Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 215 Hộ tống Trần Mộng Lâm về nhà – Botruyen
  •  Avatar
  • 67 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 215 Hộ tống Trần Mộng Lâm về nhà

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

 

Biệt thự Lam Hải.

Sau khi Sở Phàm trở về, đại tiểu thư, nhị tiểu thư bỗng nhiên ăn bữa cơm chiều vui vẻ hẳn. Sở Phàm cũng không phụ kỳ vọng của đại tiểu thư trộn đều hai loại đồ ăn của đại tiểu thư vồn vã ăn. Đại tiểu thư nhìn bộ dáng ăn cơm của Sở Phàm trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, đặc biệt thời điểm nhìn Sở Phàm hau háu ăn từng miếng to đồ ăn của nàng làm, cảm giác ấm áp càng thêm phần mãnh liệt. Cái cảm giác ấm áp giống như chính mình chuẩn bị bữa cơm ngon lành chờ người đàn ông của chính mình về nhà ăn cơm.

Thời điểm Sở Phàm đi Nhật, đại tiểu thư phảng phất có cảm giác dường như trong tim của mình thiếu vắng một cái gì đó. Mới đầu nàng không biết nguyên nhân là gì, lúc Sở Phàm trở lại, nhìn thấy Sở Phàm lúc này nàng mới hoàn toàn sực tỉnh cái cảm giác này xuất phát từ sự vương vấn nghĩ đến hắn.

Đại tiểu thư chưa bao giờ thấy vương vấn một ai đó. ối với các thanh niên theo đuổi cũng chưa bao giờ có cảm giác ấm áp trong lòng như vậy, trừ trường hợp Sở Phàm. Nghĩ vậy, đại tiểu thư tim đập liên hồi, nàng cảm giác được mặt mình có chút ửng hồng. Nàng nghĩ thầm “Mình làm sao vậy? Chẳng lẽ mình thật sự thích Tiểu Sở rồi ư?”

Đại tiểu thư tự ra lệnh cho bản thân không được nghĩ đến nữa, nhưng càng quyết tâm thì mặt mình càng thấy nóng lên, lúc này trên mặt nàng đã hơi hơi đỏ rồi, nếu còn muốn kìm xuống thì mặt mình càng đỏ hơn và như vậy trước sau gì chắc chắn cũng có người nhìn thấy.

Bởi suy nghĩ con người là thứ mà nếu người ta càng cấm đoán nó thì nó lại càng bùng nổ, đây là thứ mà con người căn bản không thể khống chế được. Đại tiểu thư càng khống chế suy nghĩ của chính mình thì trong đầu càng suy nghĩ đến Sở Phàm. May mắn là mọi người đang có mặt không ai chú ý tới nàng cả, đại tiểu thư thoáng thở nhẹ ra.

Ăn cơm xong, mọi người ra đại sảnh tán gẫu. Sở Phàm phát hiện ánh mắt thu thủy xinh đẹp như mộng của đại tiểu thư cứ như vô tình cố ý tránh né hắn. Kỳ lạ là khuôn mặt đẹp tựa ngọc của đại tiểu thư cứ ửng đỏ như một đóa hồng, điều này làm càng thêm ma lực hấp dẫn ánh mắt Sở Phàm. Sở Phàm không kìm nổi thầm than trong lòng: “Đại tiểu thư thật sự là xinh đẹp. Nếu đời này có thể có được nữ nhân như đại tiểu thư thì mình tình nguyện bỏ qua tất cả mọi thứ, thậm chí kể cả tính mệnh của mình.”

Trên đời này có những phụ nữ mà cho dù là dùng cả giang sơn hoặc thậm chí trả giá bằng cả sinh mệnh mà còn không đổi được.

– Tiểu Ngốc Ngốc, anh kể cho chúng tôi chuyến đi cùng đại minh tinh Lâm Mộng Kỳ lần này đi?

 

Nhị tiểu thư rất hào hứng hỏi.

