Dịch: Vích
Nguồn: VGT
Sau khi đưa Lâm Mộng Kỳ về đến công ty giải trí Thiên Hoàng, cô phải ở lại giải quyết chút việc, Sở Phàm cáo từ, bảo về trước rồi chạy nhanh về biệt thự Lam Hải.
Lâm Mộng Kỳ hơi bối rối, ái ngại xin lỗi:
– Thật ngại với anh quá. Công ty còn có việc không thể bỏ đi. Thôi đành để hôm nào rảnh rỗi, mời anh ăn cơm coi như để thể hiện lòng biết ơn.
– Đi chứ, được đại minh tinh mời khách đương nhiên là phải đi rồi.
Sở Phàm cười cười.
Hắn rời khỏi công ty giải trí Thiên Hoàng, nhanh chóng bắt xe về biệt thự Lam Hải.
Hắn không quên gọi điện cho đại tiểu thư, báo cho nàng hay mình đã về nước.
Đại tiểu thư nghe xong bất ngờ hỏi:
– Thế nào lại về nhanh thế? Không phải nói tới chín giờ tối mới về sao?
– Bên phía Nhật Bản xảy ra chuyện, cho nên chyến đi của Lâm Mộng Kỳ được rút ngắn lại rất nhiều, về sớm lắm.
Sở Phàm giải thích.
– À, bình an trở về là tốt rồi. Về ăn cơm tối nhé.
Đại tiểu thư bảo.
– Tôi đang bắt xe về đây.
– Được rồi, tôi sẽ ở nhà chờ anh về.
Đại tiểu thư đáp, nghe giọng nàng có vẻ rất vui.
Gác máy xong trong lòng Sở Phàm cũng dâng lên một cảm giác hạnh phúc. Sắp được nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng của đại tiểu thư, làm sao hắn không hưng phần cho được?
Qua kính xe, Sở Phàm nhìn dòng người tấp nập. Hắn bất chợt nhớ tới Lam Tuyết, thầm tự hỏi, “Không biết lúc này cô ấy đang ở đâu? Có lẽ giờ cô ấy đang tìm khách sạn, hy vọng ngày mai sẽ cô ấy sẽ gọi điện thoại…”
Đang nghĩ miên man, bỗng hắn nhận ra trên phố một bóng dáng quen thuộc của một cô gái vô cùng xinh đẹp, ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ ra bóng hình yểu điệu này đúng là Trầm Mộng Lâm. Bên cạnh là một nam sinh cứ quấn lấy cô, dường như cô cũng không có để ý đến gã, nhưng gã cứ lẽo đẽo dai dẳng bám theo, lại còn động tay động chân.
Sở Phàm thấy vậy nhíu mày:
– Bác tài, ông cho tấp xe vào bên đường đi, tôi chạy ra đây một chút.
Thanh toán tiền taxi xong, hắn liền đi về phía người quen.
Nhưng hắn không nghĩ rằng cô lại không ngại ngần vạch trần hành động của hắn, đành cười trừ:
– Bây giờ vẫn chưa buông được. Chẳng phải chúng ta đang diễn trò cho Trương Khải xem sao? Không chừng hắn ta còn đang bám theo, nấp đâu đó quan sát đấy. Giờ anh mà buông eo em ra chẳng phải là mất công sao?
– Chẳng lẽ em lại cứ phải để cho anh chiếm tiện nghi thế này sao hử?
Trầm Mộng Lâm ngước đôi mắt to nhìn Sở Phàm, tội nghiệp động lòng người.
– Em nói gì thế? Chẳng lẽ Sở ca ca ôm em một chút cũng không được sao?
Hắn liền cậy lớn vênh mặt hỏi.
– Nhưng… nhưng quan hệ giữa em và anh cũng không phải là như thế. Nhỡ người khác hiểu lầm thì em biết làm sao?
Trầm Mộng Lâm lại làu nhàu tiếp.
– Bậy bạ! Vậy chứng minh kẻ kia bậy bạ! Hơn nữa nếu em cảm thấy bất công thì cũng có thể vòng tay ôm lấy thắt lưng của anh là xong.
Sở Phàm nói khơi khơi.
-Ai thèm ôm anh!
Trầm Mộng Lâm thẹn thùng, hai má đỏ ửng.
– Nhưng anh lại đang ôm eo em. Tiểu Lâm, eo của em rất thon rất nhỏ, bảo sao em mặc quần áo nhìn thật gợi cảm như thế.
Sở Phàm khen.
– Anh… anh…!
Trầm Mộng Lâm hết nói nổi hắn. Cô bảo:
– Nhớ đám Phỉ Phỉ nói anh rất thật thà. Em thấy anh chẳng thật thà chút nào!
– Ai bảo thế! Em xem tay anh cũng chỉ đặt ở đúng eo của em thôi, tuyệt không có nhầm sang chỗ nào khác. Thế này không phải rất thật thà còn gì nữa?
Sở Phàm làm ra vẻ vô tội.
– Hả? Anh… Anh lại còn muốn…
Tái mặt, Trầm Mộng Lâm vội vàng xoay người ra khỏi cánh tay trái của hắn.
Hắn không khỏi thấy buồn cười, nhận ra trêu chọc cô gái nhỏ này cũng rất vui.