Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang
Nguồn: Sưu Tầm
Trương Chính vừa về đã lớn tiếng gọi:
– Ba, mẹ, con về rồi.
– Thằng ranh này, giờ này mới về. Còn không mau tới đây chào bác Lam đi.
Từ trên bàn ăn, Trương Bằng lớn tiếng bảo.
Trương Chính nghe thế thì bước qua bên bàn ăn luôn để gặp cha con Lam Chính Quốc. Nhìn thấy Lam Tuyết, lập tức trong lòng hắn chấn động. Dung mạo tuyệt mỹ của Lam Tuyết cùng với khí chất u buồn đập vào mắt hắn giống như hòn đá vừa rơi xuống mặt hồ, khuấy đảo cả sự yên tĩnh.
Sau khi xoay người lại, hắn vội cười với Lam Chính Quốc, nói:
– Cháu chào bác Lam. Cháu xin lỗi ạ. Cháu có chút việc cho nên về ăn cơm muộn.
– Còn nữa con, cô đây là Lam Tuyết, con gái của bác Lam.
Bà Trương bên cạnh giới thiệu.
– Xin chào Lam tiểu thư, tôi là Trương Chính. Hoan nghênh cô và bác Lam tới làm khách ở gia đình tôi.
Trương Chính cười nói.
Lam Tuyết nghe thế cũng đành miễn cưỡng cười cười, không nói gì. Không biết vì sao, cô hơi phản cảm với kiểu nhìn chằm chằm của Trương Chính. Thấy Trương Chính, cô bất giác lại cứ nghĩ đến loài rắn. Cảm giác âm nhu từ người hắn tỏa ra khiến cô khó nhận diện được. Cô chỉ cảm thấy là đàn ông không nên có kiểu khí chất thế này. Tóm lại, trong lòng cô cảm thấy không thoải mái.
– Anh Lam, Tiểu Tuyết, hai người dùng cơm đi chứ. Đây là đều do chính tay nhà tôi nấu đấy, chắc chắn là không tốt bằng nhà hàng bên ngoài đâu. Không ngon lắm thì thông cảm nhé.
Trương Bằng ha hả cười nói.
– Không có đâu. Những đồ ăn này đều là bà xã thư ký Trương nấu ư? Thật thư ký Trương là người có phúc rồi. Đồ ăn ngon quá.
Lam Chính Quốc cũng cười nói.
Bà Trương cười, thêm vào:
– Vâng, những đồ ăn này đều là tôi nấu cả. Tôi đang còn lo là không hợp khẩu vị với anh Lam nữa cơ. Aizzzz, Tiểu Tuyết, cháu phải ăn nhiều lên đấy nhé.
– Dạ, cô cứ để cháu tự gắp ạ, không phải gắp cho cháu đâu.
Lam Tuyết thấy bà Trương bắt đầu gắp thức ăn cho cô thì vội nói.
– Lam tiểu thư có còn đi học đại học không?
Sáng nay Sở Phàm và đại tiểu thư đã đến gặp Kỷ Thiên Vũ ở công ty Quốc Cảnh để bàn công chuyện. Bàn việc xong dại tiểu thư ở lại công ty và lãnh đạo cấp cao của công ty cùng tham gia họp về tình hình lô đất số 10 ở cạnh đường Quang Hoa. Sở Phàm thì một mình lái xe trở về trước. Mãi về sau đại tiểu thư cũng chưa về, lại gọi điện thoại về báo là cô không về ăn cơm. Sở Phàm và nhị tiểu thư, Trầm Mộng Lâm bèn ăn cơm trước. Ba cô gái lại tranh cãi ầm ĩ. Chứng kiến mấy cuộc cãi vã trẻ con hài hước này lại khiến Sở Phàm cảm thấy trong lòng ấm áp hơn.
Tô Phỉ đã trải qua một “lễ rửa tội” điên cuồng đêm hôm trước nên cơ thể cũng có chút biến hóa. Tối qua là lần đầu tiên của Tô Phỉ. Mà lần đầu tiên này lại quá mức cuồng nhiệt. Cho nên hôm nay lúc đi lại hơi khuỳnh ra so với lúc bình thường. Những người đàn ông có kinh nghiệm có thể qua đó mà nhận ra được là đấy là tư thế đi của một cô gái mới thất thân.
