Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 233 Yêu đương vụng trộm là kích thích nhất! – Botruyen
  •  Avatar
  • 59 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 233 Yêu đương vụng trộm là kích thích nhất!

– Sở ca ca. Tôi còn biết hương nước hoa trên người anh là của ai luôn nữa cơ.

Sở Phàm á khẩu đứng ngây ra tại chỗ. Nhìn hắn giống như đang mắc nghẹn đến mười mấy cái bánh bao một lúc.

– Khụ Khụ…

 

Giả vờ ho khan mấy tiếng, liếc mắt thấy đại tiểu thư và nhị tiểu thư bên kia đang không chú ý tới góc bên này. Lướt đến bên cạnh Tô Phỉ, hắn nói khẽ vào tai nàng:

 

– Tiểu Phỉ, cô nói vậy không phải là giấu đầu hở đuôi sao? Hiện giờ tôi đứng gần cô nhất. Mùi nước hoa trên người tôi chắc chắn là từ cô rồi.

Tô Phỉ lườm hắn một cái trắng mắt, cười một cái lạnh lẽo, cắn môi dưới nói:

 

– Sở ca ca, anh còn muốn chối sao? Đi ra ngoài kia. Chúng ta nói chuyện.

Sở Phàm hơi bất ngờ, không nghĩ một cô gái lại muốn hẹn kẻ khác ra chỗ vắng nói chuyện riêng.

– A, Tiểu Phỉ kêu tôi ra dằng kia có chút chuyện.

 

Sở Phàm cười cười nói với hai vị tiểu thư, rồi đi theo Tô Phỉ đi tới bể bơi phía sau vườn.

– Tiểu Phỉ, cô bảo tôi ra đây để bơi cùng cô à?

 

Sở Phàm hỏi.

– Tưởng bở! Ai muốn bơi với anh?

 

Tô Phỉ tức giận lườm hắn đến mức hẳn muốn rách cả mặt.

– Vậy cô hẹn tôi ra đây để hóng gió hả?

 

Sở Phàm lại hỏi tiếp.

– Nói! Mùi trên người anh là sao? Có chuyện gì xảy ra. Đừng tưởng tôi không biết đó là mùi của ai. Anh đã cưỡng ép Tiểu Lâm phải không?

 

Tô Phỉ trông như đang hỏi cung.

Sở Phàm hơi tái mặt, “hèm hèm” mấy tiếng, ý bảo cô ta nhỏ giọng đi một chút, nài nỉ:

 

– Bà cô của tôi ơi. Cô nghĩ tôi là người thế nào? Làm sao tôi có thể lợi dụng Tiểu Lâm được? Cô, cô ấy, còn có nhị tiểu thư nữa là những đóa hoa của tổ quốc cơ mà. Làm sao tôi dám làm ra những chuyện như thế chứ?

– Vậy mùi hương trên người anh, anh giải thích thế nào?

 

Tô Phỉ cũng nhận ra lúc nãy mình hơi to tiếng, nên nhỏ giọng lại hỏi.

– Mùi hương trên người tôi đúng là của Tiểu Lâm. Cũng thật là trùng hợp! Hôm nay, lúc mới tắm xong, tôi vớ lấy một chai nước hoa xịt tá lả, ai mà nghĩ mùi đó lại giống mùi nước hoa của Tiểu Lâm.

 

Hắn nói dối không chớp mắt.

– Anh nói có thật không đấy?

 

Trùn chăn nằm trên giường Sở Phàm, tuy không nhìn thấy rõ ràng từng động tác của Sở ca ca và Tiểu Lâm, nhưng nghe những lời họ thủ thỉ mà Tô Phỉ ngẩn cả người. Kinh ngạc suýt nữa quên cả thở. Tiểu Lâm và Sở ca ca làm như vậy là đã vượt giới hạn, từng lời nói đều làm cô cảm thấy gai hết cả người. Giật mình, cô nghĩ liệu có phải đêm nay Tiểu Lâm và Sở ca ca đã hẹn nhau, không ngờ bị mình đánh bậy đánh bạ đánh trúng?

– Sở ca ca, anh còn không bế em lên giường sao? Chẳng lẽ để em tự đi?

 

Hơi thở Trần Mộng Lâm đã trở nên gấp gáp.

