâu?
– Cô ấy muốn tôi ra ngoài đón cô ấy, ha ha, việc này đều do tôi, vốn là hôm nay tôi hứa sẽ đưa cô ấy đi học sau đó đưa cô ấy về. Cuối cùng tôi cùng đại tiểu thư đi đấu thầu nên quên mất, cô ấy liền giận dỗi bỏ đi, tôi phải đi đón cô ấy về.
Sở Phàm không hề thay đổi sắc mặt, thong thả nói.
– Hóa ra là thế, hại bọn em lo lắng không yên!
Tô Phỉ vỗ vỗ ngực nói.
– Tiểu Vân này cũng thật là!
Đại tiểu thư ở bên cạnh trách mắng.
– Này Sở ca ca, để em đi với anh.
Trầm Mộng Lâm nói.
– Không cần
Sở Phàm cười nói:
– Các cô cũng biết lúc mà nữ sinh hờn giận thì chắc chắn không muốn người khác nhìn thấy. Tiểu Vân cũng nói là chỉ cần một mình tôi đến, tôi sợ các cô cũng đến thì Tiểu Vân sẽ tiếp tục giận dỗi. Cô bé ấy rất bảo thủ chúng ta cần phải tôn trọng ý kiến của cô ấy.
– Thông minh, không ngờ nhị tiểu thư cô cũng nghĩ ra.
Trần Tuấn Sinh cười nói.
– Thằng khốn nạn này, có phải mày đã bố trí người mai phục quanh đây hết rồi. Một khi Sở đại ca đến đây mày sẽ làm hại anh ấy chứ gì?
Nhị tiểu thư hổn hển hỏi.
– Ái chà, thông minh, thông minh. Tôi không thể nhịn được phải vỗ tay tán thưởng cô.
Trần Tuấn Sinh cười đắc ý, giống như gã đã trông thấy cảnh Sở Phàm ngã xuống.
-Mày, mày quá tiểu nhân bỉ ổi. Mày sẽ chết không yên lành được đâu.
Nhị tiểu thư tức giận mắng.
– Bỉ ổi? Sở Phàm mới chính là tên bỉ ổi khốn nạn. Sự việc ở quán bar Sway đừng tưởng tao không biết. Hắn che mặt nạ, hại tao tưởng là Lâm Phi Dật làm. Thù này tao tao không thể không báo được.
Trần Tuấn Sinh tức giận nói.
Nhị tiểu thư nghe vậy thì có hơi sửng sốt. Thì ra sự việc Sở đại ca ở quán bar Sway đeo mặt nạ giả trang dạy dỗ gã đã bị gã biết. Nhị tiểu thư hừ một tiếng nói:
– Hôm đó ở quán bar Sway chính là mày đã bức ép tao trước. Cho dù Sở đại ca không ra mặt dạy bảo mày thì tao sau này cũng không bỏ qua cho mày.
– Chậc chậc, nhị tiểu thư ơi, cô cho là mấy đồng tiền dơ bẩn của cha cô là ghê gớm lắm à? Cô xem cô bây giờ đi, không phải đã bị tôi bắt cóc đến đây ư? Cô có biết bây giờ tôi có thể giết cô, thậm chí có thể muốn làm gì với cô cũng được không?
Ánh mắt của Trần Tuấn Sinh bắn ra từng tia hàn quang, trầm giọng nói.
– Mày thử đụng đến một sợi lông của tao xem, Sở đại ca nhất định sẽ lột da mày ra!
Nhị tiểu thư lớn tiếng nói.
– Sở đại ca của cô?
Trần Tuấn Sinh coi đồng hồ rồi lạnh lùng nói:
-Đã một giờ năm mươi sáu phút trôi qua, theo tôi thấy cái thằng Sở đại ca của cô chắc chả dám đến đâu.
Gã đâu biết rằng, giờ này, Sở Phàm cùng với bọn Ngân Hồ và Kim Cương đã lặng lẽ tiến đến dãy nhà xưởng bỏ hoang này rồi. Một trường giết chóc đang lặng lẽ diễn ra.