Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 208 Không để lại dấu vết gì – Botruyen
  •  Avatar
  • 61 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 208 Không để lại dấu vết gì

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

 

Ngân Hồ lái chiếc xe màu trắng bạc của cô, trong bóng đêm giống như một tia chớp màu bạc đang nhanh chóng lao vùn vụt trên đường.

Sau khi chiếc xe chạy hết con đường quốc lộ vòng vèo quanh núi thì chạy như bay về phía khách sạn Empire. Sở Phàm ngồi trên ghế ở phía bên kia tay lái, nhìn cảnh đêm Tokyo bên ngoài cửa sổ sáng ngời rực rỡ, tâm tình giống như một hồ nước, gợn sóng nhưng không sợ hãi. Sắc mặt của hắn vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh và lạnh lùng, tinh quang của hai mắt ẩn vào bên trong. Nhìn hắn thì căn bản là không ai nghĩ ra được hắn vừa mới tiêu diệt sạch sẽ bốn mươi thành viên Yamaguchi của Teruo Nakamura ở Tokyo. Trong đó tuy rằng có sự trợ giúp của Ngân Hồ, nhưng cho dù Ngân Hồ có xuất hiện hay không, kết quả việc này cũng không có thay đổi bao nhiêu, chẳng qua là quá trình sẽ không giống với lúc nãy mà thôi.

Ở Nhật Bản và thậm chí là cả thế giới cũng không có bất cứ một cá nhân hay tổ chức nào dám đụng đến tổ chức Yamaguchi. Tổ chức này thế lực rất là khổng lồ, phân bố toàn cầu, trừ phi là ăn no rửng mỡ bằng không sẽ chẳng một ai muốn đến trêu chọc tập đoàn hắc bang này, càng không nói đến chuyện giết chết một tổ trưởng phân tổ của tổ chức Yamaguchi. Nhưng mà Sở Phàm không chỉ trêu chọc tổ chức Yamaguchi mà còn xử lý gọn tổ trưởng của Yamaguchi ở Tokyo. Nói đến chuyện giết chết một đại nhân vật như thế này hẳn là rất phấn khởi và kích động thậm chí sau đó phải có một chút hoảng sợ mới đúng. Nhưng mà trên người của Sở Phàm ngươi hoàn toàn nhìn không ra một chút dấu hiệu nào. Hắn giống như là một mặt hồ yên tĩnh, một ngọn núi lớn muôn đời không thay đổi. Lúc này hắn sớm đã đem toàn bộ tình cảm con người biến mất dần. Người ngoài nhìn thấy hắn mãi mãi là một con người bình tĩnh và lạnh lùng.

-Không lưu lại bất kì một dấu vết nào đấy chứ?

 

Sở Phàm thở ra một hơi, thì thào nói. Hắn đã trước sau suy nghĩ tỉ mỉ sách lược ba bước cướp sạch giết sạch nhóm Teruo Nakamura. Sau khi xác định sẽ không lưu lại một chút đầu mối nào mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Sở Phàm tuy nói là không e ngại tổ chức Yamaguchi, nhưng mà sức lực của một người dù sao cũng có hạn. Hắn không muốn sau này mỗi ngày mỗi giờ đều có thành viên của Yamaguchi đến truy sát hắn. Hắn thì không có chuyện gì cả, nhưng mà những người ở bên cạnh hắn thì sao?

Đối với những việc giết người như thế này, Sở Phàm chú ý cẩn thận hơn bất cứ ai. Hắn không tùy tiện giết người, nhưng một khi đã phải giết người thì cố gắng làm cho mọi chuyện trở nên hoàn mỹ, tuyệt đối không lưu lại một chút manh mối nào ở hiện trường. Điều này thể hiện năng lực, đồng thời cũng là nguyên tắc trước sau như một của hắn.

Nói một cách tương đối, giết người cũng không khó, cái khó chính là sau khi giết người làm sao có thể nguyên vẹn trở ra, không để lại một chút manh mối để mai sau liên lụy tới mình.

– Chủ nhân đang lo lắng hiện trường có thể vẫn còn sót lại một chút manh mối sao?

 

Đôi mắt băng lãnh và mỹ lệ của Ngân Hồ nhìn chằm chằm vào Sở Phàm.

– Đúng vậy, nhưng mà tôi đã nghĩ kỹ từ đầu tới cuối rồi, sẽ không lưu lại một chút dấu vết nào đâu.

 

Sở Phàm trầm ngâm nói.

– Cho dù là để lại thì sao nào? Yamaguchi tuy nói là thế lực cường đại, nhưng mà thực tế thì ở bên trong những người được coi là cao thủ thì có được mấy người? Tôi tin tưởng là chỉ cần một mình Kim Cương cũng có thể san bằng một nửa Yamaguchi rồi.
Ngân Hồ sau khi lái xe đưa Sở Phàm đến khách sạn Empire thì nói:

 

– Chủ nhân, về đến khách sạn Empire rồi.

– Ừ, tốt, được rồi, cô đang nghỉ ở chỗ nào?

 

Sở Phàm hỏi.

– Việc này chủ nhân cũng không cần quan tâm. Nói chung, chủ nhân khi có chuyện gì cần Ngân Hồ sẽ ngay lập tức hiện thân ngay!

 

Ngân Hồ cười nhẹ, nói.

Sở Phàm cũng cười cười, nói:

 

– Cô thật là giống như một phụ nữ bí ẩn. Cô đã không chịu nói thì tôi cũng không muốn hỏi nhiều. Đêm nay trở về nghỉ ngơi cho tốt, tôi cũng không có chuyện gì nữa đâu.

Sở Phàm nói xong liền đi xuống xe, Sau khi đóng cửa xe “bịch” một tiếng hắn bổ sung thêm một câu:

 

– Ngân Hồ, tôi ra lệnh cho cô sau này ở trước mặt tôi cô cười nhiều lên một chút!

Ngân Hồ nghe thế thì đôi mắt băng lãnh xinh đẹp có hơi giật giật. Lúc này Sở Phàm đã đi vào trong khách sạn Empire rồi.

Sở Phàm sau khi trở lại khách sạn Empire thì đi vào phòng đối diện với phòng số 1888. Cũng chính là gian phòng hắn đã đem Lâm Mộng Kỳ đang ngủ vào. Sau khi đi vào nhìn thấy Lâm Mộng Kỳ đang nhẹ nhàng ngủ yên trên giường, khuôn mặt của cô thật thanh khiết và xinh đẹp trên đó còn mang theo một nét cười, giống như là trong cơn mơ đang thấy một chuyện tốt đẹp nào đó.

Sở Phàm sau khi thấy hình dáng Lâm Mộng Kỳ ngủ như thế này cũng không khỏi nở nụ cười. Thì ra bộ dáng khi ngủ của đại minh tinh là như thế này đây.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.