Trầm Mộng Lâm thì từ lúc dâng hiến cho Sở Phàm tới giờ toàn cố ý tránh né hắn, tránh để quá mức thân mật thì có thể bị nhị tiểu thư và Tô Phỉ phát hiện ra. Có điều là Tô Phỉ đã âm thầm biết chuyện của Trầm Mộng Lâm và Sở Phàm rồi. Cho nên cô nhìn thấy thái độ của Trầm Mộng Lâm như thế thì rất buồn cười. So với Trầm Mộng Lâm thì biểu hiện của Tô Phỉ tự nhiên hơn, và mức độ thân thiết với Sở Phàm cũng tăng lên nhiều hơn.
Sở Phàm ngắm nhìn 2 cô gái Trầm Mộng Lâm và Tô Phỉ, thầm nghĩ, “chuyện của mình và Tô Phỉ chắc chắn là không thể gạt Tiểu Lâm mãi được. Cũng phải tìm một cơ hội để cho cô nàng biết sự có mặt của Tiểu Phỉ. Aizzzzz, biết đâu lúc đó lại có thể chơi ba chiều nhỉ?
Ánh mắt hắn lại quét một lượt về phía nhị tiểu thư đang cười tươi như hoa. Nếu có cả nàng. Ổn không nhỉ? Ổn chứ.
Vẻ bề ngoài của Sở Phàm thì thành thật trong khi nội tâm cầm thú của hắn thì lại đang chìm đắm trong sự tưởng tượng 4 chiều. Đột nhiên, điện thoại của hắn đổ chuông. Hắn cầm lên, thấy là Lam Tuyết đang gọi, vội chạy ra ngoài nghe điện thoại:
– Alo, Lam Tuyết à? Vui quá vui quá, không ngờ lại nhận được điện thoại của cô.
– Vâng, tôi đây. Anh đang ở đâu thế?
– Tôi à, tôi đang ở nhà. Cô thì đang ở đâu? Đừng có bảo tôi là cô đã bay đến mội cái góc nào trên thế giới rồi cầm điện thoại gọi về cho tôi nhé.
– Ha ha, anh không nhìn xem số điện thoại di động là ở đâu gọi à? Tôi còn đang ở thủ đô mà.
Lam Tuyết ngừng một chút rồi nói tiếp:
– À, anh có thể tới đây đón tôi được không? Nếu anh bận thì thôi cũng được.
– Không bận, không bận. Cô đang ở đâu?
– Tôi đang ở ngã tư đường Tây Hoa đây này. Bao giờ thì anh có thể đến được?
Sở Phàm nghĩ thầm, “Mình còn chưa tắm rửa. Dù sao đi nữa, đến gặp Lam Tuyết thì cũng phải tắm rửa cho sạch sẽ, ít nhất cũng phải chắc chắn là trên người không có tí mùi vị thức ăn nào.”
– Cô đang có chuyện cần gấp hả? Nếu thế tôi sẽ lập tức tới ngay.
Lam Tuyết nhìn sang Trương Chính đang ngồi bên cạnh. Cô mở cửa xe đi xuống, cách ra năm sáu bước mới nhẹ giọng bảo:
– Đương nhiên là vội lắm rồi đây này. Tôi bị một kẻ xấu cứ bám lấy. Anh mà không chạy nhanh tới đây thì tôi chẳng biết làm thế nào đâu. Anh chẳng phải là đã từng bảo rằng có thể làm vệ sĩ miễn phí cho tôi còn gì. Giờ là lúc anh thực hiện lời hứa đấy.
Sở Phàm nghe thế thì sửng sốt, đồng thời trong lòng cũng thấy rất sung sướng. Hắn vội bảo:
– Cô kiên trì một chút nhé. Tôi lái xe qua đó bây giờ. Không đúng, phải nói là chạy như bay qua đó bây giờ.
Nói xong thì gác máy. Bên kia Lam Tuyết sau khi gác máy, không kìm nổi cười khúc khích. Nụ cười tươi đẹp như một đóa lan trong đêm khuya.