Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 209 Bình an về nước – Botruyen
  •  Avatar
  • 63 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 209 Bình an về nước

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

 

Sở Phàm ở trong phòng nhìn Trần Mộng Lâm ngoan ngoãn ngủ yên cũng yên lòng. Sau đó hắn đi vào phòng 1888, cũng chính là phòng ngủ lúc đầu của Lâm Mộng Kỳ.

Trong phòng tất cả đều không có gì lạ cả, nhưng Sở Phàm khẳng định Shirakawa đã đến phòng này, bởi tờ giấy trắng hắn đặt ở trên giường đã biến mất. Sở Phàm mỉm cười đi ra, hắn có thể tưởng tượng bộ dạng của Shirakawa khi nhìn thấy tờ giấy nọ.

Sở Phàm kiểm tra từng ngóc ngách trong phòng thật kỹ, thấy không có vấn đề gì mới đi về phía gian phòng đối diện, quấn chăn quanh Lâm Mộng Kỳ ôm cô lên. Lâm Mộng Kỳ bị ôm lên nhưng một tiếng “Đừng!” cũng không có. Sở Phàm bế cô trở về phòng số 1888, đặt cô lên chiếc giường mềm mại, nhặt tấm chăn mỏng đang bị rơi trên thảm phủ lên người cô.

Ai ngờ trong khi ngủ mơ Lâm Mộng Kỳ lại đạp tung chiếc chăn mỏng ra khỏi người, nằm nghiêng ngủ tiếp. Hướng Lâm Mộng Kỳ quay ra nằm nghiêng lại chính là hướng của Sở Phàm đang nhìn. Áo ngủ của cô rộng thùng thình, khi nằm nghiêng cổ áo rơi trễ xuống một bên, lộ ra bộ ngực rất đầy đặn.Trước kia Sở Phàm cũng đã được thấy thoáng qua, giờ lại được thấy nhũ phong trắng nõn, hai trái đào vì đè lên nhau dồn lại mà thành khe rãnh đường cong rất rõ ràng. Sở Phàm nhận thấy, theo góc nhìn này của hắn mà nói thì bộ ngực của Lâm Mộng Kỳ thật sự rất mê người.

Lâm Mộng Kỳ còn đang ngủ say, cái mũi xinh xắn giống như chạm ngọc mà thành, khuôn mặt hơi có nét mỉm cười ngọt ngào, trong mộng đẹp cô có biết chăng giờ phút này Sở Phàm đang được thỏa thuê ngắm nhìn thân thể mình? Điều này đối với một cô gái không phải chuyện gì tốt, đặc biệt là với một đại minh tinh như Lâm Mộng Kỳ.

– Tiểu yêu tinh này đúng là tiểu yêu tinh giết người mà, quyến rũ mê người đến chết mất.

 

Sở Phàm than nhỏ một tiếng, đắp lại chăn cho Lâm Mộng Kỳ. Lần này cô không đạp ra nữa. Sở Phàm thở ra một hơi cười khổ nói:

 

-Xem ra tiểu yêu tinh cô tuyển tôi làm vệ sĩ bên cạnh là chọn đúng người rồi, ở cùng với cô trong một căn phòng thế này mà cũng không dám làm gì, chỉ biết nhìn thôi.

Sở Phàm nhìn lên, đã hơn bốn giờ sáng, hắn hơi mơ hồ cảm thấy trên người mình có mùi máu tươi. Điều này cũng khó trách, giết nhiều người như vậy khó tránh lưu lại một ít mùi tanh. Có điều nếu để người khác phát hiện ra mùi này thì không hay lắm, hắn nhổm dậy đi tắm, rồi quay về phòng mình thay một bộ quần áo mới.

Xong hết tất cả thì trời đã tờ mờ sáng, Sở Phàm quay lại ghế sofa trong phòng của Lâm Mộng Kỳ nghỉ một chút. Mới rồi giết người, cả sức lực và tinh thần đều bị ảnh hưởng, hắn đã cảm thấy có chút mệt mỏi, nhưng lại không an tâm đi ngủ. Hắn muốn bảo hộ an toàn cho Lâm Mộng Kỳ.

