Chỗ khác nhau lớn nhất giữa kẻ mạnh và kẻ yếu, là thời khắc nguy nan giữa sống và chết. Trước thời khắc giữa sống và chết, kẻ mạnh sẽ không ngồi chờ chết mà ra sức tranh đấu, từ trong hiểm cảnh mà tìm ra được một cơ hội xoay chuyển càn khôn, còn kẻ yếu chỉ bối rối, sợ hãi đến run như cầy sấy mà đợi tử thần đến.
Những thành viên Yamaguchi trong xe chỉ biết bối rối và bất an, hoàn toàn không nghĩ cách ra ngoài, cái họ thấy chỉ là sự an toàn trong chốc lát trước mắt mà thôi.
Hai mắt Shirakawa chớp động hàn quang, sắc mặt tái nhợt đến dọa người. Giờ phút này gã đã đoán ra, đối phương ít nhất cũng có hai người, một trước một sau, trước sau giáp công bọn họ vào bên trong. Trước mắt, lựa chọn duy nhất của gã chính ra thoát ra ngoài, trốn vào điểm hiểm trở với đối phương, sau đó áp dụng các biện pháp tấn công trở lại.
Nhưng Shirakawa lại không dám liều lĩnh thoát ra ngoài, vì gã cũng không nắm chắc có thể tránh được sự công kích của hai người trước sau bên đối phương.
Đầu óc Shirakawa nhanh chóng suy nghĩ, hắn đang nghĩ phương pháp thoát ra ngoài. Khóe mắt thoáng nhìn, thấy tên Yamaguchi bên cạnh, âm trầm nói:
– Mày xông ra trước đi.
Tên Yamaguchi vừa nghe xong sắc mặt lập tức tái nhợt, trong lòng gã biết, tình huống trước mắt mà muốn xông ra ngoài vậy gã sẽ chết mà không phải nghi ngờ gì. Cho nên gã không khỏi chần chờ nói:
– Sếp Shirakawa, tôi, tôi…
– Hành động nhanh lên, tao sẽ yểm trợ phía sau cho mày, mày sẽ không có việc gì đâu.
Shirakawa nói xong liền rút một khẩu súng tinh xảo màu bạc, tên Yamaguchi kia nhìn thấy khẩu súng màu bạc của Shirakawa thì sắc mặt càng thêm tái nhợt. Gã run giọng nói:
– Rõ, rõ, sếp Shirakawa nhất định phải bảo vệ tôi đấy nhé.
Tên Yamaguchi kia nói xong liền nâng súng lên, cắn răng một cái liền xông ra ngoài. Lúc xông ra ngoài, súng trong tay gã bắn loạn xạ về phía trước, nhưng vô dụng, ngay lúc gã vừa mới xông ra, lại một tiếng súng “Phanh” vang lên, gã cũng ngã xuống.
Shirakawa luôn luôn ngồi trong xe quan sát động tĩnh mặt trước, khi gã thấy phía trước lóe lên một tia lửa, tiếng súng vừa vang lên gã đã xong ra ngoài ngay lập tức. Ngay lúc gã lăn một vòng, đồng thời súng trong tay gã cũng liên tục bắn ra ba phát về phía sau, thủ pháp cực nhanh, đúng là hiếm thấy!
Hóa ra ý đồ chính mà Shirakawa phái tên Yamaguchi kia xông ra là muốn thu hút sự chú ý của một trong hai người bên đối phương. Sau khi gã nghe thấy tiếng súng vang lên từ phía trước, gã liền xông ra ngoài, hơn nữa lập tức bắn ba phát súng về phía sau, mục đích là khiến cho kẻ ẩn nấp phía sau không thể công kích được mình. Hành động này của gã thực sự hiệu quả. Ngân Hồ ẩn thân phía sau thấy Shirakawa bắn ba phát súng về phía mình liền ẩn thân né tránh. Chỉ trong thời gian nháy mắt ấy Shirakawa đã giành được tiên cơ, lăn ra khỏi phạm vi tầm nhìn của Ngân Hồ.
