Dịch: Võ Gia Trang
Nguồn:sưu tầm
Lâm Phi Dật vẫn canh cánh trong lòng chuyện Trần Tuấn Sinh lần trước dẫn người đến đánh mình ở trường học. Giờ đây gã đã đi được bước đầu tiên trong kế hoạch trả thù Trần Tuấn Sinh của mình rồi. Đúng là phải để Trần Tuấn Sinh bị nghiện thuốc phiện, hoàn toàn tụt dốc. Gã phải tận mắt chứng kiến mạng sống của Trần Tuấn Sinh trong hoàn cảnh giãy dụa bởi những thống khổ từ từ, chậm rãi. Đúng là như câu nói của Trương thiếu: “Đối phó với kẻ địch, phương thức cao thâm nhất không phải là một dao chém chết nó mà là phải làm cho nó rơi vào tình trạng bứt rứt trong thống khổ, bất lực, cuối cùng chết dần chết mòn”.
– Trần Tuấn Sinh, tôi nghe nói là cậu với Tiểu Dật có chút mâu thuẫn. Đêm nay gọi cậu đến đây, mục đích chính là muốn hòa giải cái mâu thuẫn giữa hai người. Nói không chừng mâu thuẫn này có khi lại là hiểu nhầm cũng nên.
Trương Chính chậm rãi bảo.
Trần Tuấn Sinh thấy thế, ngẩng đầu nhìn Lâm Phi Dật, cố lấy tinh thần, nói:
– Trương thiếu, lúc trước là do Lâm Phi Dật sai người ám hại tôi ở quán bar, cho nên tôi mới nhất thời kích động mà dẫn người đi tìm cậu ta. Chuyện này hoàn toàn là do cậu ta châm ngòi trước.
– Tao lại đánh rắm vào cái mặt mày bây giờ. Đối với cái loại người như mày mà tao còn không thèm để ý. Lại còn mất công mất sức phái người đi ám hại mày làm gì. Mày có chứng cứ gì không mà dám bảo là tao ám hại mày?
Lâm Phi Dật không nhịn được, nổi đóa lên.
– Cậu có chứng cớ gì chứng minh là Tiểu Dật phái người di đánh cậu ư?
Trương Chính thản nhiên hỏi.
– Không, không có. Nhưng mà điều này rất rõ ràng mà. Trừ Lâm Phi Dật ra thì còn ai có thể đến gây sự với tôi chứ?
Trần Tuấn Sinh đáp.
– Tôi cho là cậu không tự dưng lại đi nghi ngờ Tiểu Dật, phải không? Chắc chắn là phải có chuyện gì hoặc là có ai đó cho cậu đầu mối thì mới đi nghi vấn Tiểu Dật như thế chứ. Phải không? Cậu thử nghĩ lại xem nào.
Trương Chính bắt đầu gợi mở dần dần.
Trần Tuấn Sinh nghĩ nghĩ rồi đột nhiên nhớ ra, nói:
– Đúng rồi, hôm đó ở trường học là do cái thằng Sở Phàm kia nói bóng nói gió là Lâm Phi Dật cho người đến gây sự với tôi.
Trương Chính nghe thế thì ánh mắt lạnh hẳn, nghiêm giọng hỏi:
– Thế hôm đó Sở Phàm nói với cậu những cái gì?
– Lần đó ở quán bar, tôi bị một thằng mặc đồ đen, đeo mặt nạ đánh. Tôi hỏi Sở Phàm là có biết thằng mặc đồ đen ấy là ai không? Nó bảo là thằng đó tự xưng là do một gã công tử trong trường thuê đến đánh tôi. Tôi mới đoán ra là gã công tử thuê thằng mặc đồ đen kia chính là Lâm Phi Dật.
Trần Tuấn Sinh kể lại.
– Trương thiếu, …. Tôi … tôi…..
Trần Tuấn Sinh định nói nhưng bị Trương thiếu chặn lại:
– Những gì muốn nói tôi đã nói rồi, cậu đi theo Từ Lãng đi chơi đi. Có chuyện gì mai nói sau.
– Vâng, thế thôi, tạm biệt Trương thiếu, chị Phượng. Chào Lâm công tử.
Trần Tuấn Sinh từ biệt bọn họ xong thì cùng với Từ Lãng và A Thiến lái xe đi trước.
Lâm Phong ngồi trên xe lăn, nhìn theo bọn Trần Tuấn Sinh rời đi, hai mắt âm trầm, nói:
– Trương thiếu, thằng Trần Tuấn Sinh này liệu có tin được không đấy? Trong lòng nó có trung thành như ngoài mặt không?
– Cho nên tôi mới bảo Từ Lãng dẫn nó đi chơi tiếp đi mà. Để cho nó hoàn toàn không thể thoát ra khỏi cuộc sống này được thì nó không trung thành cũng không được.
Trương Chính cười nhẹ, đáp.
Lâm Phong gật gù, hỏi tiếp:
– Thế lực nhà họ Kỷ cũng không vừa đâu. Cũng không biết Trần Tuấn Sinh có dám va chạm với Kỷ nhị tiểu thư không nữa.
– Không dám á? Hít thuốc phiện đến nghiện rồi thì có giết người đốt nhà cũng còn dám nữa là, huống hồ gì cái việc đưa một con bé Kỷ nhị tiểu thư đến đây. Yên tâm đi. Trần Tuấn Sinh là loại không có ý chí kiên cường đâu. Hắn không thể vượt qua nỗi thống khổ dày vò của tâm nghiện Băng Độc được đâu.
Trương Chính như đã nhìn thấu cả con người Trần Tuấn Sinh, lạnh lùng nói.
– Như vậy, dùng Kỷ nhị tiểu thư dẫn dụ Sở Phàm đến đây rồi bắt đầu tập kích. Sau đó, toàn bộ tội danh sẽ đổ lên đầu Trần Tuấn Sinh hết. Một chiêu này của Trương chính đúng là một mũi tên bắn trúng hai con chim. Thực sự là rất kỳ diệu!
Lâm Phong ca ngợi.
– Kế hoạch là như thế. Chỉ mong là tất cả đều có thể thực hiện được theo kế hoạch thôi.
– Do Trương thiếu đích thân chủ trì thì sẽ không đến nỗi đâu.
Lâm Phong vỗ mông ngựa.
Ánh mắt Trương Chính thấp thoáng tia cười, rồi lại thản nhiên nói:
– Thôi về đi. Ở đây dễ gây chú ý lắm.
Nói rồi cả đoàn người đều lên xe rời đi.