Bảy giờ sáng, Lâm Mộng Kỳ dần dần tỉnh lại, sau một chút mơ mơ màng màng vì ngái ngủ, cô tròn mắt nhìn Sở Phàm đang đứng ở đầu giường chào cô với một nụ cười. Cô nhảy xuống giường, vội vội vàng vàng gấp chăn. Nói:

 

-Anh… anh… sao anh lại ở đây?
Kỳ thật đây cũng là sắp xếp mà ban tổ chức bên Nhật cùng với Lâm Mộng Kỳ sau khi bàn bạc đã đi tới thống nhất, bởi cái chết của Teruo Nakamura đã kích động tính nhạy cảm của bọn Yamaguchi. Tại đây lại là nơi đầu sóng ngọn gió, quản lý của Lâm Mộng Kỳ bên này cũng đã giản lược bớt yêu cầu, mà bên phía Nhật Bản, nhà tổ chức cũng đã cân nhắc kỹ tình hình trước mắt; đây cũng lại là mong muốn của Lâm Mộng Kỳ, trong lòng cô chỉ mong nhanh nhanh để còn về nước cho sớm.

Cũng vì các hoạt động tại Osaka được giản lược đến hết cỡ, nên công việc tại đây cũng chỉ đến hai giờ chiều đã xong hết. Đoàn Lâm Mộng Kỳ cũng lập tức ra sân bay Osaka bay về nước.

Từ lúc rời khỏi Osaka cho tới khi lên máy bay đều rất yên ổn. Lần này Sở Phàm cùng Lâm Mộng Kỳ, La Mai ngồi ở khoang hạng nhất. Lâm Mộng Kỳ cùng La Mai ngồi ghế cạnh nhau, Sở Phàm ngồi phía sau.

Bên cạnh chỗ ngồi của hắn đã có người ngồi, đó là một cô gái, có vẻ như đang đi nghỉ. Khi Sở Phàm bước vào chỗ của mình, cô gái đang cúi đầu lúi húi giống như đang tìm kiếm gì đó, đến khi hắn ngồi xuống rồi cô gái mới ngẩng đầu lên. Hắn không kịp nhìn kỹ, chỉ thoáng qua, nhưng một chút thoáng qua này cũng đủ làm hắn giật mình, trong đầu quay cuồng không thôi, tim đập thình thịch, bởi rõ ràng, hắn đã nhận ra cô gái tuyệt mỹ đầy vẻ u uẩn.

Sở Phàm quay lại nhìn, tim hắn nhảy lên một cái, vừa lúc cô gái kia cũng đang nhìn hắn, bốn mắt nhìn nhau. Trong lòng hắn dâng lên một sự xúc động sung sướng khó tả, đúng là cô ấy rồi. Mới hôm qua khi đáp máy bay đến Nhật Bản, hắn đã gặp cô gái mang vẻ u buồn kia, giống như một đóa u lan xinh đẹp mà lại dường như mang một nỗi sầu bi.

Không ngờ cô vẫn vậy, một mái tóc xanh, khuôn mặt ngọc ngà không vẩn chút bụi trần, đôi mắt hội tụ đủ thiên địa linh khí… Quả là mỹ nữ của mỹ nữ! Sở Phàm cảm thấy dường như có chút thân quen, dường như hắn và cô đã quen biết nhau từ lâu lâu lắm!

– Là cô ư?

 

Sở Phàm cười cười, giọng nói có chút kinh ngạc.

Cô gái nhìn Sở Phàm, dường như cũng đã nhớ ra hắn, mỉm cười, đẹp như một đóa hoa lan nở rộ:

 

– Vâng, là tôi. Trùng hợp quá đi!

Thật là trùng hợp!

Trong cuộc sống chính từ những xảo hợp như vậy mà làm nên những giai thoại lưu truyền thiên cổ!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.