Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang
Nguồn: Sưu Tầm
Nhoằng cái đã qua 56 ngày. Những ngày này, Sở Phàm và đại tiểu thư luôn bận rộn chuẩn bị các tư liệu có liên quan đến lô đất số 10 ở cạnh đường Quang Hoa.
Mấy ngày này, các lãnh đạo cấp cao và các chuyên gia phân tích thị trường của công ty bất động sản Quốc Cảnh đã nghiên cứu, phân tích và xác định là giá cả tối đa của lô đất này là trong phạm vi 60 triệu. Mức giá giới hạn 60 triệu này là do nhóm các chuyên gia của Tập đoàn Quốc Cảnh phân tích từ những yếu tố như những triển khai ở lô đất số 10, rồi tương lai năm năm tới của thị trường giá cả, cũng như là những thay đổi về tỉ giá nội ngoại tệ, v.v, sau đó, tổng hợp lại và đưa ra mức giá giới hạn chuẩn như thế này.
– Thời gian trôi qua mau thật, ngày mai là bắt đầu đưa thầu lô đất số 10 ở cạnh đường Quang Hoa rồi.
Sở Phàm nói với đại tiểu thư khi đang ngồi trong văn phòng ở khu tổng tài Hoa Bắc của Tập đoàn Quốc Cảnh.
– Sao rồi? Anh bắt đầu thấy kích động rồi à? Hay là sợ rồi?
Đại tiểu thư trêu ghẹo hắn.
– Sợ á? Haha, đi cùng đại tiểu thư thì cho dù có là đầm rồng hang hổ tôi cũng không chớp mắt đâu.
Sở Phàm cười lớn.
– Hừ, ai mà biết được là có đầm rồng hang hổ cho anh đi hay không mà dám nói khoác thế hả?
Đại tiểu thư lầu bầu.
Sở Phàm cười thoải mái, bảo:
– Đại tiểu thư thật là thông minh sáng lán. Bị cô nhìn trúng tim đen rồi. Chẹp. Mắt tôi chắc chắn là sẽ phải chớp rồi. Người đang sống thì làm sao mà cứ trợn mắt không nháy được. Có đúng không nào?
Đại tiểu thư phì cười, lườm Sở Phàm một cái, lầu bầu:
– Không thèm nói chuyện với anh nữa. Không còn sớm nữa đâu. Chúng ta đi thôi. Luôn tiện qua đại học Yên Hoa đón Tiểu Vân đi.
– Được, đồng ý.
Hai người vừa nói vừa đi ra khỏi Tập đoàn Quốc Cảnh. Đại tiểu thư cùng đi xe của Sở Phàm, chạy về hướng đại học Yên Hoa. Sau khi Sở Phàm có xe thì đại tiểu thư khi đi ra ngoài rất ít khi lái xe BMW của mình. Nếu không có việc gì thì đều là ngồi xe Sở Phàm đi ra bên ngoài hết. Sở Phàm đương nhiên là tình nguyện cho rằng biểu hiện thế này có nghĩa là đại tiểu thư thích ở cùng một chỗ với hắn.
Lam Tuyết nghe thế xong thì không nói gì, hơi cúi đầu, có vẻ trầm tư. Trong đôi mắt tràn ngập u buồn như vừa thở dài bất đắc dĩ.
Khu Đông Thành, ở quán bar Nhất Dạ Tình.
Trần Tuấn Sinh đang ở trong gian phòng mà Từ Lãng bố trí cho mình, hít Băng Độc, vẻ mặt say mê ngây ngất.
A Thiến gợi cảm xinh đẹp nằm trên giường. Cô vừa châm một điếu thuốc, nhìn vẻ mặt Trần Tuấn Sinh đang hít Băng Độc kia mà chán ghét. Cô biết, tiếp đây Trần Tuấn Sinh chắc chắn sẽ lại hùng hục như chó điên trên người mình. Cô khẽ thở dài, thôi thì vì 1,5 triệu sắp tới tay kia mà đành tạm thời nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa vậy.
Có điều cũng khiến cô cảm thấy tạm chấp nhận được là Trần Tuấn Sinh cũng không phải loại đàn ông béo múp míp hay là xấu xí biến thái gì. Chứ nếu không thì thật sự không hiểu cô sẽ nhẫn nhịn sao được nữa.
Trần Tuấn Sinh hít Băng Độc xong thì cả thể xác và tinh thần đều phấn khởi, kích động hẳn lên. Nhìn A Thiến đang nằm trên giường, ánh mắt gã lộ ra vẻ hưng phấn, ngọn lửa nhục dục như bùng lên.
Đúng lúc này, điện thoại của gã trên bàn đột nhiên đổ chuông. Là Từ Lãng gọi. Gã vội nhấc máy:
– Anh Từ, có chuyện gì thế ạ?
– Trần Tuấn Sinh, là tôi.
– A, là, là Trương thiếu ạ?
– Đúng thế. Tôi dùng điện thoại của Từ Lãng gọi cho cậu. Mấy ngày nay cậu sống ổn chứ?
– May nhờ có Trương thiếu quan tâm, sống rất ổn ạ. Không biết Trương thiếu gọi cho tôi có việc gì thế?
– Mấy ngày nay cậu sống cũng thư thái rồi, giờ thì cũng nên thể hiện chút năng lực của cậu đi.
– Ý của Trương thiếu là…?
– Ngày mai sẽ bắt đầu tập kích xử lý thằng Sở Phàm!
Thanh âm thâm trầm lạnh lẽo của Trương thiếu chậm rãi truyền lại từ đầu dây bên kia.