Rất nhiều người đàn ông đều có một ý nghĩ dâm dục trong đầu: “Một người con gái tuổi còn trẻ, dung mạo mỹ miều, gợi cảm quyến rũ uống rượu vào một lúc, mặc kệ cô ấy say giả hay say thật thì khi cô ấy mềm nhũn nằm trong lồng ngực của mình, trao tất cả những gì trên người cô ấy cho mình bảo hộ. Lúc này mình ôm cô gái ấy cảm giác như ôm cả giang sơn thiên hạ trong vòng tay vậy”
Sở Phàm tay phải ôm lấy thân thể mềm mại của Trầm Mộng Lâm từng bước chậm rãi đi ra cửa quán rượu. Trên sàn nhảy lúc này các cặp mắt như hổ đói chăm chú nhìn thèm nhỏ dãi không thôi chỉ có thể vớt vát nhìn nốt cặp mông tròn trĩnh của Trầm Mộng Lâm từ từ biến mất trong tầm mắt. Bình thường mà nói, ở quán bar mà gặp phải các cô gái xinh đẹp, gợi cảm, quyến rũ, tươi ngon mọng nước như Trầm Mộng Lâm thì bọn đàn ông này tuyệt đối không dễ dàng buông tay như vậy. Ít nhất phải vây quanh đùa giỡn một phen để từ đó có thể chiếm được một chút tiện nghi như sờ đùi, sờ ngực … Mà nếu buổi tối đó có thể thu phục được cô gái đó đi ra chỗ khác thì lại kiếm chác được quả lớn rồi. Nhưng đêm nay bọn họ được diện kiến Trầm Mộng Lâm xinh đẹp quyến rũ, xáp lại gần xem cũng không dám suồng sã quá, nguyên nhân rất đơn giản, đó là có sự hiện diện của Sở Phàm.
Nửa người trên của thân thể Trầm Mộng Lâm mềm nhũn nằm im trong lồng ngực Sở Phàm. Cánh tay phải vững chắc của Sở Phàm mạnh mẽ ôm lấy lưng cô, gián tiếp cho cô một điểm tựa. Bởi vì thân thể của hai người ép sát nhau để lách qua đám người nên bầu ngực trái của Trầm Mộng Lâm hoàn toàn bị đè nén. Hơn nữa sự ấm áp của thân thể và mùi trên cơ thể của Sở Phàm truyền tới làm Trầm Mộng Lâm có cảm giác kích thích ngây ngất. Đột nhiên trong đầu cô nảy sinh một ý niệm mà chính cô cũng phải thấy kinh ngạc: “Được nép đầu vào bộ ngực rộng lớn ấm áp của người đàn ông của mình, dù cho con tạo xoay vần, thế gian biến đổi cũng đều mặc kệ.”
Không thể phủ nhận đàn ông đều là loại chỉ được cái mã bề ngoài. Trong quán bar rất nhiều người chiêm ngưỡng nhìn Trầm Mộng Lâm. Cô gái nhỏ lúc này giống như con mèo nhỏ nép gọn trong lồng ngực Sở Phàm, tùy ý Sở Phàm ôm cô đi ra. Điều này không thể nghi ngờ rằng đây là vinh hạnh cực lớn của Sở Phàm, bởi vậy mặc dù đã đi ra khỏi quán rượu nhưng Sở Phàm vẫn còn cảm giác lâng lâng, đắm chìm trong niềm vinh hạnh đó.
Sở Phàm đỡ Trầm Mộng Lâm lên xe. Lên xe xong, khuôn mặt trắng nõn của Trầm Mộng Lâm đỏ ửng cả lên lại càng làm tăng thêm sức hấp dẫn mê người. Rời khỏi vòng tay Sở Phàm, Trầm Mộng Lâm cảm giác dường như thân thể hai người vẫn hòa làm một. Mặc dù đã xa rời vòng tay nhưng sự ấm áp để lại trong lòng như vẫn đang còn sự ôm ấp vậy. Trầm Mộng Lâm không muốn rời xa cảm giác này.
