Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 230 Nhục như con chó – Botruyen
  •  Avatar
  • 57 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 230 Nhục như con chó

Vương Mỹ Linh gần đây phát hiện thấy đứa con trai Trần Tuấn Sinh của mình cử chỉ có chút khác thường, so với trước đây thì hành vi có chút quái dị. Ban ngày ở nhà tinh thần thường xuyên hoảng hốt, dường như rất thẫn thờ. Hơn nữa sắc mặt mỗi ngày càng trở nên trắng nhợt, ăn uống giảm hẳn, bình thường có thể ăn hai chén cơm bây giờ một chén cơm chỉ ăn được nửa bát là buông đũa. Điều này làm cho Vương Mỹ Linh rất là lo lắng, nghi ngờ con trai mình đã sinh bệnh.

Bà đem chuyện này ra nói với chồng là Trần Thiên Minh. Trần Thiên Minh cũng chỉ cười nhạt, không để trong lòng, còn cho là bà quá nuông chiều con trai…

Con cái chính là máu thịt trong lòng mẹ. Nhìn thấy con trai mình gần đây có chút khác thường trong lòng Vương Mỹ Linh lo lắng vô cùng. Vài lần muốn đưa Trần Tuấn Sinh đến bệnh viện kiểm tra xem có đúng hay không đã sinh ra vấn đề lớn nào đó. Nhưng Trần Tuấn Sinh đều từ chối không đi, mỗi lần như vậy hắn đều nói là cơ thể mình không có chuyện gì cả.

Buổi chiều hôm nay chỉ có Vương Mỹ Linh và Trần Tuấn Sinh ở nhà ăn cơm. Trần Thiên Minh đêm nay có tiệc nên không thể về nhà ăn cơm chung. Trần Tuấn Sinh bên cạnh vẫn vậy, theo thường lệ một chén cơm cũng không ăn hết. Vương Mỹ Linh thấy thế không khỏi hỏi nguyên do:

 

– Tuấn nhi, con ăn cơm cũng không xong như vậy kìa. Chiều nay mẹ mua toàn những món bình thường mà con thích ăn nhất, chẳng lẽ con không có hứng thú ăn uống gì à?

– Con mấy ngày nay không muốn ăn bất cứ thứ gì cả.

 

Trần Tuấn Sinh quăng đũa, đi đến phòng khách ngồi.

– Tuấn nhi, Tuấn nhi…

 

Vương Mỹ Linh nhìn bóng lưng cô đơn của đứa con trai mà thở dài, trong lòng cảm thấy từng cơn đau xót. Thấy con mình như vậy bà cũng không còn lòng dạ nào mà ăn uống, đi đến phòng khách ngồi xuống bên cạnh Trần Tuấn Sinh, hỏi với giọng quan tâm:

 

– Tuấn nhi, gần đây có phải là con đã gặp chuyện gì buồn phiền không? Có chuyện gì con cứ nói chuyện cho mẹ biết, mẹ sẽ giúp con mà.

– Mẹ này, mẹ cứ làm phiền con mãi thế? Con đã nói con không sao. Thật là!

 

Trần Tuấn Sinh lộ vẻ bực mình nói.

– Tuấn nhi. Có phải vì gần đây ba đối xử với con nghiêm khắc một chút nên cảm thấy mất hứng phải không? Thật ra ba con là người bên ngoài thì nói chuyện chua ngoa nhưng trong lòng lại mềm như đậu hũ. Đối với con nghiêm khắc một chút cũng là muốn tốt cho con thôi mà.

 

Vương Mỹ Linh nói.

– Con biết. Con biết tâm ý vất vả của ba mẹ rồi. Thế mẹ đã nói xong hết chưa?

 

Trần Tuấn Sinh không nhịn được nói. Sau đó hắn nhìn thời gian, nói:

 

– Được rồi. Con muốn đi ra ngoài một chút. Đúng rồi, cho con ít tiền đi.

– Tuấn nhi, đêm nay con lại muốn đi ra ngoài sao? Sao gần đây mỗi đêm con đều đi ra ngoài vậy? Hơn nữa lần nào cũng lấy tiền. Rốt cuộc là con phải đi làm cái gì thế hả?

 

Vương Mỹ Linh lo lắng hỏi.

– Mẹ nói cái gì thế hả, đưa hay không đây? Không cho thì con đi luôn, không trở lại nữa.

 

Trần Tuấn Sinh nói xong liền đi ra ngoài.

– Con…Aizzzzz. Con chờ một chút.

 

Vương Mỹ Linh vừa nói vừa chạy vào phòng lấy vội hai ngàn đưa cho Trần Tuấn Sinh, rồi nói:

 

– Con ơi, con không nên đi quá muộn. Không thì ba con sẽ lại nổi giận đấy. Trở về sớm một chút, biết chưa?

