Nhóm Dịch: : Võ Gia Trang
Nguồn: Sưu Tầm
Sáu giờ sáng, ngày mới vừa bắt đầu.
Đại tiểu thư mơ mơ màng mảng tỉnh lại. Nàng cảm thấy hơi đau đầu, mở mắt ra, nhấc chăn bông ra khỏi mình, gần như là do bản năng thúc giục, nàng quay đầu một cái.
Nàng nhìn thấy một người đàn ông trước mặt – Sở Phàm!
Sở Phàm đang mơ màng cảm thấy tấm chăn đè dưới tay hơi hơi động đậy. Hắn giật mình một cái rồi ngẩng đầu lên. Ngay sau đó hắn thấy đại tiểu thư.
Hai ánh mắt gặp nhau có cái cảm giác mà bao tao nhân mặc khách xưa nay đều muốn ngâm vịnh mà không thể tả thành lời. Bởi vì thế gian không có bất cứ một ngôn ngữ hay lời lẽ nào có thể miêu tả được cái ánh mắt tinh tế này. Đó là cảm tình lúc mới bắt đầu vào độ chín, là cảm giác lúc phải chia lìa giờ gặp lại, là nơi là nơi tình cảm mê đắm tụ về.
Như là « đạp phá thiết hài vô mịch xử* », đột nhiên lại phát hiện ra thứ mình tìm kiếm. Hay như con tàu bị lạc trong sương mù bỗng tìm được hướng đi.
DG: * đi hỏng giày sắt vẫn không tìm thấy.
Đại tiểu thư cảm thấy nao nao trong lòng. Một tình cảm tinh tế nhanh chóng dâng lên trong lòng nàng. Trong ánh mắt của nàng hiện lên một chút ngượng ngùng, nàng chớp mắt, lảng tránh ánh mắt của Sở Phàm rồi hỏi hắn:
– Sở Phàm, từ tối hôm qua đến giờ anh vẫn ngồi trên ghế thế này à?
– Đại tiểu thư. Tối hôm qua cô uống say. Sau khi trở về thì người phát sốt. Cho nên tôi ở lại đây chăm sóc cô. Tôi sợ khi đi rồi đại tiểu thư có nhu cầu gì đó thì không có ai ở bên giúp đỡ.
Sở Phàm nói.
Đại tiểu thư nghe vậy trong lòng cảm động, khóe mi nóng lên, dường như có cảm giác muốn khóc. Nhưng nàng cố gắng nhịn xuống, giọng nói mất đi sự vui sướng mà chuyển sang đau lòng:
– Cám ơn, anh đã phải khổ sở rồi, làm hại anh một đêm không được ngủ. Tôi, tôi.
– Đại tiểu thư đừng nói như vậy, đó là trách nhiệm của tôi. Chỉ cần đại tiểu thư không bị sao thì tôi ba ngày ba đêm không nghỉ ngơi thì cũng không có vấn đề gì. Đúng rồi, đại tiểu thư, hiện giờ cô thấy trong người thế nào rồi? Còn sốt không?
Sở Phàm hỏi.
– Tôi không còn sốt nữa nhưng đầu hơi hơi đau, giống như là bị cảm.
Đại tiểu thư nói xong vươn tay phải từ trong tấm chăn ra sờ trán của chính mình.
Sau khi đại tiểu thư vươn tay phải ra, bỗng nhìn thấy cánh tay phải và ngực đều lõa lồ. Nàng trong lòng kinh hoàng, vội rút cánh tay phải về trong chăn sờ. Trời? Cái váy dài mình mặc trên người đâu? Tại sao trên người chỉ còn áo trong với quần lót.
Đại tiểu thư liền quay đầu nhìn về phía Sở Phàm. Đôi mắt to mỹ lệ tràn đầy ý nghi ngờ.
Sở Phàm đoán được sự nghi hoặc trong mắt của Đại tiểu thư. Hắn lúng túng nói:
– Đại.đại tiểu thư. Cô tối hôm qua uống rượu, lúc trở về có nôn ra một chút dính vào váy. Cho nên tôi liền tự tiện cởi váy của cô ra rồi để cô nằm lên giường nghỉ ngơi. Đại tiểu thư, cô cứ việc trách mắng tôi đi.
Sờ Phàm còn chưa dứt lời, khuôn mặt như đóa hoa sen mới nở của đại tiểu thư đã đỏ bừng lên. Một lúc sau nàng nhẹ giọng nói:
– Anh tối hôm qua đem tôi về đến nhà. Lại còn chăm sóc tôi nghỉ ngơi, thức cả một đêm bên giường trông nom cho tôi. Tôi thế nào lại trách anh được? Anh cởi váy của tôi ra việc nên làm, bởi vì nó đã dính vết nôn của tôi rồi mà.
– Ha ha. Tôi cảm thấy nhị tiểu thư như vậy rất đáng yêu.
Sở Phàm cười cười.
– Hả?
Đại tiểu thư nghe vậy quay đầu nhìn Sở Phàm, suy nghĩ xem Sở Phàm nói câu đó là có ý tứ gì đây. Sẽ không phải thừa nhận giống như lời con bé Tiểu Vân nói đấy chứ?
Nghĩ vậy trái tim của đại tiểu thư lại đập “thình thịnh” không ngừng, trên mặt cũng hiện lên vẻ kích động, hai má ửng hồng lên.
Lúc này cô Vương đi từ nhà bếp bưng ra một chén cháo nóng hổi. Cô bảo:
– Đại tiểu thư. Tôi mới vừa nấu cho cô một chén cháo hạt sen. Tranh thủ lúc còn nóng cô ăn một chút đi.
– Cô Vương để tạm ở đó đi. Cháu bây giờ không muốn ăn uống gì cả đâu.
Đại tiểu thư nói.
Cô Vương nghe vậy thì hơi ngẩn ra. Cô lúng túng nói:
– Nhưng mà đại tiểu thư, cô bị cảm hay là ăn một chút đi, như vậy mới tốt cho cơ thể.
– Nhưng giờ cháu không ăn uống gì được cả. Để tí nữa cháu sẽ ăn, được không?
Đại tiểu thư nói.
Cô Vương nghe vậy thì nhìn Sở Phàm. Không biết phải làm thế nào cho phải. Sở Phàm thấy thế liền đỡ lấy chén cháo trong tay cô Vương, nhẹ giọng nói:
– Cô Vương, để đó cháu, cô đi trước đi.
Sở Phàm bưng bát cháo ngồi bên cạnh đại tiểu thư, dùng thìa múc cháo, dùng miệng thổi thổi, sau đó đưa tới miệng đại tiểu thư. Đại tiểu thư hơi ngẩn ra, thẫn thờ nhìn về phía Sở Phàm. Tất cả đều ngoài dự đoán của nàng.Sở Phàm cười nhẹ, sau đó gật gật đầu. Đại tiểu thư khẽ nhấc đôi môi anh đào, khóe miệng hé mở ra. Sở Phàm liền đút thìa cháo cho đại tiểu thư.
– Ăn ngon không?
Sở Phàm hỏi.
– Ngon!
Đại tiểu thư nở một nụ cười thuần khiết làm xao động lòng người. Thìa cháo này có thể nói là thìa cháo ngon nhất nàng từng ăn qua.
– Ngon thì ăn nhiều một chút đi!
Sở Phàm tiếp tục đút cho đại tiểu thư ăn.
Cô Vương từ bên nhà bếp trông thấy thế thì cũng nở một nụ cười hiểu ý.