Váy ngủ của cô đã hững hờ rơi xuống, để lộ ra nội y bốc lửa bên trong. Sở Phàm đang được dụi mặt vào bộ ngực đầy đặn kia, vẫn còn đang ngâm nụ hoa hồng hồng nho nhỏ. Nghe Tiểu Lâm nói vậy, bụng lo lắng cô mà tự lên giường chẳng phải sẽ lộ Tiểu Phỉ đang nằm trong đó sao?

– Đương nhiên là anh bế em rồi!

 

Nói rồi vòng tay bế xốc cô lên giường.

Tô Phỉ hết hồn, chỉ biết cố gắng thu người lại càng nhỏ càng tốt, nằm dán vào mép tường càng sát càng tốt. Sở Phàm đặt Trần Mộng Lâm phía bên ngoài, còn mình nằm ở giữa hai cô gái.

Cũng may, giường của Sở Phàm đủ rộng để cả ba người nằm trên đó mà vẫn rộng rãi thoải mái.

Khi nằm xuống, Sở Phàm lỡ đè lên tay Tô Phỉ, theo phản xạ, cô kêu nhỏ “ái” một tiếng. Hắn hết hồn, vội vàng kêu “ái da” to hơn, át tiếng của Tô Phỉ đi.

Tiểu Lâm của hắn lo lắng vội hỏi:

 

– Sở ca ca, anh sao thế?

– A. Không có sao. Không sao. Anh nằm đè lên tay.

 

Hắn đáp qua loa lấy lệ.

– Sở ca ca, em rất thích anh ôm em. Rất ấm áp. Ôm em đi…

 

Tiểu Lâm rúc vào lòng hắn, nhẹ giọng nói.

– Đồ ngốc. Lúc này không phải anh đang ôm em sao?

 

Sở Phàm khe khẽ trìu mếm trả lời, hôn khắp mặt Trần Mộng Lâm.

– Còn chưa đủ. Em muốn anh vuốt ve em. Em rất thích anh vuốt ve khắp thân thể em.

 

Tiểu Lâm nũng nịu hờn dỗi, làm Sở Phàm lửa dục bốc từng cơn. Tay phải đưa dọc bên đùi nhắn bóng trơn mịn của cô, cảm giác rất tuyệt, như thể đang vuốt ve một tấm ngọc vậy.

Bên kia Tô Phỉ nghe Trần Mộng Lâm nói, ban đầu còn cảm thấy khó chịu, lúc sau cô nhận ra không ngờ tim mình đang đập rộn ràng, nhưng không phải do lo sợ, trong lòng dâng lên một cảm xúc rất lạ. Cảm giác này giống như khi Sở Phàm nhầm cô là Trần Mộng Lâm mà tận lực xoa nắn. Cô nhận ra hình như chính mình cũng đang muốn được Sở Phàm vuốt ve. Ý thức được điều đó, cô cảm thấy bứt rứt cả người, trái tim vẫn đập mạnh “thịch thịch.”

– Tên hòa thượng đáng chết! Khẳng định là hắn đã chiếm lấy Tiểu Lâm rồi, nên Tiểu Lâm mới trở nên như vậy.

 

Trong lòng Tô Phỉ tức giận. Cô khẽ vươn tay nhéo vào lưng tên hòa tường chết iệt kia một cái đau điếng.

“Ai ui” Sở Phàm đau đến tê cả lưng luôn, chịu không nổi phải kêu lên. Hắn biết là Tô Phỉ ở sau lưng đang cấu hắn. Hắn vừa hôn môi vừa một tay ôm eo Tiểu Lâm, một tay vòng ra phía sau tìm Tiểu Phỉ, bụng muốn trả thù véo cho một cái. Có điều…. tâm hắn chỉ muốn tìm tay Tiểu Phỉ, nhưng tay hắn thì lại tìm thấy … một cảm giác đầy đặn, to tròn, mềm mại, rất đàn hồi săn chắc. Nháy mắt, Sở Phàm bừng tỉnh. Tay hắn đang đặt trên ngực Tô Phỉ!

Vốn là hai người vụng trộm yêu đường, giờ vô tình trở thành ba người đang yêu đương vụng trộm. Trước mặt một nàng. Sau lưng một nàng. Lại càng thêm kích thích!

 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.