Sở Phàm lái xe, trên mặt thể hiện sự kiên nghị lạnh lùng. Trầm Mộng Lâm quay đầu, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào một bên mặt Sở Phàm, các đường nét của khuôn mặt hiện rõ ràng, nhìn kỹ thì thấy có sức hấp dẫn mê người. Trần Mộng Lâm trong lòng vừa hơi xúc động thì hô hấp bắt đầu dồn dập dần. Cho tới bây giờ vô số trái tim của thanh niên đều là tù binh của cô, còn trái tim của cô lại chưa giao cho ai một lần. Mà nay, cô lại không rõ ràng lắm có phải là trái tim của mình đã bị Sở Phàm giam giữ rồi hay không? Cô chỉ có một khát vọng, khát vọng có thể tiến gần hơn để có một chút ấm áp từ thân thể của Sở Phàm.
Con người sinh ra có nhiều cái đầu tiên đều là vô tình bỏ qua mất. Cô nhớ rõ ràng cái ôm lần đầu tiên là do lơ đãng mà bị Sở Phàm đoạt mất, mà cái nụ hôn đầu tiên của chính mình lại trong trạng thái thần trí mê man không ý niệm lại hiến dâng cho Sở Phàm… Đối với một cô gái mà nói thì trong cuộc đời có bao nhiêu lần đầu tiên khó quên như vậy?
Nụ hôn đầu tiên đó xem như là là sự ghi lòng tác dạ cho lần đầu tiên thân thể giao hòa. Vậy sự ghi lòng tạc dạ của lần đầu tiên là dâng hiến cho ai đây? Cho hắn chăng?
Trầm Mộng Lâm trong đầu đầy suy nghĩ, trong tâm hồn thiếu nữ của cô có phần hỗn loạn. Cô nhìn về phía Sở Phàm, ánh mắt có vẻ rất phức tạp.
– Tiểu Lâm, có phải là đi theo tiểu khu này vào không?
Sở Phàm lái xe dựa theo chỉ dẫn của Trầm Mộng Lâm tới một khu nhà phong nhã hỏi.
Sở Phàm lái xe tiến vào trong khu nhà khá phong nhã, Trầm Mộng Lâm chỉ dẫn cho biết dừng lại tại đơn nguyên 3 trước mặt.
-Sở ca ca, anh đưa em vào phòng được không?
Trầm Mộng Lâm chu cái miệng nhỏ nhắn nói.
– Có thể mà. Chỉ sợ kinh động đến bố mẹ em khiến họ nghi ngờ thôi.
– Vừa rồi có phải rất đau phải không?
– Vâng ạ, nhưng sau này sẽ không đau nữa… Nhưng mà rất thoải mái!
Trầm Mộng Lâm mặt ngọc thẹn thùng trả lời.
– Động tác của anh có phải mạnh bạo quá không? Lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn nhé?
Sở Phàm nói.
Trầm Mộng Lâm nghe vậy khuôn mặt càng ửng đỏ thêm. Hai mắt cô tràn ngập sự u oán, cô nhìn Sở Phàm rồi nói:
– Lần này chưa kết thúc mà đã đòi thêm thêm lần sau à?
– Bé yêu ơi, hóa ra em còn chưa muốn ngừng, nếu không sao lại nói lần này chưa có kết thúc? Yên tâm đi, đêm nay anh sẽ làm em khoái hoạt thì thôi!
Sở Phàm cười cười.
– Đáng ghét!
Bàn tay trắng muốt của Trầm Mộng Lâm đánh tới, Sở Phàm gan lì chịu đựng.
Hai người tỉ tê tâm sự những lời tình yêu, ai cũng không muốn rời ra cả.
Trên chiếc ga giường màu vàng hiện lên vết máu đỏ tươi như cánh mai lạc làm tô điểm thêm vẻ đẹp của tấm ga giường, nhìn ra thì thấy được đây là vết máu trong lần đầu tiên của Trầm Mộng Lâm.
Rốt cuộc thì cũng xô ngã được cô gái nhỏ yêu mị xinh đẹp Trầm Mộng Lâm. Đừng có nói là các bạn đọc, dịch giả dịch xong cũng ngã lăn quay ra rồi, hic hic.