Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 242 Cha của Lam Tuyết – Botruyen
  •  Avatar
  • 63 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 242 Cha của Lam Tuyết

 

Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang

Nguồn: Sưu Tầm

Bắc Kinh.

Dưới chân núi Sơn Đông phía Tây Nam.

Biệt thự Hương Giang.

Một phong cách Châu Âu thống nhất và sang trọng, một khí thế huy hoàng. Trong ngôi biệt thự rộng rãi xa hoa theo phong cách cổ điển, một chiếc Caddilac dài đắt tiền chậm rãi tiến vào trong sân.

Lái xe là một người trẻ tuổi, điềm tĩnh. Sau xe là một cô gái mặc váy xanh, đôi mắt cô dường như lan tỏa một vẻ sầu muộn miên man. Khuôn mặt xinh đẹp hoàn mỹ phảng phất một nét buồn man mác, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu dường như âm thầm mang theo một chia chống đối và bài xích.

Cô gái ấy là Lam Tuyết. Như một đóa u lan trong cốc thẳm, cách biệt với thời thế, Lam Tuyết.

Chiếc Caddilac đỗ trước cửa biệt thự. Lái xe trẻ tuổi tên Tiểu Võ bước ra mở cửa xe sau, cung kính:

 

– Tiểu thư, mời xuống xe!

Lam Tuyết xuống xe, đi về phía trong sảnh biệt thự. Một người đàn ông đi ra từ phía trong biệt thự, mặc áo choàng màu vàng kim, khoảng chừng sáu mươi tuổi, trên mắt đeo kính, thân thể gầy gò, sắc mặt hồng hào, trên đầu đã hói một mảng tóc, số tóc còn lại được vuốt bóng loáng ra đằng sau. Hai mắt sáng, dồi dào sinh lực, mười phần tinh anh.

– Ha ha. Con gái ngoan của ba rốt cuộc đã đồng ý về nhà rồi.

 

Người đàn ông nhìn thấy Lam Tuyết thì tươi cười đón cô.

– Ba! Sao ba cứ phải khăng khăng phái Tiểu Võ đi đón con thế hả?

 

Lam Tuyết dường như đang bực mình. Trước đây, cô đã nói rõ ràng với Tiểu Võ là không muốn anh ta tới tòa nhà Sky, vậy mà hôm nay anh ta lại theo lệnh cha cô tới đó, cố ý đưa cô về. Trong lòng cô cực kỳ khó chịu.

– Ba gọi con về gấp tất nhiên là có chuyện. Hơn nữa, chẳng lẽ con không muốn quay về thăm ba một chút sao?

 

Người cha vẫn dịu dàng.

– Nếu ba có việc muốn gọi con về thì cứ gọi điện, con sẽ tự về. Đâu cần phải bảo Tiểu Võ tới? Con đã nói với ba rồi còn gì.

 

Lam Tuyết tức giận nói.

– Được rồi, được rồi, ba sai rồi. ba sai rồi. Hà hà, thôi vào nhà trước cái đã.

 

Người cha cười lớn, đi tới khoác vai con gái bước vào nhà.
Lam Chính Quốc đưa đẩy.

– Ai dà. anh Lam nói thế làm tôi ngượng quá. Cái gì mà trăm công nghìn việc chứ? Chỉ toàn là những việc vớ vẩn vặt vãnh đáng ghét thôi. Làm sao bằng được ngồi cùng anh Lam thảnh thơi hưởng cái thú phẩm trà cao quý chứ.

 

Trương Bằng ha hả cười nói.

– Ha ha, nếu nói về phẩm trà, tôi còn phải học hỏi thư ký Trương nhiều lắm. À, phải rồi, Tiểu Chính đâu rồi nhỉ sao không thấy?

 

Lam Chính Quốc đột nhiên hỏi.

– Haizzz, thôi đừng có hỏi đến cái thằng không bao giờ chịu kém ai đấy. Cả ngày lang thang bên ngoài, không biết lo chút việc chính cho ba gì cả. Cả ngày chỉ làm cho tôi bực mình!

 

Trương Bằng ca thán.

– Anh Lam, thật khó mới mời được anh tới chơi, ban nãy tôi cũng đã gọi điện bảo nó về. Chắc giờ nó đang trên đường về.

 

Bà Trương ở bên cạnh vội vàng đỡ lời chồng.

– A, vậy tốt quá!

 

Lam Chính Quốc có vẻ rất hào hứng.

-Đúng rồi, mải nói chuyện, chút nữa thì quên. Anh Lam cũng chưa ăn cơm phải không? Tới đây ăn đi thôi. Đồ ăn hôm nay đều là do chính tay nhà tôi làm đấy nhé. Dù sao cơm nhà vẫn hơn.

 

Trương Bằng ha hả cười.

– Đúng thế. Hay là chờ Tiểu Chính về rồi cùng ăn thì hơn.

 

Lam Chính Quốc lên tiếng.

– Chờ nó làm gì! Tới đây cái đã. Nó thì còn không biết có về hay không nữa kìa!

 

Trương Bằng nói rồi kéo tay Lam Chính Quốc lại, lại mời Lam Tuyết:

 

– Tiểu Tuyết, mau lại đây. Lại đây ngồi đi!

Dưới sự mời mọc nhiệt tình của Trương Bằng, cha con Lam Chính Quốc cũng đều ngồi xuống mâm cơm. Bốn người mới ngồi xuống, ngoài cửa có tiếng lạch cạch. Một thanh niên đeo kính mắt gọng vàng bước vào. Thanh niên trẻ tuổi vẻ mặt điềm tĩnh ấy chính là Trương Chính, con trai duy nhất của Bí thư Thị ủy Bắc Kinh Trương Bằng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.