Dịch: Vích
Nguồn: VGT
Cái uy của một người có quan hệ với thân phận địa vị của kẻ đó, nhưng càng đúng hơn nếu nói uy vọng ấy được quyết định bởi thủ đoạn của người này.
Một viên quan lớn, mặc kệ là to đến đâu, nhưng nếu không có sự e sợ của kẻ dưới cùng với sự e ngại của kẻ thù, thì kẻ dưới sẽ không phục ông ta, kẻ thù không sợ ông ta. Thử hỏi, cái uy của ông ta từ đâu mà đến?
Tôn Võ từng noi : “Thu phục người mà như không”, đây chính là cái gọi là nghệ thuật sử dụng thủ đoạn điều khiển kẻ khác, đối đãi với kẻ dưới cần kết hợp cả ân-uy, làm cho họ cảm kích anh, nhưng cũng kính trọng anh, cam tâm tình nguyện phục tùng anh; đối với kẻ thù thì không ngại dùng đến thủ đoạn tán tận lương tâm hạ thủ bất lưu tình, như vậy kẻ thù của anh mới có thể e ngại anh, mới có thể nhường đường tránh lối cho anh vài bước.
Trương Chính mặc dù có thân phận là con trai của bí thư thị ủy, nhưng hắn có được uy vọng lớn từ tận đáy lòng của các cậu ấm cô chiêu và các vị tai to mặt lớn phân nửa là dựa vào thủ đoạn. Đối với những kẻ chống lại hắn, hắn không ngại dùng cả những thủ đoạn minh bạch hay mờ ám, cho đến khi dìm chết kẻ đó, biến kẻ đó trở thành tro bụi.
Thậm chí, ngay cả trở thành tro bụi cũng không có cơ hội le lói trở lại nữa.
Những năm gần đây, Trương Chíng và Lâm Phong hợp tác đối phó với không ít kẻ như vậy. Hầu hết là Lâm Phong ra mặt, còn Trương Chính thì ở sau rèm thao túng giật dây, nhất quyết loại trừ những kẻ chống lại bọn hắn. Bây giờ thì cái tên “Trương thiếu gia” này trong tâm trí các cậu ấm cô chiêu và một số quan viên cũng đã có uy vọng nhất định.
Sau khi đã lập được uy vọng cho mình, rất nhiều chuyện hắn cũng không ra mặt, đều là Lâm Phong thay hắn ra mặt quản lý, vì thế hắn có rất nhiều thời gian cùng với mỹ nhân Lý Tư Phượng yêu mị diễm lệ của hắn đi du lịch khắp nơi. Điều hắn không ngờ tới là lần này đi Pháp du lịch, trở về lại thấy hai chân của Lâm Phong đã gãy, hơn nữa lại là bị người ta đánh gãy thì hắn lại càng kinh ngạc hơn. Ở cái thành phố này có kẻ nào lại không biết trời cao đất dày động thủ động đến trên đầu thái tuế như thế nữa? Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới truyenfull.vn
Sắc mặt Lâm Phong vừa âm trầm vừa lạnh băng, ánh mắt lộ rõ vẻ âm độc phẫn hận, nhấn mạnh từng chữ:
– Tên này tênlà Sở Phàm, chính là vệ sĩ hộ vệ của Kỷ Tiêm Vân.
– Sở Phàm ư?
Trương Chính nhíu mày, hiển nhiên cái tên này hắn chưa bao giờ nghe qua, ngạc nhiên hỏi:
– Hắn là nhân vật như thế nào? Sao tôi chưa từng nghe nói qua?
– Hắn là một thằng nhà quê, mới đến Bắc Kinh làm vệ sĩ của Kỷ Tiêm Vân thôi. Thằng này ỷ vào thân mình có một chút võ nghệ, hoàn toàn không để chúng ta vào mắt. Càng điên hơn là hắn lại dám tranh đoạt đàn bà của tôi!
