Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 212 Sở ca ca, em có còn trinh không – Botruyen
  •  Avatar
  • 61 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 212 Sở ca ca, em có còn trinh không

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

 

Đi dạo trên phố có người đẹp đi cùng, sướng nhất chính là có thể đem đến cho hắn cái hư vinh không nhỏ.

Cứ nhìn ánh mắt ghen tị của những thanh niên khác trên đường mà xem. Anh sẽ cảm thấy mình thật là oai, một cảm giác sung sướng bay bổng. Đây là khuyết điểm chung của tất cả các anh đàn ông.

– Tiểu Lâm, anh xem em xinh xắn như vậy, dáng người rất đẹp, ánh mắt lại quyến rũ, em đã có bạn trai chưa? Đừng nói đến đại học, chắc hẳn đa có rất nhiều nam sinh muốn lọt vào mắt xanh của em từ khi học cấp 2 cấp 3? Tụi học sinh bây giờ đừng nói đến trung học, từ khi còn học tiểu học đã bắt đầu nói đến chuyện yêu đương rồi ấy chứ!

 

Sở Phàm tò mò hỏi

– Em cần gì phải yêu chứ. Sự tự do hiện tại quả thật rất tuyệt vời. Xem anh nghĩ gì kìa, trách nhiệm lớn nhất của học sinh là học tập, chứ không phải hẹn hò yêu đương. Anh có biết rằng câu hỏi của anh có thể làm tổn thương những bông hoa tươi đẹp của đất nước không?

 

Trầm Mộng Lâm cong môi phản bác

– Đúng, đúng, em là bông hoa của đất nước, còn anh là vầng thái dương. Bông hoa thì phải được tắm dưới ánh mặt trời thì mới có thể nở hoa và tỏa hương thơm được.

 

Sở Phàm cười nói

– A, Sở ca ca, giờ em mới phát hiện ra tài hùng biện của anh đó. Anh nói làm cho trống ngực người ta đập bùm bụp ấy!

 

Trầm Mộng Lâm cười cười nũng nịu nói.

Làm nũng dường như là độc quyền ăn sâu vào xương cốt của tất cả phụ nữ. Bất kể là cô nào xinh đẹp hay xấu xí, cũng đều có thể làm nũng, bất quá cũng chỉ có một chút khác biệt, người xấu mà làm nũng thì khiến cho người ta nổi gai ốc, còn mỹ nhân mà làm nũng sẽ khiến cho người ta máu huyết phun trào không thể kiềm chế được chính mình.

Lúc này Sở Phàm cảm thấy thân thể của mình lâng lâng, cô gái nhỏ Tiểu Lâm này đã xinh đẹp lại quyến rũ, thật đúng là mặt trời cho người ta ngưỡng mộ. Thêm vào đó là bộ y phục của cô, một bộ đồ trắng bó sát, đeo dây lưng nhỏ, phía trước là bộ ngực đã sớm dậy thì thành thục cứ phập phập phồng phồng, Sở Phàm ngắm mặt trời, cẩn thận nói

 

– Thật nóng quá, thảo nào em Tiểu Lâm chỉ thích mặc một bộ quần áo.

– Ừ, đúng là nóng quá sức. Tôi chỉ thích mặc một…

 

Trầm Mộng Lâm nói nửa chừng mới nhận ra không ổn, tên Sở Phàm này luôn ý tại ngôn ngoại, nói cái gì cũng đều ám chỉ gì đó. Cô nhìn lại nửa người trên của mình, đỏ mặt, nói

 

– Này, bên trong người ta mặc áo ngực màu hồng đấy, đã được chưa? Đồ bại hoại!

– A, anh không có ý đó. Anh quản làm sao được em mặc cái gì bên trong làm gì chứ. Dù sao anh cũng chẳng quan tâm.

 

Sở Phàm nói, làm ra vẻ quân tử lẫm liệt.

– Em không đi nữa!

 

Trầm Mộng Lâm chu cái miệng nhỏ nhắn, ngồi xuống bên đường không đi nữa.

 

Sở Phàm nghiêm trang nói

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trầm Mộng Lâm đỏ lên, bĩu môi nói:

 

– Đáng ghét, người ta còn chưa từng có bạn trai nữa, đương nhiên là còn, là em tưởng đêm đó đã… đã có việc kia… nên không còn nữa.

– Cho dù đêm đó anh không lợi dụng em chuyện kia, nhưng anh vẫn là đồ vô lại.

 

Trầm Mộng Lâm trừng đôi mắt đẹp

– Anh, anh thế nào đã trở thành đồ vô lại rồi?

 

Sở Phàm gãi đầu hỏi

-Anh, anh… cướp mất nụ hôn đầu tiên của người ta rồi còn nói, hừ!

 

Trầm Mộng Lâm hừ một tiếng liền bỏ đi.

Sở Phàm hơi bất ngờ, thầm nghĩ, “Đó cũng là cái hôn đầu tiên của mình cơ mà”.

Hắn đuổi theo Trầm Mộng Lâm nói :

 

– Đó cũng là nụ hôn đầu tiên của anh đấy, nhưng mà anh vẫn ở đây chứ đâu, em yên tâm, anh sẽ chịu trách nhiệm.

– Anh định chịu trách nhiệm thế nào đây?

 

Trầm Mộng Lâm tức giận hỏi

– Em muốn anh chịu trách nhiệm thế nào?

 

Sở Phàm hỏi ngược lại

– Đồ ngốc, không nói chuyện với anh nữa.

 

Trầm Mộng Lâm trừng mắt lườm Sở Phàm một cái

Sở Phàm gãi đầu gãi tai khó hiểu. Tâm tư của cô gái này thật là thiên biến vạn hóa, hắn cũng rất bội phục đảm lượng của Trầm Mộng Lâm, không ngờ có thể thảo luận nửa ngày trời với hắn ở giữa đường về chuyện trinh tiết của mình. Thật sự là rất khó tin!

Sở Phàm vừa đi vừa suy nghĩ, làm thế nào chịu trách nhiệm với Trầm Mộng Lâm đây?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.