Dịch: Vích
Nguồn: VGT
Sở Phàm dừng xe lại cùng Trầm Mộng Lâm đi vào quán bar.
Quán bar này có hình thức không sang trọng lắm, thuộc loại trung bình nhưng có lẽ rượu ở quán này có chất lượng nên phía trong tập trung không ít các dạng người khác nhau.
Sở Phàm và Trầm Mộng Lâm chọn một chỗ mà ánh đèn tôi tối ngồi xuống. Sở Phàm gọi một ly rượu whisky, Trầm Mộng Lâm cũng gọi một ly rượu whisky, tất cả đều nguyên chất không qua pha chế.
Dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo trong quán, khuôn mặt như hoa của Trầm Mộng Lâm lúc mờ lúc tỏ. Mùi hương trên người cô chậm rãi khuếch tán trong không khí làm cho người ta có cảm giác giống như một đóa mai di động, da thịt của cô lộ ra dưới ánh đèn màu vàng mờ ảo tạo ra cảm giác gợi cảm, đẹp mê người.
-Sở ca ca, anh nói xem thích một người thì sẽ có cảm giác thế nào?
Trầm Mộng Lâm nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu whisky nguyên chất không pha chế, cảm giác nóng bỏng của rượu làm thiêu đốt nỗi lòng bắt đầu chớm xúc động của cô gái trẻ.
– Việc này anh cũng không rõ lắm. Nói, không sợ em chê cười, đến nay anh cũng chưa có bạn gái.
Sở Phàm cười cười.
– Anh không phải thích em sao? Anh đem cảm giác anh thích em thế nào nói ra nghe đi.
Nhưng mà Sở Phàm ôm chặt Trầm Mộng Lâm trong lòng ngực, hai mắt lạnh lùng đánh giá các đối thủ cạnh tranh như con hổ đang che chắn cho lãnh địa của mình. Trong tiềm thức của hắn, nếu đã xác định là nữ nhân của hắn thì tuyệt đối không thể có gã đàn ông nào khác xơ múi vào thêm tí nào. Có thể người khác đánh giá suy nghĩ của hắn là rất ích kỷ, nhưng kệ thôi, trong vấn đề này hắn sẵn sàng hành động quyết liệt. Thật ra hắn cũng không ngại chiếm đoạt phụ nữ của người khác đâu, cho nên trong suy nghĩ và hành động của hắn có điểm tự mâu thuẫn, nhưng mà hắn không cần biết.
Bọn thanh niên đang dần dần áp sát Trầm Mộng Lâm chạm phải ánh mắt Sở Phàm lạnh như băng thì giống như là cây kim đâm vào trong lòng. Ánh mắt khủng khiếp làm tất cả không hẹn mà cùng lúc cảm thấy đau đớn vì cảm giác bén nhọn. Thật ra bất cứ ai khi bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm vào thì cũng cảm thấy không được tự nhiên, cũng rất tức giận, nhưng đám thanh niên này cũng chưa dám lộn xộn. Dù sao tại quán bar này ai cũng như ai không đoán được thân phận của nhau, không làm rõ được thân phận của đối phương mà dại dột lao đầu vào gây xung đột thì chịu thiệt cuối cùng mà nói không chừng chính là mình. Đạo lý này bọn họ đều hiểu rõ, vì thế ánh mắt của bọn họ cũng chỉ dám suồng sã hết sức có thể để chiếm tiện nghi trên người Trầm Mộng Lâm thôi, so với Sở Phàm vừa kéo vừa ôm thì dĩ nhiên còn kém thua xa.
Nói thật ra Sở Phàm không muốn đến những chỗ như thế này. Mà khi đã đến rồi thì cũng không muốn có nhiều phiền phức. Nhìn xung quanh thấy càng lúc càng nhiều bọn thanh niên háo sắc áp lại, Sở Phàm nói khẽ bên tai Trầm Mộng Lâm:
– Mộng Lâm, chúng mình đi thôi!
Sở Phàm ghé sát vào bên tai của Trầm Mộng Lâm nói những lời này, bởi vậy tạo cảm giác nhột nhột làm Trầm Mộng Lâm giống như điện giật, thân thể bắt đầu trở nên rã rời. Cô lên tiếng trả lời trả lời, nói:
– Vâng, vậy cũng được, phù, giúp em đi được không?
Trầm Mộng Lâm cảm thấy thể xác và tinh thần của chính mình rã rời, cả người giống như con mèo nhỏ mềm nhũn trong lồng ngực của Sở Phàm. Cũng không biết nguyên nhân là vì cô uống ngụm rượu whisky xong giờ rượu phát tác hay là do cô cảm nhận được cái mùi dễ ngửi trên người của Sở Phàm. Tóm lại, cô cứ như vậy mềm nhũn dựa vào Sở Phàm hưởng thụ cảm giác này, tùy ý Sở Phàm ôm cô đi ra ngoài.
– Được rồi, để anh giúp em đi ra.
Sở Phàm nói xong liền ôm eo Trầm Mộng Lâm đi ra phía ngoài. Tất cả bọn thanh niên đều lùi ra phía sau ba bước. Bọn họ nhìn Sở Phàm trong lòng mơ hồ có cảm giác không nên trêu chọc vào người trẻ tuổi có dung mạo không thật xuất sắc này, trừ khi là mình cũng không muốn sống nữa.