Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 231 Ý tứ trong ánh mắt Trần Mộng Lâm – Botruyen
  •  Avatar
  • 49 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 231 Ý tứ trong ánh mắt Trần Mộng Lâm

 

 

Nhóm dịch: Võ Gia Trang

 

Nguồn: Sưu tầm

 

Sau khi trải qua một ngày điều dưỡng, trận cảm cúm của đại tiểu thư đã giảm bớt dần. Được như vậy đương nhiên không thể thiếu sự chăm sóc kỹ lưỡng chu đáo của Sở Phàm. Vì vậy, tại bữa cơm chiều vào lúc này, đôi mắt mỹ lệ như làn thu thủy của đại tiểu thư đang nhìn về phía Sở Phàm với vẻ tràn ngập lòng biết ơn. Việc này làm cho Sở Phàm cảm thấy vô cùng thoải mái.

Phải biết rằng có thể được một cực phẩm đại mỹ nữ nhiều lần nhìn chăm chăm như vậy không phải là một chuyện dễ dàng gì.

Sau khi ăn cơm chiều xong Sở Phàm cùng đại tiểu thư, nhị tiểu thư tất cả ngồi trong đại sảnh xem ti vi. Tuy rằng ở bên cạnh đã có hai người tuyệt sắc mỹ nữ làm bạn thế nhưng Sở Phàm vẫn còn cảm thấy chưa đủ. Vẫn chứng nào tật đấy đứng núi này trông núi nọ.

Đã gần một tuần rồi hắn chưa gặp Trần Mộng Lâm. Sau cái đêm “đột phá” với Trần Mộng Lâm ấy, hắn cũng chưa gặp lại cô. Mấy ngày nay Trần Mộng Lâm cũng không đến chơi với nhị tiểu thư, Sở Phàm nghĩ thầm việc này đa phần có lẽ là Trần Mộng Lâm sợ khi gặp mình sẽ cảm thấy ngượng ngùng, khó xử. Con gái mà, sau lần đầu tiên cùng với người đàn ông của mình thì dù sao cũng vẫn cảm thấy có chút cảm giác thẹn thùng.

Nhưng mà nếu nói cô gái ngượng ngùng như vậy cũng chỉ hai ba ngày là hết. Trần Mộng Lâm đã một tuần không đến biệt thự Lam Hải rồi, việc này không phải là thẹn thùng quá độ đấy chứ? Hay là Sở Phàm đánh giá cao mị lực của bản thân, tự thân đa tình, một lòng tình nguyện, nói chính xác là có khi Trần Mộng Lâm người ta căn bản là không muốn gặp hắn cũng nên.

Còn nữa, từ khi Sở Phàm từ Nhật Bản trở về cũng chưa gặp được người đẹp nóng bỏng Tô Phỉ có mái tóc vàng và cặp mắt xanh biếc. Tô Phỉ mấy ngày nay đang ra sức ôn tập cho kỳ thi, dường như đang dự định đi ra nước ngoài. Sở Phàm vừa nghe nhị tiểu thư nói Tô Phỉ chuẩn bị xuất ngoại thì cảm thấy trong lòng có chút khó chịu, một hạt giống tốt như vậy chẳng lẽ phải nhường cho những tên nam tử ngoại quốc kia chà đạp sao? Như vậy không được. Xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo thì Sở Phàm tuyệt đối sẽ không đồng ý. Cho nên hắn cần phải áp dụng một biện pháp, biện pháp trên phương diện nhân đạo.

– Chị ơi, chị ơi, chị xem, Tiểu Ngốc Ngốc lại ngây người ra rồi kìa.

 

Nhị tiểu thư nói khẽ bên tai đại tiểu thư.

Đại tiểu thư nghe vậy liền quay đầu qua nhìn Sở Phàm một cái, bực bội nói:

 

– Tiểu Vân, em nhất quyết không thay đổi cách dùng từ phải không?

– Đổi từ gì chứ?

 

Nhị tiểu thư mắt mở to, khó hiểu hỏi.

– Thâm trầm, đó không gọi là “ngây người” mà phải là “thâm trầm”, ngốc ạ.

 

Ngón tay đại tiểu thư chỉ chỉ lên trán nhị tiểu thư, nói.

Đại tiểu thư sau khi nghe vậy thì ngẩn ra, nghĩ thầm: “Tiểu Sở này cũng thật là, trước mặt nhiều người như vậy sao lại nói ra lời này chứ.”

 

– Ách, tốt, tốt hơn rồi, không cần xoa bóp nữa. Cảm ơn anh, Tiểu Sở!

– Oa, Sở ca ca vừa rồi giúp chị Kỷ xoa bóp ư? Thật là ngưỡng mộ. Hôm nào đó Sở ca ca cũng giúp tôi xoa bóp một chút đi.

 

Vẻ mặt Tô Phỉ ngây thơ cười nói.

– Phỉ Phỉ, bồ vô duyên vô cớ bắt anh ấy mát xa làm gì? Không cho phép anh ấy giúp bồ mát xa.

 

Trần Mộng Lâm trong lòng quýnh lên, buột miệng nói ra. Người khác nghe xong nhất thời không hiểu, Sở Phàm nghe xong lại cảm thấy được phảng phất có mùi dấm chua.

– Mộng Lâm, bồ không cần phải kích động như vậy chứ?

 

Tô Phỉ hình như có chút ngạc nhiên. Việc này có vẻ không giống như phản ứng bình thường của Trần Mộng Lâm.

– Đúng rồi đấy, giống như có chút sốt ruột đấy.

 

Nhị tiểu thư tiếp tục châm dầu vào lửa.

Hai người nói xong làm cho khuôn mặt xinh đẹp của Trần Mộng Lâm càng trở nên đỏ bừng. Sở Phàm ở một bên nhìn thấy trong lòng sớm đã cười nở hoa, xem ra cô bé Mộng Lâm này đúng là một cái hũ dấm chua vô cùng lớn. Ngay cả mát xa cho Tiểu Phỉ mà trong tiềm thức cô bé cũng phản đối, xem ra sau này cần phải dạy bảo huấn luyện thêm.

– Tớ, tớ thuận miệng nói ra thôi, đâu có gì đâu mà kích động với sốt ruột chứ. Thật là!

 

Trần Mộng Lâm nói như là muốn nhớ tới một chuyện gì đó:

 

– Được rồi, tớ lên lầu có chút việc.

Trần Mộng Lâm nói xong liền đứng dậy đi lên lầu. Trong phút chốc xoay người đi, cô liếc nhìn Sở Phàm một cái, ý tứ dường như muốn nói:

 

“Em ở trên lầu chờ anh. Anh phải đi lên nhanh một chút.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.