Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 236 Sự rung động của cơ thể – Botruyen
  •  Avatar
  • 60 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 236 Sự rung động của cơ thể

 

 

Dịch: Võ Gia Trang

 

Nguồn:sưu tầm

 

Cô bé Tô Phỉ này mới vừa rồi bộ dạng còn đang tức tối, cứ khăng khăng là Sở Phàm là đồ háo sắc này nọ. Nhưng ngay sau đó lại không hề xấu hổ thẹn thùng khi dâng hiến thân thể mình, trực tiếp đẩy Sở Phàm ngã lăn ra giường. Sự tương phản trước sau này quá lớn. Thật là làm người ta không thể hiểu nổi. Sở Phàm cảm giác thấy đầu óc mình khả năng chịu đựng có hạn, nhất thời không tiếp thu kịp sự biến đổi này, người cứ ngây ra.

 

– Sở ca ca. Anh sao thế hả?

 

Tô Phỉ vội vã xoay người lại, hai cánh tay đặt lên trên giường, thân thể dời về phía trước mặt Sở Phàm, giọng điệu rất thân thiết.

 

Bởi vì sức nặng của Tô Phỉ khá lớn cho nên bộ ngực đầy đặn vĩ đại kia của cô nhanh chóng dán vào ngực Sở Phàm. Sở Phàm cảm nhận được rất rõ cảm giác ngực mình bị cọ xát bởi hai điểm nhấn trước ngực của Tô Phỉ. Mà tất cả tình huống này dường như là Tô Phỉ cố tình cố ý.

 

– Tôi, tôi, bị loạn trí rồi. Thần kinh mơ hồ rồi.

 

Sở Phàm nhắm tịt mắt lại trả lời.

 

– Thực sự là đầu óc choáng váng rồi sao?

 

Tô Phỉ cười giảo hoạt, cánh tay trái chống đỡ cả khuôn mặt, tay phải nắm chặt lỗ mũi Sở Phàm. Lúc này, nửa người cô đã đè lên trên người Sở Phàm, bầu ngực bên trái tròn đầy ép dính vào thành hình bánh dày dẹt.

 

“Hô!” Sở Phàm bị Tô Phỉ nắm chặt lỗ mũi, không thở được, đành phải há mồm ra thở, nhíu mày, bảo:

 

– Tiểu Phỉ, nam nữ thụ thụ bất thân. Cô làm sao lại cứ lấn lướt tôi thế hả?

 

– Sở ca ca còn biết câu nam nữ thụ thụ bất thân ư? Thế ai ôm người ta lên giường thế? Lại còn ai sờ soạng loạn lên trên người người ta thế?

 

Tô Phỉ không chịu buông tha, bảo.

 

Sở Phàm đúng là có khổ mà không nói ra được. Hắn cười khổ, bảo:

 

– Tiểu Phỉ, tôi cũng không phải là loại người dễ bắt nạt đâu nhé. Cô mà cứ như thế này là cô sẽ phải hối hận đấy.

 

– Việc gì mà tôi phải hối hận cơ chứ. Sở ca ca không dụ dỗ tôi thì để đó tôi dụ dỗ Sở ca ca.

 

Tô Phỉ nói xong thì hai tay ôm lấy cổ Sở Phàm, vươn đầu nằm gối úp lên trên ngực hắn luôn.

 

“Chẹp. Cái con bé này thật đúng là… Mình không tìm cô ta thì cô ta lại lần tới tận cửa.” Sở Phàm thầm nghĩ với vẻ rất uất ức.
 

Sở Phàm tiếp tục khiêu khích cô.

 

– Ôi… ôi… Đừng… Đương nhiên là chưa có rồi. Người ta còn chưa có bạn trai mà.

 

Tô Phỉ hơi thở càng lúc càng gấp gáp.

 

– Thế ư? Em với Tiểu Lâm và nhị tiểu thư đều là người đẹp cực phẩm cơ mà. Làm sao lại chưa có bạn trai hử?

 

Sở Phàm tò mò hỏi.

 

– Không có là không có chứ còn sao nữa. Sao mà ngốc thế hả giời!

 

Tô Phỉ bực bội nói.

 

– Đúng thế không? À, anh biết rồi. Chắc chắn là các em đều cùng đợi anh xuất hiện chứ gì? Đúng chưa nào?

 

Da mặt Sở Phàm đúng là dày hơn da trâu.

 

– Đúng là không biết ngượng. Không biết dơ. Em đánh chết anh bây giờ. Đánh chết anh!

 

Tô Phỉ vừa nói, vừa sít hai tay bóp cổ Sở Phàm,làm như hung thần ác sát.

 

– Mưu sát chồng rồi!

 

Sở Phàm nói xong ngã vật sang một bên, giả bộ ngất xỉu.

 

Tô Phỉ cười cười, xoay người lại cưỡi lên người Sở Phàm. Cái mông đầy đặn, vểnh cao vừa đặt trên người hắn, cô đã cúi người, thì thầm bên tai hắn:

 

– Sở ca ca, em muốn!

 

Sở Phàm nghe xong thì cả toàn thân run bắn.

 

“Sở ca ca, em muốn!”

 

Sao mà kích động lòng người đến thế không biết!

 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.