Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 247 Cuộc đấu thầu – Botruyen
  •  Avatar
  • 75 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 247 Cuộc đấu thầu

 

“Tập kích xử lý Sở Phàm!”

 

Trần Tuấn Sinh nghe đến mấy chữ đó của Trương thiếu thì dường như đã hình dung ra cảnh Sở Phàm bất lực nằm trên vũng máu chết thẳng cẳng.

Trưa hôm nay, khi gặp Sở Phàm ở trường học, trong lòng gã đầy sự oán hận, hận không thể lập tức giết chết Sở Phàm. Nhưng gã biết, lúc ấy không có năng lực này, cho nên gã đành phải nhịn xuống. Thế mà tối nay, Trương thiếu lại tự mình phát lệnh ngày mai bắt đầu hành động. Có thể thấy tâm tình gã kích động đến thế nào. Gã hỏi lại Trương thiếu:

 

– Ngày mai sẽ hành động thế nào?

– Mấy ngày nay cậu đã nắm bắt được lịch trình của nhị tiểu thư nhà họ Kỷ rõ ràng rồi chứ?

– Báo cáo Trương thiếu: rất rõ ràng. Bất cứ lúc nào cũng đều có thể hành động được.

– Tốt! Cậu bắt cóc nhị tiểu thư nhà họ Kỷ đi, sau đó đưa tới cái nhà xưởng bỏ hoang kia. Nhớ: phải tiến hành hành động trong khoảng thời gian từ hai đến bốn giờ chiều. Bởi vì thời điểm đó là Sở Phàm đang phải tham gia cuộc đấu thầu lô đất của Bộ Tài nguyên tổ chức.

– Được, Trương thiếu, tôi nhớ rồi.

– Vẫn còn có một chút trang thiết bị khác. Tóm lại, cậu đừng có để tôi thất vọng đấy.

– Sẽ không đâu. Tôi nhất thiết sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Trương thiếu đã giao.

– Ừ, thôi không nói nhiều nữa. Đêm nay cậu nghỉ ngơi cho tốt vào.

 

Trương thiếu nói xong thì gác máy.

Tâm tình Trần Tuấn Sinh kích động mãi không bình tĩnh lại được. Ngày mai, ngày mai là bắt đầu hành động rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Phàm và đại tiểu thư thức dậy từ sớm. Hôm nay là ngày tổ chức đấu thầu lô đất số 10 ở cạnh đường Quang Hoa. Sở Phàm và đại tiểu thư đã chuẩn bị ổn thỏa cả rồi.

Nhị tiểu thư thức dậy xong, chào Sở Phàm và đại tiểu thư rồi tự lái xe đi học. Sau đó, Sở Phàm và đại tiểu thư cũng lái xe đến tòa nhà Quốc Cảnh.

Hai giờ chiều, Sở Phàm và đại tiểu thư đại diện cho Công ty Bất động sản Quốc Cảnh đến tham gia cuộc đấu thầu lô đất do Bộ Tài nguyên tổ chức.

Trong đại sảnh, người ra người vào tấp nập. Nhóm đại tiểu thư đại diện cho Công ty Bất động sản Quốc Cảnh sau khi đến nơi đã được nhân viên phục vụ sắp xếp vị trí chỗ ngồi chu đáo trong đại sảnh, là ở ghế số 2. Sở Phàm và đại tiểu thư an vị rồi thì phát hiện ra Triệu Hoa, đại diện cho Công ty Bất động sản Kim Khoa cũng đến tham gia đấu giá, ngồi ngay phía bên phải Sở Phàm.

Trong đại sảnh cũng đã có một số đại diện của các công ty bất động sản và các đơn vị kinh doanh thuộc sở hữu nhà nước trong lĩnh vực bất động sản đến tham gia rồi.

– Triệu công tử, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ ạ?

 

Sở Phàm nhỏ giọng chào hỏi Triệu Hoa bên cạnh.
 

– 61 triệu.

Ánh mắt Sở Phàm sáng lên. Theo yêu cầu của Kỷ Thiên Vũ, nếu như mức giá vượt lên trên 60 triệu thì không cần đấu nữa.

– 61 triệu lần một.

 

Người chủ trì bắt đầu hô to.

– 61 triệu lần hai.

 

Người chủ trì lại hô tiếp.

– 62 triệu.

 

Đại tiểu thư đột nhiên nâng bảng lên, sắc mặt bình tĩnh, giọng điệu kiên quyết.

Lúc này, Lam Chính Quốc cũng không khỏi giật mình. Lão bắt đầu âm thầm tính toán. Theo dự tính của một con cáo già như lão thì Kỷ Thiên Vũ nhiều lắm là đặt đến giá 60 triệu. Ấy thế mà giờ thì không ngờ lại nâng lên đến tận 62. Điều này cũng vượt quá sự hình dung của lão. Lão thầm cân nhắc xem có nên tiếp tục lấy lô đất này hay không.

Lúc này người chủ trì bắt đầu đếm rồi.

Lam Chính Quốc dường như là đã hạ quyết tâm, đột nhiên giơ bảng lên, trầm giọng hô:

 

– 63 triệu.

Im lặng. Toàn trường im phăng phắc. Tất cả đều trông chờ phản ứng của phía Công ty Bất động sản Quốc Cảnh.

Nhưng mà, lại không có phản ứng nào cả. Khi Lam Chính Quốc hô to lên 63 triệu, đại tiểu thư quay sang nhìn Sở Phàm, trong mắt có vẻ đắc ý. Sở Phàm cũng hiểu ý, cười cười.

– 63 triệu, chốt giá. Lô đất số 10 cạnh đường Quang Hoa thuộc về Tập đoàn Lam Thị.

 

Người chủ trì sau khi đã hô ba lượt không có ai phản ứng gì thì lớn tiếng tuyên bố.

Lập tức, toàn trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, một số đại diện các công ty tập đoàn cũng lên tiếng chúc mừng. Một số phóng viên trong hội trường cũng tới đó phỏng vấn Lam Chính Quốc.

Đúng lúc này, một cô gái mặc quần bò, áo khoác sát nách màu lam ở một chỗ ngồi trong dãy thứ 2 từ dưới lên đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi hội trường. Trên người cô mang theo một khí chất u buồn, trầm lắng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.