Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 213 Trương thiếu gia thần bí – Botruyen
  •  Avatar
  • 60 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 213 Trương thiếu gia thần bí

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

Sau một lúc đi dạo với Trầm Mộng Lâm, Sở Phàm nói:

 

– Sắc trời cũng không còn sớm nữa, anh cũng phải trở về biệt thự Lam Hải đây. Em đi cùng nhé, ở lại ăn cơm chiều luôn.

– Cũng được, chúng ta đi thôi, để em lái xe ra.

 

Trầm Mộng Lâm nói, trên mặt cô thoáng ửng hồng.

Sau đó hai người lái xe như bay về biệt thự Lam Hải, về tới nơi thì cũng đã bảy giờ tối, mới vào đến cửa, nhị tiểu thư đã lao ra hào hứng đón, nàng mỉm cười, khuôn mặt tươi phơi phới, chưa thấy người đã thấy tiếng

 

– Tiểu Ngốc Ngốc, anh đã về rồi à? Ồ, Tiểu Lâm, thế nào lại đi cùng với Tiểu Ngốc Ngốc vậy?

– Trên đường tôi gặp Tiểu Lâm nên cùng về chung

 

Sở Phàm thấy nhị tiểu thư thì cảm thấy rất thân thiết, mới có hai ngày không nhìn thấy nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng mà thấy như đã mấy đời rồi.

– A, đúng rồi, Tiểu Ngốc Ngốc, sao anh không mời chị Lâm Mộng Kỳ đi về cùng? Tôi dặn anh còn chưa kỹ sao?

 

Nhị tiểu thư hỏi

– Lâm Mộng Kỳ vừa quay lại công ty, trong công ty còn có việc cần giải quyết. Để lúc nào cô ấy rảnh thì tôi sẽ mời cô ấy tới, được không?

 

Sở Phàm nói

– A, ra vậy hả?

 

Nhị tiểu thư nói, vẻ đầy tiếc nuối.

– Tiểu Sở, đã về rồi à?

 

Tiếng nói ngọt lịm ôn nhu của đại tiểu thư truyền đến, rất dễ nghe

Sở Phàm ngẩng đầu nhìn, liền thấy được dung nhan vạn phần tuyệt mỹ của nàng. Nàng chỉ mặc một bộ đồ ở nhà cũng thể hiện ra vẻ đẹp của một cực phẩm nữ nhân, hương thơm thoang thoảng của nàng cũng khiến cho người ta ngây ngất.

– Đại tiểu thư, tôi đã về.

 

Sở Phàm mỉm cười

– Vào ăn cơm đã, cơm nước nấu xong hết rồi.

 

Đại tiểu thư thản nhiên cười nói

– Trần Tuấn Sinh ư?

 

Trương Chính hơi nhíu mày

 

– Có phải Trần Tuấn Sinh con trai Trần Bình Minh phải không?

– Đúng, chính là hắn, tên Trần Tuấn Sinh này chẳng hiểu sao bỗng dưng một hôm bảo em là lén lút phái người đánh hắn tại quán bar, đem theo bốn người cao to đánh em một trận trước mặt Kỷ Tiêm Vân. Sau này em tìm anh họ Lâm Phong chuẩn bị gọi người trả lễ hắn, nhưng anh ấy khuyên em không nên gấp gáp, đợi tới khi Trương thiếu gia trở về sẽ gặp anh hỏi qua ý kiến xem nên làm thế nào.

 

Lâm Phi Dật nói.

– A, tôi cũng có nghe một vài người nói Trần Tuấn Sinh quả thực có chút ngang ngược. Theo như cậu nói thì xem ra lời đồn đại là thật rồi. Trong thành phố địa bàn của ta thì đều phải theo quy củ của ta. Thằng Trần Tuấn Sinh này có thể nói là không biết sống chết gì, cần phải giáo dục nó cẩn thận một phen mới được.

 

Trương Chính nhàn nhạt nói.

– Cảm ơn Trương thiếu gia nhiều lắm! Em hận cái thằng Trần Tuấn Sinh này đến mức không thể lập tức giết chết nó luôn đi cho rồi.

 

Lâm Phi Dật căm giận.

– Ha ha, không được, không được rồi. Cấp bậc chấn chỉnh kẻ khác cao nhất không phải là giết nó, mà là cho nó phải làm tay sai nô bộc cho mình, tùy ý mìnhkhi dễ, làm cho nó muốn sống không được muốn chết không xong. Thế mới gọi là cao tay.

 

Mắt Trương thiếu gia lóe sáng.

– Đúng, đúng, tới lúc đó, tất cả đều nghe Trương thiếu gia an bài.

 

Lâm Phi Dật gật đầu.

– Ừ, được rồi, A Phong, bây giờ cậu có thể nói qua chuyện của mình xem thế nào nào?

 

Trương Chính quay sang Lâm Phong hỏi.

– Trương thiếu gia, cái việc tôi sắp nói đây quả thực làm tôi phẫn hận đến cực hạn. Tôi muốn Trương thiếu gia trợ giúp thủ tiêu một thằng.

 

Lâm Phong nói, ánh mắt, giọng điệu đều phát lạnh.

– Thế ư?

 

Trương Chính thấy nét mặt của Lâm Phong cũng chăm chú hẳn. Bởi vì đây làlần đầu tiên gã thấy Lâm Phong phẫn nộ như vậy, hơn nữa đây cũng là lần đầu Lâm Phong cầu xin gã giúp đỡ. Điều này cho thấy người này làm cho Lâm Phong rất tức giận. Ở thủ đô này, người có khả năng làm cho Lâm Phong tức giận không nhiều lắm, Trương Chính ánh mắt trầm xuống, hỏi:

 

– Là người nào?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.