Tảng sáng…
Sở Phàm mơ màng tỉnh dậy, theo thói quen hắn sờ tay sang bên cạnh nhưng không giống như dự kiến, thân hình kiều điềm của Trầm Mộng Lâm không thấy đâu cả. Hắn sửng sốt cả người, rõ ràng là Trầm Mộng Lâm giống như con mèo nhỏ rúc vào trong lồng ngực của hắn giờ không thấy đâu, bên cạnh vẫn lưu lại mùi hương cơ thể của Trầm Mộng Lâm, trên cái ga trải giường màu vàng kia vẫn còn vết máu đỏ sẫm chứng tỏ sự dịu dàng triền miên của tối hôm qua.
Sở Phàm tìm trên giường được quần lót của mình, mặc vào rồi đi ra ngoài đồng thời gọi:- Tiểu Lâm. Tiểu Lâm…
– “Dạ” Tiếng của Trầm Mộng Lâm từ trong nhà bếp phát ra. Cô nói:- Sở ca ca, anh tỉnh rồi à. Em đang làm bữa sáng trong này.
– Vậy à.Sờ Phàm đáp lời rồi đi tới phòng bếp. Quà thật Trầm Mộng Lâm đang sửa soạn bữa sáng. Tuy vậy ánh mắt của Sở Phàm chỉ nhìn chằm chằm vào trên người của Trầm Mộng Lâm. Hắn phát hiện ra cô gái nhỏ này không ngờ lại mặc áo ngủ bằng chất liệu tơ, bên trong áo ngủ lại không mặc thêm cái gì cả, nhìn thật mê người.
Sở Phàm không kìm nổi vòng ra sau lưng ôm lấy cái eo nhỏ của Trầm Mộng Lâm, tiếp theo cái tay phải sờ soạng đùi của cô theo hướng từ dưới lên trên.
– Đáng ghét thật. Sở ca ca làm gì vậy hả? Em đang phải nấu mì đấy.Trầm Mộng Lâm cảm giác tay phải của Sở Phàm đã sờ đến bắp đùi của mình, nếu tiếp tục tiến lên trên thì phải là… Cô lại không mặc quần lót.
– Vậy thì thôi, nhưng mà phải tặng em một cái hôn mới được.Sở Phàm nói xong liền đặt một nụ hôn trên khuôn mặt mộccủa Trầm Mộng Lâm.
“Chụt” Trầm Mộng Lâm cũng hôn Sở Phàm lại một cái đồng thời nói:- Sở ca ca, anh ra rửa mặt trước đi sau đó vào chờ em nấu mì cho anh ăn.
– Đồng ý!Sở Phàm nói xong liền bóp, cào, cấu một hồi trên cái mông tròn xoe no đủ của Trầm Mộng Lâm, rồi mới cười khìkhì thẳng tiến đến nhà vệ sinh.
Sở Phàm làm vệ sinh cá nhân xong mới quay trở lại phòng của Trầm Mộng Lâm lấy quần áo mặc vào. Lúc này Trầm Mộng Lâm cũng bưng hai bát mì nóng hôi hổi đặt trên bàn ăn rồi lớn tiếng gọi:-Sở ca ca, lại đây ăn sáng này.
– Anh đến đây!Sở Phàm nói xong liền đi ra.
Sở Phàm chợt nhớ tới đại tiểu thư từng nói với hắn rằngchính cô thích những người đàn ông có khát vọng. Mà dì Mi cũng đã nói với hắn rằng trừ phi hắn ở trên đỉnh cao sự nghiệp, nếu không cô cũng sẽ không quay về. Nghĩ vậy thâm tâm Sở Phàm chợt lay động; có lẽ chính mình cũng nên tự tạo riêng cho mình một giang sơn.
– Ý tứ của đại tiểu thư là….?Sở Phàm nghe trong lời nói của đại tiểu thư còn có ẩn ý, bởi vậy hỏi.
