Sáng hôm sau, đang say sưa ôm mộng đẹp, Sở Phàm cảm thấy hình như mình bị bóp mũi, bên tai văng vẳng tiếng cười khanh khách.
Hắn mơ màng he hé mắt, điều đầu tiên nhìn thấy là khuôn mặt quyến rũ nghịch ngợm của Trần Mộng Lâm. Ngái ngủ, Sở Phàm lè nhè:
– Tiểu Lâm, đừng phá anh. Em vào đây khi nào thế?
– Sở ca ca, dậy! Anh xem mấy giờ rồi?
Tiểu Lâm nũng nịu.
– Uhm… Sở Phàm văn vẹo chuẩn bị rời giường. Hắn cảm thấy đầu óc có hơi váng vất. Hơi ấm trên chăn như còn thoáng đâu đây hương vị làm hắn không khỏi nhớ tới cảm giác lâng lâng cùng với Tô Phỉ triền miên ân ái đêm qua. Những thứ Tô Phỉ lưu lại vẫn còn dính trên ga giường, trên chăn, giờ vẫn chưa phai mùi hương.
Hắn mơ màng ngây ngất mơ tưởng lại đêm qua trào dâng với Tiểu Phỉ, lại thấy Tiểu Lâm cũng quyến rũ không kém đang đứng cạnh giường, không hề đề phòng. Một ý niệm tà ác chợt lóe lên trong đầu…Nhưng ngay lập tức hắn bỏ đi ý định đen tối này, đại tiểu thư các nàng hẳn là đã thức dậy rồi. Sở Phàm tiếc rẻ, “Quên đi. Tha cho Tiểu Lâm một lần”
Xốc một bên chắn, đang chuẩn bị đứng dậy bỗng hắn giật mình, trên giường có một vài vết máu nho nhỏ đỏ tươi, nhìn qua giống như những hoa mai đang nở rộ. Hắn phát hoảng lên, nhưng thấy Tiểu Lâm cũng không chú ý đến, liền bình tĩnh kéo chăn che vội đi.
May mà Tiểu Lâm không thấy! May phước ba đời cho hắn! Cô mà hỏi thì quả thật hắn không biết phải giải thích về vết màu này ra sao. Nói rằng của Tiểu Lâm ư? Đừng có ngu!
– A mèo lười.. anh vẫn còn chưa muốn ra khỏi chăn nữa sao?
Trầm Mộng Lâm vẫn thúc giục.
– Đang dậy mà. Nhưng đi ngủ anh đâu có mặc gì… Tiểu Lâm, em cứ đứng đây có phải là có ý đồ đen tối với anh không đấy?
Sở Phàm cười vẻ mặt rất xấu xa, che đi lý do thật sự.
Tiểu Lâm đỏ mặt, khẽ gắt lên thẹn thùng:
– Cứ làm trò! Ai có mục đích xấu xa? Thiếu gì cái hay ho lại phải đi nhìn xem thân thể anh nữa.
Nói xong cô lườm Sở Phàm một cái, quay ngoắt ra cửa, nói vọng lại sau lưng:
– Anh ra khỏi giường ngay đi. Bằng không đừng có trách em!
Chờ đến khi Tiểu Lâm của hắn ra khỏi phòng, đóng cửa lại rồi Sở Phàm mới thở phảo một cái. Vội vàng đứng lên, người trần như nhộng. Đúng là hắn đi ngủ không mặc gì thật. Mặc đồ xong, hắn cẩn thận kiểm tra lại chăn gối một lượt, chắc chắn là những đóa mai hồng chỉ có trên ga giường, vội vàng thu ga giường, ôm đem đi giặt.
Nhìn đóa mai hồng hồng còn tươi trinh nguyên trên tấm ga trải, hắn cảm khái, “Đây chính là của Tiểu Phỉ mà. Cô gái nào cũng chỉ có một lần đầu tiên thôi, giặt sạch đi thì đáng tiếc quá. Thôi quên đi! Hay là giữ lại làm kỷ niệm cho mình, mà sau này không thể để lộ tấm ga giường này được. Phải tìm một chỗ cất đi mới được.”
Thu thập lại dấu hiệu trinh tiết của cô gái. Hic, thật đúng là hứng thú đại ác của hắn.
Cất đồ xong, Sở Phàm mỉm cười thầm nghĩ “Không ngờ lần đầu tiên mà Tiểu Phỉ lại mãnh liệt đến như vậy. Đúng là cô bé được hưởng gen từ người mẹ phương Tây, nóng bỏng, cuồng nhiệt. Bảo sao ga giường lại lắm dấu vết như thế.”
