Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang
Nguồn: Sưu Tầm
Sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, đêm khuya, gió mơn man thổi, nhẹ nhàng khoan khoái vô cùng. So với những nóng bức oi ả ban ngày thì thực sự là thể xác và tinh thần đang được giải tỏa.
Gió đêm thổi bay bay làn váy dài của Lam Tuyết. Sở Phàm bất giác lại tưởng tưởng đến động tác kinh điển, cả hai tay che váy bị thổi tung của Marilyn Monroe. Hắn thầm nghĩ, “Nếu có trận gió thật to thổi bay cả váy của Lam Tuyết, để cho Lam Tuyết tái hiện lại động tác kinh điển kia thì thật là quá tốt!”
Lam Tuyết trong đêm khuya càng thêm xinh đẹp, khí chất cũng càng thêm vẻ u buồn độc đáo. Dường như cô đã thuộc về đêm khuya yên tĩnh này. Đêm khuya, lại như làm nở rộ khí chất xinh đẹp của một người lặng lẽ như cô.
Sở Phàm đôi khi cảm thấy bản thân mình cũng hết thuốc chữa thật. Đi với một cô gái xinh đẹp thuần khiết như thế mà hắn vẫn còn âm thầm tính toán đen tối được. Xem ra rời xa Phật môn lâu ngày nên tâm tính cũng thay đổi rồi, nếu sư phụ mà biết thì không nổi giận mới là lạ.
Lam Tuyết chợt nói:
– Anh biết không, tôi thích nhất là thời gian này, thời gian khi mọi người đã ngủ rồi, tất cả thế giới đều an tĩnh. Đêm rất tĩnh lặng, suy nghĩ của tôi có thể bay lượn trong không trung. Lúc này đây, tôi có thể cẩn thận lắng nghe tiếng lòng của chính mình. Mọi thứ lúc này đều rất tốt đẹp.
Sở Phàm nói:
– Tôi thấy cô giống như một tinh linh màu lam trong đêm khuya, say mê khiêu vũ lúc nửa đêm. Tuy nói là không có người xem, nhưng cô chỉ cần tự mình ủng hộ chính mình là được.
– Vậy còn anh thì sao? Anh không ủng hộ tôi sao?
Lam Tuyết đột nhiên ngẩng mặt lên, hỏi.
– Có chứ, nhưng cô bây giờ sao lại không cười nữa thế?
Lam Tuyết nở nụ cười, cười rất đẹp. Cô đột nhiên hỏi:
– Gần đây anh có bận việc gì không?
– Chỉ có đi chuẩn bị hồ sơ thầu thôi.
Sở Phàm trả lời rất chi tiết.
– Hồ sơ thầu à? Hồ sơ thầu cái gì?
Lam Tuyết tò mò hỏi.
– Gần đây chính phủ quy hoạch lô đất cánh đồng ở bên cạnh đường Quang Hoa. Tôi và đại tiểu thư đại diện cho Tập đoàn Quốc Cảnh đi lo đấu thầu khu đất này.
Sở Phàm trả lời.
Sở Phàm chậm rãi tâm sự.
– Có thể là họ cũng có nỗi khổ trong lòng thật. Thiên hạ nào có cha mẹ nào không thương yêu con mình. Yên tâm đi Tiểu Sở, rồi sẽ có một ngày anh tìm được cha mẹ mình thôi.
Đại tiểu thư an ủi nói.
Sở Phàm cười cười, bảo:
– Cảm ơn đại tiểu thư. Từ hồi đến biệt thự Lam Hải ở cùng với các cô đến nay, tôi đã bắt đầu cảm nhận được cảm giác ấm áp của gia đình. Sống ở đây tôi thật sự là rất vui vẻ.
– Thực ra chúng tôi mới phải cảm ơn anh mới đúng. Có anh đến đây khiến cho nơi này có cảm giác an toàn hơn. Hơn nữa, anh có nhận thấy hay không, từ sau khi anh đến đây, Tiểu Vân, kể cả Tiểu Lâm và Tiểu Phỉ nữa đều vui vẻ hơn trước kia rất nhiều.
Sở Phàm nghe thế thì rất xấu hổ. Nếu như lại để đại tiểu thư biết mình đang có ý đồ đen tối rình rập nhị tiểu thư, và có quan hệ mập mờ với Tiểu Lâm và Tiểu Phỉ thì nàng sẽ cảm thấy thế nào đây.
Hắn cười, pha trò lấp liếm:
– Tôi nghe nói vui vẻ là bệnh dễ lây đó. Có thể là chúng ta trong lúc sống cùng nhau lại đang đúng lúc khả năng miễn dịch với bệnh vui vẻ hơi thấp đấy.
– Ha ha, coi anh kìa, tự mình lại nói mình là loại bệnh độc dễ lây chứ.
Đại tiểu thư cười phá lên.
Sở Phàm cũng cười to, hắn rất thích cái cảm giác ngồi cùng một chỗ tâm sự linh tinh với đại tiểu thư. Cảm giác đó thật ấm áp, thật hạnh phúc.
Đột nhiên nàng hỏi rất chăm chú:
– À mà phải rồi, tôi rất muốn biết trong mắt anh tôi là kiểu phụ nữ như thế nào? Có phải là loại người quá khô khan chỉ biết lo công việc thôi phải không?
Sở Phàm trầm ngâm một chút rồi nói:
– Đại tiểu thư, năng lực công tác của cô là không thể nghi ngờ gì rồi. Theo quan điểm của tôi thì người phụ nữ khô khan chỉ biết lo công việc thường là những người chỉ có chỉ số thông minh chứ không có chỉ số tình thương. Những người như thế rất cố chấp, quyết đoán, không có chút nhân tình nào. Nhưng đại tiểu thư thì không như thế. Vẻ đẹp của cô thì tôi không bàn tới, tôi cho rằng sự thông minh và hiểu biết của cô mới là sự hấp dẫn cao nhất. Bề ngoài, cô hòa ái, bình dị, dễ gần, dịu dàng, lương thiện. Thứ lỗi cho tôi vụng về, quả thực là tôi không thể liên tưởng được cô với kiểu người phụ nữ khô khan chỉ biết lo công việc.
Trong khi lắng nghe Sở Phàm nói chuyện, đại tiểu thư vẫn cười cười. Sở Phàm nói xong thì đôi mắt như mơ của nàng mới khẽ chớp và nói:
– Đêm đã khuya lắm rồi. Thôi nói tới đây thôi, ngủ ngon nhé.
Sở Phàm nghe thế thì sửng sốt, “Đêm nay chỉ nói đến đây thôi ư?” Lời này là có ý gì chứ? Liệu có phải là đêm mai, đêm kia nữa… sẽ vẫn còn tiếp tục…?