Dịch: Võ Gia Trang
Nguồn:sưu tầm
Trong khi đó, đang có một âm mưu nhằm vào Sở Phàm.
Trong một gian nhà xưởng bỏ hoang, ánh sáng mỏng manh của ngọn đèn lờ mờ không đủ xua tan sự tăm tối trong nhà xưởng.
Trong gian nhà xưởng bỏ hoang ấy có ba người, hai nam, một nữ. Một người thanh niên có vẻ như là công tử con nhà giàu, trên mặt đeo kính, nhìn qua có vẻ rất nhã nhặn, nhưng ánh mắt sau cặp kính lại thường lóe ra những ánh nhìn tinh nhuệ. Người thanh niên còn lại thì thân hình cao lớn, có vẻ cũng anh tuấn, nhưng khuôn mặt thì nhợt nhạt, thắt lưng hơi gù, cả người dường như đang run rẩy, có vẻ là đang rất sợ hãi. Cô gái duy nhất trong đám đi một đôi dày cao gót, tất chân màu tối trong suốt lại phô bày vẻ đẹp gợi cảm của cặp đùi dài, quần áo hở hang khêu gợi, dáng người nóng bỏng khiến bất cứ người đàn ông nào nhìn vào đều muốn xịt máu mũi. Trên khuôn mặt tươi đẹp có một vẻ mê hoặc rất hấp dẫn. Không thể nghi ngờ gì, đây chắc chắn là một cô nàng vô cùng gợi cảm.
– Anh Từ, Trương thiếu sao vẫn chưa tới?
Người thanh niên gù lưng kia hỏi người thanh niên đeo kính.
– Nói những lời thừa thãi ấy để làm gì? Cho dù là Trương thiếu muốn mày chờ ba ngày ba đêm thì mày cũng phải chờ. Đừng có tưởng là mày là con trai cục trưởng thì không ai sánh nổi. Trước mặt Trương thiếu thì đến chó nó cũng còn hơn mày.
Người trẻ tuổi đeo kính kia lạnh lùng trả lời.
Dễ dàng nhận ra là, hai nam một nữ này chính là Từ Lãng, Trần Tuấn Sinh và A Thiến.
Trần Tuấn Sinh nghe thế thì cúi đầu xuống. Quả thật, bây giờ hắn cảm thấy mình đến con chó cũng không bằng nữa rồi. Hắn biết bản thân mình không thoát ra khỏi tâm nghiện Băng Độc thì có nghĩa là vĩnh viễn cũng không ngẩng đầu lên được. Nhưng hắn lại có cảm giác bi quan là bản thân mình không thể không nhờ vào Băng Độc được, hắn đã bị lún sâu vào đó rồi.
Lần này, Từ Lãng dẫn hắn đến đây để gặp Trương thiếu. Đương nhiên là hắn đã sớm nghe đến tên Trương thiếu rồi, hắn cũng không dại gì đi trêu chọc vào thế lực của Trương thiếu cả. Mà hắn cũng không có gan làm thế. Nhưng hắn nghĩ mãi không ra là vì cái gì mà Trương thiếu lại nhìn trúng mình, tỉ mỉ thiết kế một cái bẫy hoàn hảo để mình cắm đầu vào, để cho mình mê luyến A Thiến, nghiện Băng Độc.
Cùng lúc này, có hai chiếc xe màu đen chạy vào giữa nhà xưởng bỏ hoang này. Đỗ ở bên ngoài, cửa xe mở ra, bên trong bước ra một người trẻ tuổi âm trầm, đeo cặp kính gọng vàng, chính là Trương Chính, con trai của Bí thư Thị ủy. Tiếp sau đó là một cô gái cao gầy xinh đẹp cũng bước xuống, chính là Lý Tư Phượng, bạn gái của Trương Chính.
Từ Lãng nhìn thấy Trương Chính thì có vẻ rất cung kính, hạ giọng nói bên tai Trần Tuấn Sinh:
Trần Tuấn Sinh vội vàng cung kính gật đầu.
– Được rồi, hi vọng là cậu sẽ có trách nhiệm với lời nói của mình. Cậu biết Mã Lượng chứ? Hình như là hắn cũng chơi thân với cậu đấy. Hắn không nghe lời tôi, giờ thì đang nằm trong viện, mất mất hai đùi thôi.
Trương Chính nói xong, ánh mắt lạnh lùng chăm chú nhìn Trần Tuấn Sinh, âm trầm tiếp:
– Còn cậu đã theo tôi mà sau này lại phản bội thì không đơn giản chỉ là mất hai cái đùi thôi đâu. Khi đó, tôi sẽ lấy mạng cậu đấy. Tốt nhất là cậu nên tin vào năng lực của tôi đi.
– Không dám, không dám ạ. Trương thiếu bảo tôi đi sang đông thì tuyệt đối tôi không dám đi sang tây nửa bước đâu ạ.
Trần Tuấn Sinh vội vàng khẳng định lòng trung thành của mình.
– Ôi cái anh này, anh nói thế làm cậu ta sợ đấy. Nhìn cậu ấy kìa, chân run cả lên rồi.
Lý Tư Phượng đứng bên cạnh yêu kiều cười bảo.
– Hừ, nó chính là cái loại anh hùng rơm nhát gan sợ phiền phức mà.
Lâm Phi Dật lạnh lùng nói.
Trần Tuấn Sinh cúi đầu, trong mắt thoáng có vẻ phẫn nộ. Lúc này đây, hắn đang giận mà không dám nói ra. Hắn biết, mình đã bị Trương thiếu khống chế chặt chẽ rồi. Về mặt tinh thần thì bị Băng Độc khống chế. Lại còn có quyền thế áp bách bên trên. Tự nhiên, hắn không còn đường đi được nữa, chỉ còn có thể làm một con chó cho Trương thiếu mà thôi.
Mà người thực sự gây ra tất cả những tai họa này chính là Lâm Phi Dật. Hắn biết, chắc chắn là Lâm Phi Dật tới tìm Trương thiếu, rồi sau đó nhờ Trương thiếu ra mặt để từng bước trả thù hắn. Trần Tuấn Sinh không ngờ rằng sự trả thù của Lâm Phi Dật lại âm độc không đường rút lui như thế. Hắn hận chính mình trước kia không đánh chết Lâm Phi Dật luôn đi cho rồi, cuối cùng lại thành ra bồi thường bằng chính mạng mình, để bây giờ thành ra người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Đáng tiếc, sự hối hận ấy quá muộn màng. Trước mắt hắn bây giờ, đâu mới là đường đi đây?