Ra ngoài đã thấy đại tiểu thư, nhị tiểu thư và Trầm Mộng Lâm đã dậy từ lâu, chỉ còn Tô Phỉ là còn đang ngủ. Nhị tiểu thư kể nàng đã gọi Tiểu Phỉ dậy nhưng cô nàng ậm ừ vài tiếng rồi ngủ như chết.
Bàn ăn sáng chỉ có bốn người, bỗng nhị tiểu thư hỏi:
– Mộng Lâm, đêm qua tớ nằm mơ lạ lắm. Hình như bồ đi ra ngoài hả? À chính xác là Tiểu Phỉ ra trước, bồ ra sau, cũng không biết bao lâu, hình như bồ quay lại rồi nhưng Tiểu Phỉ mãi không thấy về. Sáng này dậy thì thấy bồ và Tiểu Phỉ đều ngủ như heo. Nhưng giấc mơ ấy tớ nhớ rõ ràng lắm!
Đầu Sở Phàm giật giật! Mơ thế thì chết tôi rồi!
Trần Mộng Lâm đỏ mặt, cô chợt như nhận ra điều gì, hỏi lại bạn:
– Tiểu Vân, bồ nói là đêm qua bồ nằm mơ thấy Tiểu Phỉ cũng ra ngoài?
– Ừ. Lúc ấy tớ mơ mơ màng màng nhớ rõ Tiểu Phỉ cũng đi ra ngoài. Nhưng các bồ ra ngoài làm gì thì tớ chịu
Nhị tiểu thư thản nhiên nói, vẻ mặt tỉnh bơ như không.
Nghe vậy, ánh mắt Tiểu Lâm bất giác hướng về phía Sở Phàm. Cô chỉ thấy hắn vẫn chăm chú ăn sáng như thể đây là lần đầu tiên hắn được uống sữa đậu nành và ăn bánh quẩy. Không thấy vẻ mặt có điều gì khác biệt cả, Mộng Lâm nghĩ thầm, “Tiểu Vân nói đêm qua mơ màng thấy mình và Tiểu Phỉ ra ngoài. Mình thì tới chỗ Sở ca ca, còn Tiểu Phỉ đi đâu? Chẳng lẽ là cũng tới chỗ Sở ca ca? Sắc mặt anh ấy vẫn rất bình thản, có vẻ như không phải. Lúc ấy mình cũng ở phòng Sở ca ca, nếu Tiểu Phỉ cũng ở đó từ trước thì kiểu gì mình cũng phải nhìn thấy. Thôi. Để đó hỏi thẳng anh ấy.”
Còn Sở Phàm của chúng ta? Tim hắn lúc này đang nhảy tanggo trong lồng ngực! Mới nghe lời nhị tiểu thư kể về “giấc mơ kỳ lạ”, hắn đã thầm than không ổn. Quả đúng thế. Cứ xem ánh mắt Tiểu Lâm nhìn hắn, chắc hẳn cô cũng đoán được phần nào việc Tiểu Phỉ đêm qua ở đâu… May mà da mặt hắn dày, phản ứng lại nhanh cứ trơ ra ăn bánh như thường, hy vọng lừa được Mộng Lâm. Nếu không…..
Ăn sáng nhanh như điện, hắn vội vàng phi ra đại sảnh. Đoán thế nào Tiểu Lâm cũng muốn hỏi hắn vài câu sẽ làm hắn khó trả lời, thôi thì nhanh chóng chuồn đến bên cạnh đại tiểu thư, trốn nhờ cái bóng của nàng vậy. Đại tiểu thư lúc này dang xem báo, hắn ngồi xuống hỏi:
– Đại tiểu thư, đã khỏe hơn chưa? Còn đâu đầu không?
– Khỏe hơn nhiều rồi. Hôm nay tôi đã cảm thấy dễ chịu rất nhiều, khỏe hẳn rồi.
Đại tiểu thư nói và rồi cười ngọt ngào:
– Cám ơn anh đã vất vả chăm sóc tôi mấy hôm nay.
– Đó là điều hiển nhiên, là việc tôi phải làm. Đại tiểu thư mới khỏe lại, nên nghỉ ngơi nhiều hơn, không cần làm việc nhiều quá.
– Chắc đây là nguyên nhân chú Kỷ gọi chúng ta tới.
– Ừ. Nên phải đi. Để xem ba nói thế nào đã.
Xe chạy tới trụ sở Tập đoàn Quốc Cảnh, Sở Phàm cũng đại tiểu thư đi lên văn phòng Chủ tịch.
Trước cửa văn phòng Chủ tịch, đại tiểu thư khẽ gõ cửa, có tiếng Kỷ Thiên Vũ truyền ra:
– Tiêm Tiêm hả? Vào đi.
Sở Phàm cùng đại tiểu thư bước vào trong, Kỷ Thiên Vũ đang ở trong đó. Ông nói:
– Ngồi đi, hôm nay ba gọi hai đứa đến để bàn mấy việc.