Trần Tuấn Sinh lấy tiền sau đó không nói nhiều, trực tiếp đẩy cửa đi ra.

Vương Mỹ Linh nhìn con trai của mình đi thẳng tuột xuống lầu sau đó bà mới đi về phòng. Nhìn nó gần đây có những biểu hiện khác thường cùng với thái độ lạnh lùng, Vương Mỹ Linh trên mắt lại không ghìm được giọt lệ. Bà không biết con trai gần đây bị làm sao, mỗi đêm đều phải đi ra ngoài. Hơn nữa đều chìa tay lấy tiền của bà. Đến nay là đã một tuần bà giấu Trần Thiên Minh, đưa tiền cho Trần Tuấn Sinh xấp xỉ một vạn. Bà không biết Trần Tuấn Sinh cầm số tiền đó đi làm gì.

Trần Tuấn Sinh cầm tiền sau đó trực tiếp chạy xe về quán bar Nhất Dạ Tình ở Đông Thành.

Lúc này hắn muốn đi tìm A Thiến. Hắn phát hiện ra là chính mình đã bị cô nàng mê hoặc. Một ngày không gặp cô thì hồn vía lên mây. Hơn nữa, khi tiếp xúc hắn còn bị một thứ đồ trên người cô hấp dẫn mê muội, đó chính là thuốc lá của A Thiến.

Hắn phát giác ra là khi hút điếu thuốc lá của A Thiến thì cả người có cảm giác đặc biệt thoải mái và kích thích, có cảm giác bay bổng. Mỗi khi điều đó xảy ra thì tất cả giác quan của hắn rơi vào bên trong một ảo mộng, bên trong đó hắn tưởng tượng bản thân mình đúng là vua, là chúa tể của cái vũ trụ này. Hắn không gì không làm được. Cái cảm giác này rất sảng khoái, rất kích thích….

Nhưng mà, một ngày không được hút một điếu thuốc lá của A Thiến hắn cảm thấy cực kỳ, cực kỳ khó chịu, cả người lờ mờ, không có tinh thần,làm chuyện gì cũng không có hứng thú, đầu cảm thấy choáng váng và nặng nề. Nếu không có cái loại khói này hút vào thì toàn thân run rẩy, ra mồ hôi lạnh. Cái loại cảm giác này cực kỳ khó chịu.

Sở dĩ hắn mỗi đêm đều phải đi tìm A Thiến. Thứ nhất là thể nghiệm cảm giác cực độ kích thích và tiêu hồn trên thân thể A Thiến. Thứ hai là có thể hút loại thuốc lá đó của cô ta.

 

Từ Lãng giọng điệu bỡn cợt nói.

– Được được. Tôi tình nguyện làm con chó bên cạnh anh Từ.

 

Trần Tuấn Sinh lộ vẻ bằng lòng, gật đầu nói.

– Ha ha. Như vậy xem ra mày cũng có vài phần trung thành, thế để cho mày hưởng thụ một chút lạc thú cực độ của Lưu Băng nào. Đi theo tao.

 

Từ Lãng nói xong thì dụi tàn thuốc lá đi, đứng dậy, đi về một gian phòng ở trong quán bar.

Trần Tuấn Sinh và A Thiến đi theo ở phía sau. Khi vào phòng Từ Lãng vỗ vỗ tay. Sau đó một tên to lớn mặc đồ đen mang theo một cái túi đi đến. Tên này đem cái túi giao cho Từ Lãng. Lại từ bên trong cái túi móc ra một bọc nhỏ màu trắng gì đó đưa cho hắn. Sau đó tên này liền đi ra khỏi căn phòng.

Từ Lãng đóng chặt cửa căn phòng lại, sau đó từ bên trong cái túi lấy ra một cái ấm Lưu Băng rất tinh xảo. Loại ấm Lưu Băng này có hai cái miệng. Một cái là Băng Độc, cái còn lại dùng để hút. Chính giữa là thân ấm có hình tròn khá lớn.

Từ Lãng tiếp theo đưa tay dùng một cái muỗng nhỏ lấy một chút Băng kết tinh trong cái túi màu trắng đặt ở trên cái miệng tròn của ấm. Sau đó chậm rãi bật lửa đốt Băng dưới đáy miệng ấm. Dần dần, trong thân ấm tràn ngập khói màu trắng. Từ Lãng thấy lượng khói không quá nhiều sau đó mới bảo Trần Tuấn Sinh:

 

– Dùng miệng ngậm vào miệng ấm này mà hút. Mày hút một hơi xem thử. Cái này là Băng ở thể rắn được nung để hút so với Băng lỏng dùng để uống còn sảng khoái hơn rất nhiều.