– Cũng không có gì đặc biệt. Chủ yếu là hộ tống Lâm Mộng Kỳ đi Nhật Bản. Lúc tới Nhật Bản, Lâm Mộng Kỳ có một chút kỹ xảo trong giao thiệp phục vụ diễn xuất như tới gặp mặt fan hâm mộ. Tôi phụ trách an toàn cho cả khu vực gặp mặt đó bao gồm cả Lâm Mộng Kỳ ở phía trong. Chỉ vậy thôi.

 

Sở Phàm nói.

– Có phải có rất nhiều người tham gia vào hội fan hâm mộ Lâm Mộng Kỳ không?

 

Nhị tiểu thư lại hỏi.

– Đúng rồi. Nhiều người lắm. Có hơn một ngàn người cơ. Tôi không nghĩ là những người ái mộ Lâm Mộng Kỳ ở Nhật Bản lại đông như vậy.

 

Sở Phàm nói.

– Lâm Mộng Kỳ là siêu sao của châu Á, rất nổi tiếng. Rất nhiều người thích cô ấy.

 

Nhị tiểu thư tỏ ra rất hâm mộ Lâm Mộng Kỳ, nói.

– Không biết chừng Tiểu Sở cũng thích cô ấy.

 

Đại tiểu thư ngồi một bên đột nhiên nói, trong giọng nói dường như có vẻ đang nén giận.

Sở Phàm nghe vậy thấy nao nao trong lòng. Hắn nở nụ cười nói:

 

– Hừ, không thèm để ý đến anh nữa, nói loanh quanh.

 

Trầm Mộng Lâm quay đầu sang hướng khác.

Sở Phàm âm thầm xoa mồ hôi trên trán, hắn phát hiện ra các cô gái bây giờ đều tinh ý thật sự như quỷ. Ánh mắt của mình xem chỗ nào trên người các cô ấy đều rõ ràng hết. Nghĩ vậy trong đầu Sở Phàm có chút hoảng hốt, chính mình bình thường thường hay nhìn bộ ngực của đại tiểu thư, hơn nữa còn đoán lớn nhỏ này nọ. Nếu vậy chẳng phải cũng bị đại tiểu thư phát hiện ra rồi sao?

-Sở ca ca, chúng mình cùng đi kiếm quán bar nào ngồi một lúc được không?

 

Đôi mắt to quyến rũ của Trầm Mộng Lâm nhìn chằm chằm Sở Phàm, trong mắt tràn đầy chờ mong.

– A? Tìm quán bar ngồi để làm gì?

 

Sở Phàm khó hiểu hỏi.

– Đi uống chút rượu thôi. Em còn chưa có uống rượu một mình với Sở ca ca bao giờ. Được không?

 

Hai tay Trầm Mộng Lâm nắm lấy cánh tay phải Sở Phàm, giọng nũng nịu năn nỉ.

– Bây giờ không còn sớm nữa, về muộn sẽ làm bố mẹ em lo lắng đấy.

 

Sở Phàm vội vàng nói.

– Không có việc gì đâu. Em chỉ muốn đi cùng anh uống rượu thôi. Được không, đồng ý không?

 

Trầm Mộng Lâm dùng sức lay lay cánh tay phải Sở Phàm nói.

– Nhưng mà nếu em uống rượu trở về bố mẹ em phát hiện ra thì làm sao bây giờ?

 

Sở Phàm hỏi.

– Lúc em là ba mẹ em đã ngủ, như thế là không sao rồi. Sở ca ca, chúng mình đi kiếm chỗ ngồi một chút rồi về đi, được không?

 

Trầm Mộng Lâm chu cái miệng nhỏ nhắn năn nỉ, trên khuôn mặt biểu lộ tình cảm tha thiết làm người ta thấy xúc động vô cùng.

– Thôi, được rồi!

 

Sở Phàm cuối cùng không lay chuyển được yêu cầu của Trầm Mộng Lâm chỉ có thể nói đáp ứng.

– Waa

 

Trầm Mộng Lâm vui sướng kêu lên, lại còn thản nhiên hôn đánh chụt một cái trên mặt Sở Phàm đến để lại cả vết son môi nữa. Sở Phàm sửng sốt, hình như có vẻ hơi quá đáng?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.