Kỳ thực, Sở Phàm ở phía trước sau khi dùng một phát súng đánh gục tên lao ra trước làm kẻ chết thay cho Shirakawa, hắn liền nhìn thấy một người khác nhanh chóng lao ra, hắn vội vàng nâng súng lên bắn ra ngoài, nhưng đã muộn một bước, phát đạn chỉ bắn vào khoảng không.
Shirakawa âm thầm vã mồ hôi, hai phát súng Sở Phàm bắn ra gã phải khó khăn lắm mới đảo người tránh được. Nếu gã chỉ thoáng chần chờ một giây thôi thì lập tức đã trúng đạn bỏ mình rồi.
Sau khi Shirakawa ẩn thân vào một khu vực tối an toàn, gã cảm thấy như được sống lại vậy, cả thể xác lẫn tinh thần đều biến đổi, khóe miệng nổi lên một nụ cười tự tin.
– Hiện giờ cuối cùng thì mày đã biết rồi đấy. Karatecủa Nhật Bản trước mặt võ thuật Hoa Hạ không chịu nổi một đòn đâu.
Sở Phàm nhìn Shirakawa đang uốn cong người trên đất lạnh lùng nói.
Trong mắt Shirakawa tràn đầy vẻ hoảng sợ và khó tin, gã lúc lắc người đứng dậy. Vốn khuôn mặt trắng nõn, nhã nhặn giờ trở nên dữ tợn nhìn rất khó coi, Sở Phàm nhìn gã, nói:
– Cái giá phải trả của thất bại chính là chết, nhận trừng phạt đi!
Sở Phàm nói xong một cước đá bay Shirakawa ra sau, hắn thản nhiên nói một tiếng:
– Ngân Hồ, giết chết hắn!
Sở Phàm vừa dứt lời, Ngân Hồ đi từ phía bên phải ra, hóa ra sau khi giải quyết xong mấy tên Yamaguchi thì Ngân Hồ đã tới đây, nhưng không hiện thân, một khi Sở Phàm có nguy hiểm thì cô sẽ lao vào.
Sau khi nhận được mệnh lệnh của Sở Phàm, Ngân Hồ hóa thành một tia chớp bạc lao thẳng về Shirakawa trước mặt. Một đạo hàn quang nhoáng lên, cổ họng của Shirakawa đã xuất hiện một vết thương rất nhỏ, không nói được một câu, hai mắt gã trở nên sợ hãi cực độ. Cuối cùng gã quỳ hai đầu gối xuống, khuôn mặt vốn luôn cao ngạo gục xuống, hô hấp đã dừng lại.
– Chủ nhân, Teruo Nakamura, Shirakawa và ba mươi tám tên Yamaguchi, tổng cộng bốn mươi mốt người đã giải quyết hết, không chút sơ sót!
Ngân Hồ cung kính nói.
– Tốt lắm, kế tiếp tập trung thi thể những người này vào trong căn biệt thự kia, cho cả đoàn người này thành hư vô đi!
Sở Phàm nói.
Sau đó Sở Phàm và Ngân Hồ bắt đầu xử lý hiện trường. Họ đưa thi thể bọn thành viên Yamaguchi vào trong biệt thự, tập trung tất cả hai mươi chiếc xe lại, tháo xăng xe ra đổ xuống ven đường thành một đường dài, đưa tất cả các đồ đạc cháy được trong nhà ra chất đống cùng một chỗ, thả đường dây điện xuống. Sau khi chuẩn bị tốt tất cả, Sở Phàm cẩn thận xem lại các dấu vết rõ ràng trên hiện trường, xác nhận không có gì quên mới lái xe rời khỏi đó.
Sau khi xe lái đi được hai mươi thước, Sở Phàm đốt một điếu thuốc lá, hắn hít một hơi sau đó búng ngón tay, tàn thuốc rơi trên đường xăng dẫn, “phụt” một tiếng, thế lửa theo đường dẫn bằng xăng lan nhanh về phía trước.
Ngân Hồ đạp ga tăng tốc độ xe lên, chừng hơn mười giây từ phía sau truyền tới những tiếng nổ mạnh ” ầm, ầm, ầm…”. Sở Phàm nhìn lại, phía sau là một rừng lửa đỏ, căn biệt thự trên núi đã bị lửa vây quanh.
Một nụ cười thản nhiên có phần tà ác xuất hiện trên khóe miệng Sở Phàm.