Trần Tuấn Sinh giống như đã biến thành ma quỷ, nhịn không được dùng miệng hít một hơi. Sau đó nhẹ nhàng thở ra. Rất nhanh, hệ thống trung khu thần kinh của hắn bị kích động, ở trạng thái hưng phấn cao độ. Mà hắn cũng một lần nữa cảm nhận được loại kích thích này, kích động, tinh thần sảng khoái, tràn đầy sức sống. Loại cảm giác này so với trước đây lại càng trở nên mãnh liệt hơn.

Trần Tuấn Sinh tiếp theo lại hút một hơi. Toàn bộ con người liền nhanh chóng trở thành thần tiên.

– Trần Tuấn Sinh. Mày nhớ kỹ cho tao. Mày là một con chó. Vĩnh viễn là một con chó. Đã biết chưa?

 

Lời nói của Từ Lãng bất ngờ vang lên trong tai Trần Tuấn Sinh.

– Tôi là một con chó. Tôi là một con chó…

 

Trần Tuấn Sinh lẩm bẩm nói. Trước mặt xuất hiện ảo giác, cảm thấy chính mình đúng là một con chó đáng thương đang nằm sấp xuống.

Thật ra vừa rồi Từ Lãng cũng không có nói gì. Bất quá lúc này sau khi Trần Tuấn Sinh hút Băng độc vào rồi thì sinh ra ảo giác. Nói cách khác, bây giờ Trần Tuấn Sinh đã hoàn toàn trầm luân, hoàn toàn giống với danh xưng là một con chó đáng thương.

Trần Tuấn Sinh liên tục hút vài hơi sau đó lại tìm được cảm giác phấn khởi và kích thích cực độ của trước đây. Bất kể là trên phương diện tâm lý hay sinh lý đều đều cảm thấy hưng phấn vô cùng. Đặc biệt là về sinh lý. Tính dục của hắn vốn đã sớm tăng vọt. Ánh mắt nhìn về phía A Thiến rực lửa bừng bừng.

Kỳ thật sau khi hút Băng Độc đều phải Tán Băng. Cái được gọi là Tán Băng chính là xuất mồ hôi, thải bớt những thành phần của Băng Độc ở bên trong cơ thể ra. Mà cùng hoan ái với phụ nữ cũng là một phuong pháp Tán Băng. Sở dĩ Từ Lãng đã dàn xếp cho A Thiến ở bên cạnh Trần Tuấn Sinh, mục đích chính là để sau khi Trần Tuấn Sinh hút Băng Độc có thể trực tiếp cùng A Thiến vui vẻ, dễ dàng Tán Băng. Mà đồng thời cũng làm cho Trần Tuấn Sinh trải nghiệm thân thể tuyệt vời của A Thiến sau đó thì mê mệt không thể dứt ra được.

Từ Lãng nhìn vào ánh mắt rực lửa của Trần Tuấn Sinh. Trong lòng biết rõ Trần Tuấn Sinh đang muốn làm chuyện gì. Ngay lập tức gã nói:

 

– Trần Tuấn Sinh, đêm nay mày không thể ở đây mà hoan hỉ với A Thiến được. Bởi vì mày phải đi gặp một người. Một người mà tất cả chúng ta đều phải kính trọng. Tất cả hành động và việc làm của tao đều làm theo sự chỉ đạo của người ấy.

Trần Tuấn Sinh nghe vậy thì từ tận đáy lòng cảm thấy kinh hoàng. Hắn vốn cho rằng Từ Lãng chính là người ở phía sau kéo hắn xuống nước, là người đã âm thầm ở trong bóng tối cho hắn hút Băng độc. Ai ngờ Từ Lãng vốn cũng chỉ là một con cờ trong tay người khác. Đúng là bị người khác sai khiến sau đó mới làm như vậy. Thế là hắn vội vàng hỏi:

 

– Người đó là ai vậy?

-Trương thiếu!

 

Nói đến tên Trương thiếu này ngữ khí cũng trở nên cung kính.

– Anh, anh đang nói là Trương thiếu nổi tiếng ở thủ đô sao?

 

Trần Tuấn Sinh âm thanh run rẩy hỏi.

Từ Lãng gật đầu, trong mắt bộc lộ sắc khí cung kính và khuất phục.

Trong mắt Trần Tuấn Sinh hiện lên thần sắc sợ hãi, thân thể giống như đang run lên nhè nhẹ.

Chú thích (1): Lưu Băng nghĩa là hút Băng Độc, sử dụng ma túy. Bất kể là ma túy loại nào, đối với sinh mệnh đều là cực kỳ nguy hại. Trăm cái hại không có một điều lợi. Hy vọng mọi người rời xa các chất kích thích, trong đó có Băng. Cự tuyệt độc phẩm.

 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.