Dừng lại một chút, ông nói tiếp:
– Lúc đầu khi Lô đất số 10 trên cánh đồng cạnh đường Quang Hoa được đưa ra đấu thầu, ba cùng ban lãnh đạo công ty đã họp và quyết định cử Tiêm Tiêm đại diện công ty đi lo vụ thầu lô đất này. Tới khi đó con có thể dẫn theo Tiểu Sở đi cùng.
– Ba, vậy ngân sách của chúng ta lô đất này hiện nay cao nhất là bao nhiêu?
– Lô đất số 10 trên cánh đồng cạnh đường Quang Hoa có diện tích 32 thước vuông, nhưng bộ phận nghiên cứu của công ty đã cho biết, diện tích khai thác có thể dự tính mở rộng ra lên tới 70 vạn thước vuông. Chúng ta quan tâm tới khu vực phạm vi trong vòng 16 vạn thước vuông bên trong thôi. Nói cách khác, chúng ta dự đoán giá cao nhất của lô đất này là khoảng 55 triệu.
Kỷ Thiên Vũ trầm ngâm nói.
– Dạ, Tiêm Tiêm đã biết. Nhưng con chỉ lo sẽ có không ít công ty cũng đang muốn nhăm nhe chiếm lô đất đấy.
Kỷ Tiêm Tiêm băn khoăn.
– Đối thủ lớn nhất của chúng ta là Tập đoàn Lam Thị và Công ty bất động sản Kim Khoa và Tập đoàn Lâm Thị. Nhưng nói một cách chính xác thì cuối cùng thực chất chúng ta cũng chỉ cạnh tranh với Tập đoàn Lam Thị mà thôi. Vậy nên đây chính là lúc đấu trí với con cáo già Lam Chính Quốc rồi.
Kỷ Thiên Vũ trầm giọng đáp.
– Lần này Lam Chính Quốc chuyển công ty tới Bắc Kinh, mục đích chính là hướng tới lĩnh vực bất động sản. Cho nên lô đất số 10 tốt thế này chỉ sợ Lam Chính Quốc cũng không tiếc tiền muốn mua cho bằng được đâu.
Sở Phàm đột nhiên nói chen vào.
– Con cáo giá Lam Chính Quốc này chú trọng nhất là vấn đề lợi nhuận. Cho nên chú chắc rằng lão ta cũng sẽ chỉ bỏ ra trên dưới 55 triệu ra là cao nhất thôi. Cuối cùng thì điều quyết định là sự quyết tâm của chúng ta thôi.
Kỷ Thiên Vũ phân tích.
– Vậy nếu Lam Chính Quốc ra giá cao hơn 55 triệu thì sao?
Sở Phàm lại hỏi.
Mắt Kỷ Thiên Vũ chợt lóe sáng, trầm ngâm một lúc lâu mới nói:
– Nếu Lam Chính Quốc ra giá vượt quá 60 triệu, thì chúng ta cũng đành từ bỏ lô đất này. Vì với cái giá như vậy thì không đáng!
– Nhưng Lam Chính Quốc lại thấy để có được lô đất này, cho dù bỏ ra nhiều hơn 60 triệu vẫn là đáng, đúng không?
Sở Phàm vẫn hỏi, câu hỏi này của hắn có vẻ hơi kỳ lạ.
Kỷ Thiên Vũ dường như hiểu Sở Phàm muốn hỏi cái gì, chậm rãi nói:
– Đúng vậy, nếu như Chính phủ nhúng tay vào thì chúng ta sẽ đấu không lại. Lô đất này Lam Chính Quốc đã nhìn ra, bằng không với cái giá cao hơn 60 triệu, dù chúng ta có cố theo cho được thì tới khi bán ra sẽ khó ra giá, giá cao quá thị trường khó chấp nhận, tất nhiên sẽ lỗ vốn. Lam Chính Quốc có Chính phủ đứng sau lưng, so với chúng ta hẳn sẽ khác.
– Ba, con sẽ đại diện công ty mình cố gắng mua cho được lô đất này! Dù sao công ty mình cũng đã lưu tâm đến lô đất này từ lâu rồi. Nó có ý nghĩa chiến lược rất quan trọng. Chúng ta sẽ không thể dễ dàng buông tha được!
Kỷ Tiêm Tiêm kiên định.
– Tốt lắm! có được quyết tâm thế này là được rồi. Về công ty con hãy lập ra một bản kế hoạch thầu để để mua lô đất đó đi nhé.
Kỷ Thiên Vũ bảo.
– Chú Kỷ, cháu cùng với đại tiểu thư sẽ cố gắng hết sức!
Sở Phàm cam đoan.
Kỷ Thiên Vũ gật đầu, trong mắt có vẻ rất vui mừng.