Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 204 Giết “ Gấu hôi” – Botruyen
  •  Avatar
  • 52 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 204 Giết “ Gấu hôi”

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

 

Ngân Hồ sau khi nhận được điện thoại liền đem xe tới đón Sở Phàm.

Tên thành viên của Yamaguchi ngồi ở ghế sau nhìn Sở Phàm với ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Gã kinh ngạc bởi lẽ không ngờ Sở Phàm lại có thể giải quyết gọn gàng hai kẻ canh gác của Yamaguchi trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà không hề kinh động tới người khác. Gã thực sự không hiểu nổi Sở Phàm làm thế nào, mà cũng bởi thế nên ánh mắt gã khi nhìn Sở Phàm lại càng tăng thêm nỗi sợ hãi.

Đi nữa sẽ tới biệt thự trên đỉnh núi của Nakamura, Ngân Hồ giảm tốc độ xe. Cô hỏi:

 

– Chủ nhân, phía trước là khu biệt thự của Nakamura, chúng ta làm sao vào được đây?

– Rất đơn giản, cứ phóng thẳng vào, nhưng trước đó tôi còn phải làm một chuyện đã!

 

Sở Phàm nói xong liền quay lại nhìn tên thành viên của Yamaguchi kia, lạnh lùng nói:

 

– Việc mày khai thật đã giúp mày sống thêm một lúc, giờ giá trị của mày không còn, cũng chẳng cần sống làm gì nữa cho chật đất!

Tên thành viên Yamaguchi kia hoàn toàn không hiểu Sở Phàm nói gì, nhưng nhìn ánh mắt lạnh như băng mang theo sát khí kia của Sở Phàm, gã trong lòng đã hiểu rằng không ổn, vội vàng mở cửa xe muốn chạy trốn. Ai dè “Thiếu Lâm long trảo thủ” của Sở Phàm đã xiết lấy cổ họng gã. Sau đó Sở Phàm khẽ dùng sức, rắc rắc một tiếng, gã thành viên Yamaguchi kia trong nỗi sợ hãi và không cam tâm đã ra đi, thân thể từ từ mềm oặt.

– Chủ nhân giết hắn ư?

 

Ngân Hồ ngạc nhiên hỏi.

– Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, hành động đêm nay tuyệt không thể để đối phương có kẻ sống sót thoát đi, nếu không làm sao có thể khiến việc đêm nay thần không biết quỷ không hay được!

 

Sở Phàm nói xong mở cửa xe, ném xác gã kia xuống sườn núi, thản nhiên nói.

Ngân Hồ gật gật đầu. Cô nhìn biệt thự đèn đuốc sáng bừng trong đêm trước mắt, hỏi:

 

– Chủ nhân, trước mặt là biệt thự của Nakamura, chúng ta có cần phải âm thầm tới gần không?

– Không, trực tiếp tiến tới. Chúng ta phải tốc chiến tốc thắng. Nếu tôi đoán không lầm, Shirakawa hiện giờ đang chạy tới đây. Chúng ta phải giải quyết hết mọi việc trước khi hắn tới. Nếu muốn đánh nhanh thắng nhanh thì biện pháp tốt nhất là dứt khoát xông thẳng vào!

 

Sở Phàm trầm giọng nói.
– Hay lắm, chỉ sợ anh lại gạt người ta thôi.

 

Ngân Hồ dùng tiếng Nhật quyến rũ nói, lại tiến lên hai bước, thướt tha đi tới.

Những thành viên Yamaguchi đều nhìn về Ngân Hồ, nước miếng chảy ròng ròng. Khoảng bảy tám mét, bỗng Ngân Hồ đột nhiên dừng lại, dùng tiếng Nhật nói:

 

– Ôi, trong cốp xe của em còn có đồ quên chưa lấy, hai người đi lấy hộ em được không?

Hai tên Yamaguchi được nhờ kia tất nhiên là cao hứng phi thường, vội chạy đi lấy, nhưng ba bốn phút sau vẫn không thể trở về. Lúc này Ngân Hồ nói tiếp:

 

– Hay là tại vật đó nặng quá nên hai người bọn họ khiêng không nổi, hai người các anh đi hỗ trợ họ đi. Cám ơn nha!

Thế là hai tên khác lại chạy tới, sau đó cũng mất tăm như hai tên trước. Chẳng qua trong không khí bỗng thoang thoảng một mùi máu tươi, khiến những tên còn lại cảm giác có chuyện đã xảy ra. Lúc này ánh mắt chúng trầm xuống, hướng về phía Ngân Hồ. Ngân Hồ cười lạnh, hai tay giơ lên, hai tia sáng linh hoạt sắc bén lóe lên, theo đó là hai tên Yamaguchi ngã xuống.

– Khốn kiếp!

 

Tám gã còn lại đã hiểu là Ngân Hồ tới đây là để đối phó với chúng, vì vậy lập tức lôi vũ khí ra. Bỗng “phốc phốc” hai tiếng vang lên, hai tên Yamaguchi đang định rút súng hét lên rồi ngã gục. Những tên khác quay đầu lại mới thấy một người thanh niên sắc mặt lạnh lùng cầm súng bước tới. Người này chính là Sở Phàm.

Hàn quang trong tay Ngân Hồ lóe lên, một gã thành viên Yamaguchi liền bị cắt đứt cổ họng, máu me phun ra như suối.

Một gã khác vung kiếm chém Ngân Hồ, nhưng hắn vừa mới động thân liền kêu lên đau đớn. Một viên đạn đã khoan một lỗ sau gáy hắn, máu tươi đen đặc tóe ra.

Sau đó lại “phốc phốc”, một tên cầm kiếm khác ngã xuống, mà lúc này Sở Phàm đã đi tới gần.

Ba tên thành viên Yamaguchi còn lại kêu to, nhưng chúng cũng lùi lại một bước bởi lẽ hiện giờ chúng không có súng trong tay. Tám tên có súng sớm đã bị giết sạch. Ba tên này lớn tiếng gọi những thành viên khác đang ở trong biệt thự. Tiếng bước chân vang lên. Sở Phàm ra hiệu cho Ngân Hồ, sau đó hai khẩu súng trên tay hắn nhắm về phía hai gã kia bóp cò, cùng lúc đó là một tiếng xé gió vang lên trong tay Ngân Hồ, hướng thẳng tới tên còn lại. Trong nháy mắt, ba gã Yamaguchi ngã xuống.

Sau đó Sở Phàm lại ra hiệu cho Ngân Hồ. Hắn giơ tay phải lên, một phát súng bắn về phía công tắc điện ở góc tường. Công tắc điện bắn lên một loạt tia lửa, sau đó toàn bộ biệt thự chìm vào bóng tối.

Cùng lúc đó, Sở Phàm giống như một con báo đen biến mất trong đêm tối, còn Ngân Hồ như một yêu tinh màu bạc trong đêm, thân hình phóng về phía bên trái.

Hành động chém giết thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.