Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 203 Ra tay! – Botruyen
  •  Avatar
  • 50 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 203 Ra tay!

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

 

Ngân Hồ lái xe men theo đường núi quanh co.

Sở Phàm nhìn khuôn mặt nghìn phần xinh đẹp lại vạn phần băng lãnh của cô, cảm giác thật lạ, không ngờ nổi mình lại là chủ nhân của một cô gái lạnh lùng xinh đẹp lại bản lãnh đầy người thế này.

“Thế kỷ 21 làm gì còn chuyện vua quan với chủ tớ, nhưng nghe cách nói chuyện của Ngân Hồ, giống như với cô hiển nhiên xem mình là chủ nhân, còn cô là nô bộc của mình, thật sự là không quen. Lại còn cái anh chàng cao to tên gọi Kim Cương kia nữa, đừng nói mình cũng là chủ nhân của anh ta luôn nhé! Bản lãnh của bọn họ không hề kém mình, xét trên xã hội hiện tại cũng là tài trí hơn người, tại sao lại cam tâm làm nô bộc cho mình?” Sở Phàm suy nghĩ đến nát óc cũng không thể có câu trả lời.

Đột nhiên nhớ tới “Ngô bá” mà Ngân Hồ nhắc tới, hắn nghĩ bụng, có lẽ tìm được “Ngô bá” này mọi chuyện sẽ rõ ràng. Vấn đề quan trọng trước mắt là tìm cho được Nakamura, rồi ra tay hành động, nếu gã quả thực đã hành xử theo kiểu xã hội đen thì Sở Phàm tuyệt đối chắc chắn sẽ không ngồi chờ chết, kể cả lật tung cả đảo Hoàng Long lên hắn cũng phải tìm cho được Nakamura, không thể để cho gã có cơ hội phản kích. Bằng không, khi Nakamura cùng đám tay chân thành viên Yamaguchi đã bén rễ gây dựng hang ổ tại đây tụ họp lại một chỗ thì dù có ba đầu sáu tay cũng không thể ngăn chúng lại được.

– Ngân Hồ, cô có biết tại sao lúc nãy tôi lại tha không giết hai tên xã hội đen không?

 

Đột nhiên Sở Phàm lên tiếng.

– Có phải vì chủ nhân muốn thẩm vấn bọn chúng không ạ?

– Có hỏi thế nào bọn này cũng không chịu khai, vậy thì ta sẽ ra tay thật nặng với một tên làm gương, kẻ sau nhìn thấy hẳn sẽ thấy kinh sợ mà không dám chống đối. Vậy thì từ hắn chúng ta có thể dễ dàng khai thác được khá nhiều thông tin.

 

Sở Phàm giải thích.

– A! Hóa ra vì thế mà chủ nhân đã ra tay ác độc với một trong hai gã Yamaguchi đó đến thế cũng vì muốn giết gà dọa khỉ! Đúng rồi, gã này khai vừa rồi Shirakawa đã dẫn theo mười người đến Khách sạn Quốc tế, chủ nhân không cần quay lại đó xem thế nào sao?

– Không cần! Giờ mà quay về thì cũng đã muộn, hơn nữa, tại Khách sạn Quốc tế, tôi cũng đã sắp xếp chu đáo.Thật ra ban đầu Shirakawa cũng chỉ muốn dụ tôi ra khỏi đó. Điệu hổ ly sơn! Ai ngờ con hổ bị lừa ra khỏi rừng lại chính là hắn!

 

Sở Phàm cười lạnh.

Tầng 18, Khách sạn Quốc tế.

 

– Cô hỏi hắn xem trong trạm gác đó thường có mấy người?

– Chủ nhân chờ một chút.

 

Lát sau cô quay lại:

 

– Hắn nói thường thì chỉ có hai người gác.

– Tốt. Bảo nó đưa thẻ cho tôi. Tôi sẽ có cách giải quyết.

 

Nghe Sở Phàm nói, người ta có cảm giác hắn đã có cách chắc ăn mười phần.

Tù binh trong xe đưa cho hắn thẻ của mình, Sở Phàm xuống xe, bước từng bước về phía trước.

Trên đường đi tới, hắn chăm chú tập trung quan sát rất kỹ bốn phía xung quanh, đi qua khoảng chừng bảy trăm mét đường núi, có một ánh đèn chiếu vào hắn, có người hỏi bằng tiếng Nhật, chắc đại loại là:

 

– Đứng lại! Anh là ai?

Sở Phàm bình tĩnh im lặng giơ tấm thẻ đang cầm trên tay phải ra, khéo léo che đi mặt mình, hắn lo hôm nay ở bữa tiệc mình đã gây ra sự chú ý của đám Nakamura, nếu bị đối phương nhận ra thì mọi sự tình tính toán bại lộ mất.

Qua khóe mắt, hắn nhận thấy ở phía trước quả thật chỉ có hai người. Một gã chậm rãi bước tới, có lẽ muốn kiểm tra kỹ tấm thẻ xem có đúng là của thành viên Yamaguchi hay không.

Sở Phàm nhìn như đóng đinh vào gã đang bước tới, nhằm lúc gã đưa tay đón lấy tấm thẻ, hắn nhanh như cắt xoay tay phải lại vòng qua cổ gã, ngón trỏ, ngón giữa và ngón cái nắm lấy yết hầu, cùng lúc tay trái rút súng từ bên hông bóp cò. Gã gác cổng còn lại chưa kịp phản ứng đã ngã rầm xuống đất. Bàn tay phải của hắn đang giữ cổ một gã cũng đã kịp xoay một vòng, “Rắc” một tiếng, gã ngã nốt!

Sở Phàm kéo hai thi thể ra một bên, rút điện thoại gọi Ngân Hồ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.