Lâm Phong lạnh lùng nói.
– Hả? Ý anh muốn nói đên Lâm Hiểu Tình ư? Nếu quả thực là như thế thì nhân vật này rất đáng quan tâm đây. Không nghĩ tới tôi mới đi xa có vài ngày mà đã xuất hiện nhân vật này. Thú vị thật đấy! Nhanh nói vậy đầu đuôi xem đã xảy ra chuyện gì rồi?
– A. tôi biết rồi, chỉ cần kích động mâu thuẫn giữa Trần Tuấn Sinh và Sở Phàm đến mức chúng nó đánh nhau. Sau đó chúng ta sẽ âm thầm sai người bí mật xử lý Sở Phàm. Người ngoài nhìn vào đều thấy Sở Phàm và Trần Tuấn Sinh đang đánh nhau tới một mất một còn. Như vậy hết thảy tội danh tất nhiên sẽ đổ lên đầu Trần Tuấn Sinh, đúng không? Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới truyenfull.vn
Lâm Phong giọng điệu kích động, nói
– Ừ!
Trương Chính gật đầu.
– Nhưng… Trương thiếu gia, chỉ sợ Trần Tuấn Sinh sẽ không nghe theo chúng ta sai bảo thôi.
Lâm Phi Dật lo lắng nói.
– Hà hà, cậu cứ yên tâm. Đối với một kẻ chỉ biết đi khắp nơi khoe của như Trần Tuấn Sinh thì tôi không có dưới mười phương pháp để khống chế hắn đâu. Người như vậy dễ đôi phó, chỉ cần tìm được một điểm yếu trí mạng của hắn rồi sau đó công kích kịch liệt thì khẳng định hắn sẽ nhanh chóng lún xuống, không tới nửa tháng, tôi cam đoan có thể khiến cho Trần Tuấn Sinh đến đây quỳ xuống cầu xin chúng ta.
Trương Chính cười lạnh một tiếng, nói.
– Không biết Trương thiếu gia định dùng biện pháp gì để thuần phục Trần Tuấn Sinh?
Lâm Phi Dật hỏi.
– Đối với Trần Tuấn Sinh này có ba thứ có thể vận dụng sẽ nhanh chóng khiến cho hắn thuần phục: tiền, gái, và thuốc phiện! Hắn không phải kẻ thích chơi đùa sao? Tốt lắm, ta sẽ cho hắn gái đẹp, dẫn hắn đi ăn chơi trác táng, âm thầm cho hắn dùng thuốc, chờ tới khi hắn nghiện sẽ không cho hắn nữa, không phải có một cậu ấm sẵn sàng cho hắn tiền sao? Đem cậu ấm đó lại đây, ai có đủ can đảm tiếp tục chu cấp cho Trần Tuấn Sinh như thế thì mình sẽ đánh gãy hai tay hai chân thằng đó ngay. Kể từ đó Trần Tuấn Sinh không có ai rót tiền cho. Mà bằng với khả năng của hắn tiền lương còn không đủ mua thuốc đâu. Đến lúc đó biện pháp duy nhất của hắn là tới đây mà quỳ xuống cầu xin chúng ta thôi.
Trương Chính lạnh lùng nói.
Lâm Phi Dật nghe thấy mà nổi da gà, Trương thiếu gia này quả thật là lắm thủ đoạn độc ác, làm việc cẩn thận. Hắn cảm thấy thật may mắn khi mình không trêu chọc vào loại người này. Nếu không …
Lần này có thể nhìn Trần Tuấn Sinh và Sở Phàm diễn trò hay, cũng nhờ Trương thiếu gia tự mình ra mặt đối phó, đợi cho đến khi Trần Tuấn Sinh tới đây quỳ xuống cầu xin bọn họ sẽ chính là thời điểm Lâm Phi Dật trả lại cho hắn món nợ trong quá khứ.