Dịch: Võ Gia Trang
Nguồn:sưu tầm
Sở Phàm sau khi tiễn Trầm Mộng Lâm về thì khẽ thở phào một tiếng. Nhưng liền sau đó hắn lại cảm thấy đứng ngồi không yên vì còn có một phiền toái lớn đang nằm trên giường chờ hắn đi giải quyết.
– Tiểu Phỉ. Tiểu Phỉ.
Sở Phàm đi tới bên giường gọi hai tiếng. Nhưng không nghe thấy Tô Phỉ đáp lại.
– Cô bé này không phải là đang ngủ chứ?
Sở Phàm nghĩ vậy liền lên giường đến bên cạnh Tô Phỉ, ấy tay vỗ vào chăn của Tô Phỉ, rồi nói:
– Tiểu Phỉ, Tiểu Phỉ. Cô ngủ rồi à?
Đột nhiên, chăn mền trên người Tô Phỉ bị hất tung lên, chỉ thấy cô nghiến răng nghiến lợi, đôi bàn tay trắng muốt nắm chặt lại, hai chân đạp đạp. Xem ra là rất tức tối rồi.
– Tiểu Phỉ, Cô không cần phải tức giận quá như vậy. Tôi cùng Tiểu Lâm không phải đã thân mật như vậy sao. Chuyện này rất bình thường thôi mà!
Sở Phàm phản đối nói.
– Nói bậy. Anh làm thế nào mà lại lừa gạt Mộng Lâm như vậy chứ?
Tô Phỉ trừng mắt hạ giọng chất vấn.
– Này này, Tiểu Phỉ. Làm sao cô có thể nói như vậy chứ. Tôi cùng Tiểu Lâm là tâm đầu ý hợp, tự do yêu đương. Cô không thích Sở ca ca này nhưng không thể ngăn cản Tiểu Lâm thích tôi. Ách. Cũng như là cô không thể ngăn cản tôi thích cô được. Đúng không?
Sở Phàm thản nhiên nói.
– Ai nói tôi.
Tô Phỉ nói ngập ngừng, sau đó nói vẻ không tin:
– Anh với Mộng Lâm là tâm đầu ý hợp ấy à? Trời đất quỷ thần ơi. Anh nghĩ kỹ rồi hãy nói nhé. Tôi thật không tin được!
– Tiểu Phỉ, Cô thật sai lầm nghiêm trọng khi trông mặt mà bắt hình dong. Dựa vào cái gì mà tôi và Tiểu Lâm không thể tâm đầu ý hợp được cơ chứ? Cô không cần phải giật mình như vậy.
Sở Phàm dừng lại chốc lát, rồi thản nhiên nói tiếp:
– Theo tôi thì cô hãy khoan ngạc nhiên thắc mắc đi. Hãy ngẫm lại cảnh ngộ của cô hiện nay trước đi đã.
– Anh, anh nói thế là có ý gì?
Tô Phỉ ngồi thẳng lại trên giường hỏi.
– Tôi có ý gì ấy à? Cô có biết giết người diệt khẩu là thế nào không? Chính là . một người làm việc xấu bị người khác nhìn thấy. Người đó vì giữ bí mật sẽ giết chết người chứng kiến này. Đêm nay cô đã thấy tôi cùng Tiểu Lâm làm chuyện đó. Cô nói xem tôi nên đối xử với cô như thế nào đây?
Sở Phàm cười gượng một hồi, cười không được tự nhiên cho lắm.
– Anh không gạt tôi đấy chứ. Vừa rồi anh với Mộng Lâm nói gì tôi đều đã nghe hết rồi. Mộng Lâm nói cô ấy muốn dùng miệng thay cho cái kia. Tôi hiểu Mộng Lâm lắm. Cô ấy không thể trực tiếp cho anh làm thế được, cho nên muốn dùng miệng thay thế. Đúng hay không?
Tô Phỉ phân tích.
Sở Phàm đi hết ngạc nhiên này đến choáng váng khác. Hắn vốn tưởng rằng Tô Phỉ thuộc loại gái đẹp đại ngốc chỉ có cái ngực to là không ai bằng thôi. Nhưng giờ phút này nghe Tô Phỉ nói xong, hắn không khỏi đánh giá lại cô nàng. Đầu óc phân tích, suy nghĩ ăn khớp, không sai chút nào, làm sao có thể ngốc nghếch cho được?
– Tiểu Phi, Cô suy đoán lung tung rồi. Sự tình không như cô tưởng tượng vậy đâu.
Sở Phàm đành tiếp tục lừa gạt. Hắn xem như là đã hiểu rõ thế nào gọi là “một câu nói dối cần thêm mười câu nói dối khác lấp liếm đi”.
– Chính là thế chứ còn gì nữa. Anh không lừa được tôi đâu. Gần đây tôi cảm giác Mộng Lâm cứ là lạ. Hóa ra là đang cùng với anh.
Tô Phỉ nói.
Nhìn tình hình có vẻ là giấu diếm không nổi nữa rồi, Sở Phàm khẽ thở dài một cái, nói:
– Tiểu Phỉ, tôi thật sự yêu Tiểu Lâm. Cho nên tôi cùng cô ấy đã làm việc đó. Nhưng không phải tôi bắt ép gì Tiểu Lâm cả. Tiểu Lâm là tự nguyện.
– Vậy Sở ca ca có thích tôi không?
Tô Phỉ nghe vậy thình lình hỏi.
– Ách. Việc này … Thích thì đương nhiên là thích rồi. Cô, còn có Tiểu Lâm, nhị tiểu thư, cả ba cô tôi đều yêu mến.
Sở Phàm nói.
– Vậy cái cảm giác thích tôi của anh so với cảm giác thích Mộng Lâm có phải là đều như nhau không?
Tô Phỉ truy hỏi.
– Ách. Xem như là vậy cũng được.
Sở Phàm gật đầu. Ánh mắt lại một lần nữa chạm vào bộ ngực đồ sộ của Tô Phỉ.
– Vậy là tốt rồi. Hì hì.
Tô Phỉ cười vui vẻ, nói tiếp:
– Vậy để tôi thay thế Mộng Lâm nhé. Vừa rồi Mộng Lâm không dùng miệng làm chuyện ấy với Sở ca ca. Tôi thay thế được chăng? Nhưng tôi không chỉ dùng miệng. Mà là dùng chính thân thể của mình thay thế.
Tô Phỉ nói xong, đôi mắt to màu lam nhạt nhìn chằm chằm Sở Phàm, trong mắt toát ra một tia mong đợi vô cùng, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, lại càng làm tăng thêm sức hấp dẫn vô tận. Chiếc áo ngủ bằng lụa tơ tằm dán vào thân thể cô, làm lộ rõ đường cong và bộ ngực mê người. Thật cám dỗ làm sao!
“Hả?!” Sở Phàm nuốt nước miếng. Thân thể căng cứng, ngã nhào thẳng vào giường.