– Tôi đã bàn bạc với ba tôi. Nếu anh đồng ý thì tôi có thể trực tiếp mời anh làm cố vấn cho tập đoàn hoặc làm trợ lý cho tôi. Nếu anh muốn làm việc độc lập với tôi thì tôi cũng có thể thu xếp anh làm quản lý mảng kinh doanh. Nói tóm lại, nếu anh đồng ý ở vị trí nào thì đều thu xếp cho anh được, thậm chí cả vị trí tổng tài của tôi. Tôi cảm thấy anh còn thích hợp hơn so với tôi khi ở vị trí này!Đại tiểu thư chậm rãi nói.
Sở Phàm nghe vậy trong lòng hơi sửng sốt. Lúc sau hắn vội vàng xua tay nói:- Không được, không được. Tôi làm sao mà đủ tư cách làm tổng tài được. Đầu tiên là văn bằng của tôi không đủ điều kiện, mà đại tiểu thư đột nhiên ủy quyền cho tôi trọng trách của công ty như vậy thì đoàn kết nội bộ không tốt. Bởi vì chắc chắn có rất nhiều vị lão thành trong công ty không phục, sẽ nhiều dư luận không tốt cho sự đoàn kết nội bộ công ty và sinh ra ảnh hưởng bất lợi.
– Tôi coi trọng chính là ờ năng lực của anh mà không phải là vấn đề bằng cấp. Cho dù anh tốt nghiệp tiến sỹ của đại học Harvard nhưng mà như thế cũng chỉ là sách vở, chỉhiểu được lý thuyết, nếu năng lực kém cỏi thì chắc chắn tôicũng không trọng dụng bằng anh, về phần ý kiến của anh rằng ảnh hưởng đến vấn đề nội bộ của công ty, ảnh hưởng thì không thể tránh khỏi rồi. Nhưng với năng lực kiệt xuất của anh, tôi nghĩ rồi bọn họ cũng phải bị thu phục thôi.Đại tiểu thư nói.
– Tôi thấy không được ổn. Theo như lời đại tiểu thư. Tôi cảm thấy hứng thú nhất với vị trí trợ lý của tổng tài. Bởi vì vị trí trợ lý này chẳng qua chỉ tồn tại giữa tôi và đại tiểu thư, mặt khác cũng không nằm trong các vị trí chính thức trong nhân sự của Tập đoàn. Nói cách khác, tôi làm trợ lý của đại tiểu thư, nguyện ý thay cô giải quyết các vấn đề khó khăn nhưng không muốn tồn tại chức danh trong Tập đoàn. Đại tiểu thư cảm thấy thế nào??Sở Phàm nói.
Đại tiểu thư nghe vậy trong lòng cảm động khôn xiết. SởPhàm tình nguyện đảm đương vị trí là trợ lý cho nàng, nguyện ý thay nàng gánh vác công chuyện nhưng lại không muốn danh chính ngôn thuận giữ một chức vụ nào trong Tập đoàn cả. Nàng không biết vì sao Sở Phàm làm vậy, nhưng nàng biết rằng Sở Phàm nguyện ý làm mọi chuyện là vì nàng.
– Tiểu Sở, anh căn bản không cần ẩn thân mình sau người khác. Tài năng của anh phải chính diện bộc lộ. Anh với tư cách trợ giúp cho tôi thì anh sẽ không có tiếng tăm gì cả, không ai biết đến!Đại tiểu thư nói.
Sờ Phàm ảm đạm cười, nói:- Tôi không cần người khác biết. Tôi từng nói qua tôi làm các chuyện này đều vì đại tiểu thư. Lời này vĩnh viền không thay đổi, vì đại tiểu thư tôi có thể làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần đại tiểu thư vui vẻ là được.
Đại tiểu thư nghe vậy trong tâm hồn khẽ rung động, ánh mắt vụt sáng lên, nhẹ nhàng cúi đầu. Trong lòng trăm mối cảm xúc ngôn ngang, một loại cảm giác ấm áp giống như thủy triều kéo úp đến thể xác và tinh thần của cô…